Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 190 : Đi bắt kẻ thông dâm

    trước sau   
Edit: Miêuumou - CQH

​Tốtbcst nhấxttst làfhbd hiểuogau lầcpejm, bằaaecng khôtpwrng thìuzcl….

Ngórwfen tay ngưjwplhdbri đhdbràfhbdn ôtpwrng nắinuzm chặscgit.

Cảshaqm giábpsic đhdbrưjwplinksc trêuumon ngưjwplhdbri anh tảshaqn ra sábpsit ýqsmz, Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom lờhdbri đhdbrếteyhn khórwfee miệtbkxng lạgeiai nuốtbcst vàfhbdo, vộbpsii vàfhbdng mórwfec đhdbriệtbkxn thoạgeiai di đhdbrbpsing ra, lệtbkxnh tàfhbdi xếteyh chuẩwmjpn bịaybl xe.

Hai ngưjwplhdbri cùteyhng nhau xuốtbcsng lầcpeju rồuogai lêuumon xe, tàfhbdi xếteyh dựfvdoa theo mệtbkxnh lệtbkxnh Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom lábpsii ra cửonuoa.

trêuumon ghếteyh sau Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm chỉxtts vặscgin lôtpwrng mi, vẻydet mặscgit âeivum trầcpejm.


khôtpwrng cầcpejn nórwfei đhdbrếteyhn Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom, ngay cảshaqfhbdi xếteyhsbtnng cảshaqm nhậmicvn khôtpwrng khíqdnl khôtpwrng đhdbrúdzteng, hơnjodi thởonuo khôtpwrng dábpsim thởonuo mạgeianh.

mộbpsit lábpsit sau.

Xe ởonuo cửonuoa khábpsich sạgeian Kim Long dừatobng lạgeiai, khôtpwrng đhdbrinksi Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom giúdztep anh mởonuo cửonuoa xe, Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm đhdbrãveff giậmicvn đhdbrùteyhng đhdbrùteyhng bưjwplgorrc ra khỏinuzi phíqdnla sau.

Đaftdưjwplhdbrng bộbpsi trưjwplonuong?

Ngưjwplhdbri trong đhdbrgeiai sảshaqnh nhìuzcln thấxttsy anh, đhdbrnundu kinh ngạgeiac quay lạgeiai, quảshaqn lýqsmz giậmicvt mìuzclnh, mớgorri nhậmicvn ra anh ởonuo đhdbrang phábpsit biểuogau tivi.

Nhâeivun vậmicvt lớgorrn nhưjwpl vậmicvy, thếteyh nhưjwplng lạgeiai hạgeiauzclnh đhdbrếteyhn chỗtpwrfhbdy củpclia mìuzclnh?

Quảshaqn lýqsmzqdnlng tràfhbdn đhdbrcpejy kíqdnlch đhdbrbpsing, vộbpsii vàfhbdng đhdbri nhanh lạgeiai đhdbrâeivuy.

“Bộbpsi trưjwplonuong tiêuumon sinh, ngàfhbdi….”

mộbpsit chuyệtbkxn còqdnln nórwfei chưjwpla xong, Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom đhdbrãveff xôtpwrng lạgeiai, đhdbrưjwpla hắinuzn ta qua mộbpsit bêuumon.

Vịayblfhbdy đhdbrang bựfvdoc bộbpsii, màfhbduumon quảshaqn lýqsmz kia còqdnln dábpsim đhdbrếteyhn nórwfei vớgorri anh, đhdbrâeivuy khôtpwrng phảshaqi muốtbcsn chếteyht sao?

Mắinuzt Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm nhìuzcln thẳsbtnng xuyêuumon qua đhdbrgeiai sảshaqnh, thẳsbtnng đhdbrếteyhn khi thang mábpsiy.

Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom hưjwplgorrng mọhdlqi ngưjwplhdbri vẫevhuy vẫevhuy tay. ýqsmz bảshaqo mọhdlqi ngưjwplhdbri khôtpwrng cầcpejn lạgeiai đhdbrâeivuy, nhanh chórwfeng tăuumong tốtbcsc nhanh nhấxttst xôtpwrng lạgeiai, ởonuo cửonuoa thang mábpsiy chen vàfhbdo.

….

….

Lầcpeju sábpsiu.

La Gia Tuệtbkx đhdbrang chờhdbr đhdbrinksi nórwfeng nảshaqy, nghe đhdbrưjwplinksc âeivum thanh thang mábpsiy, côtpwr ta xoay mặscgit nhìuzcln qua, liếteyhc mắinuzt liềnundn thấxttsy mộbpsit dábpsing ngưjwplhdbri cao lớgorrn đhdbri ra cửonuoa thang mábpsiy.

“Đaftdưjwplhdbrng bộbpsi trưjwplonuong!” côtpwr ta vui mừatobng trong bụuumong, cưjwplhdbri nghêuumonh lạgeiai đhdbrâeivuy, “Ngàfhbdi….”

Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm lạgeianh lùteyhng đhdbrábpsinh gãveffy côtpwr ta, “Thếteyhfhbdo đhdbrang ởonuo đhdbrâeivuu!”

Nhìuzcln lêuumon thấxttsy anh tứnundc giậmicvn, La Gia Tuệtbkx cảshaqm thấxttsy vui mừatobng.

“604, tôtpwri hiệtbkxn tạgeiai liềnundn…”

Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm làfhbdm sao córwfeeivum tìuzclnh nghe côtpwr ta nórwfei chuyệtbkxn, nâeivung tay đhdbrem ngưjwplhdbri cảshaqn trởonuo phíqdnla trưjwplgorrc đhdbrwmjpy ra, đhdbri nhanh vềnund phíqdnla trưjwplgorrc.

La Gia Tuệtbkx thếteyhfhbdo nhậmicvn trưjwplgorrc nhậmicvn anh lầcpejn nàfhbdy xem nhưjwpl, liềnundn lùteyhi lạgeiai ba bưjwplgorrc, cábpsii órwfet đhdbrábpsinh thậmicvt mạgeianh trêuumon tưjwplhdbrng, đhdbrau ngấxttst suýqsmzt ngấxttst đhdbri.

Thầcpejm nghĩjyvg mộbpsit chúdztet nữrroca xem kịayblch vui, côtpwr ta bấxttst chấxttsp đhdbrau, vộbpsii vàfhbdng chạgeiay đhdbrếteyhn phíqdnla sau Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm, miệtbkxng vừatoba lấxttsy lòqdnlng vừatoba giảshaq bộbpsi ngưjwplhdbri tốtbcst.

“Đaftdưjwplhdbrng bộbpsi trưjwplonuong, kỳjyvg thậmicvt tôtpwri cũsbtnng khôtpwrng còqdnln muốtbcsn quấxttsy rầcpejy ngàfhbdi, sợinks việtbkxc nàfhbdy nếteyhu cho ôtpwrng ngoạgeiai biếteyht, thìuzcl ôtpwrng chắinuzc tứnundc giậmicvn lắinuzm, nghĩjyvg tớgorri nghĩjyvg lui vẫevhun nêuumon nórwfei cho ngàfhbdi tốtbcst hơnjodn. Lábpsit nữrroca gặscgip Vâeivun Khinh, ngàfhbdi cũsbtnng ngàfhbdn vạgeian lầcpejn chớgorr tứnundc giậmicvn, em ấxttsy dùteyh sao còqdnln nhỏinuz khôtpwrng hiểuogau chuyệtbkxn…”

Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm căuumon bảshaqn cũsbtnng khôtpwrng córwfe nghe đhdbrưjwplinksc côtpwr ta nórwfei cábpsii gìuzcl, đhdbri nhanh vàfhbdo trưjwplgorrc cửonuoa phòqdnlng 604.

Ngay cảshaqbpsinh cửonuoa cũsbtnng chưjwpla đhdbrbpsing, nhấxttsc châeivun chíqdnlnh làfhbd mộbpsit cưjwplgorrc.


mộbpsit cưjwplgorrc đhdbri xuốtbcsng, cửonuoa phòqdnlng nhábpsiy mắinuzt biếteyhn hìuzclnh, kêuumou ‘tábpsich’ ra.

Tiếteyhp theo mộbpsit cábpsii chớgorrp mắinuzt, Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm đhdbrãveff đhdbri đhdbrếteyhn phòqdnlng khábpsich.

Phòqdnlng khábpsich bêuumon trong, ngồuogai trêuumon ghếteyh salon Bùteyhi Vâeivun Khinh nhảshaqy dựfvdong lêuumon.

Ávypunh mắinuzt dừatobng lạgeiai đhdbrâeivuy, dừatobng ởonuo phíqdnla sau Đaftdưjwplhdbrng Mặscgic Trầcpejm, đhdbrshaqo mắinuzt thấxttsy Ôwvekn Tửonuo Khiêuumom vàfhbd La Gia Tuệtbkxonuo phíqdnla sau anh, trong mắinuzt lórwfee lêuumon ngạgeiac nhiêuumon.

“Chúdzte nhỏinuz, anh nhưjwpl thếteyh đhdbrếteyhn đhdbrâeivuy?”

“Vâeivun Khinh!” La Gia Tuệtbkx lậmicvp tứnundc nhảshaqy ra, “Cho đhdbrếteyhn bâeivuy giờhdbr em còqdnln khôtpwrng biếteyht hốtbcsi cảshaqi hay sao, còqdnln khôtpwrng hưjwplgorrng bộbpsi trưjwplonuong nhậmicvn lỗtpwri đhdbri, chẳsbtnng lẽfhgf em còqdnln u mêuumo nhưjwpl thếteyhfhbdo?”

“Sai lầcpejm?”

teyhi Vâeivun Khinh vẻydet mặscgit vôtpwr tộbpsii, “Em làfhbdm cábpsii gìuzcl, sao em nhậmicvn sai?”

“Hừatob!” La Gia Tuệtbkx hừatob lạgeianh, “Đaftdatobng tưjwplonuong rằaaecng côtpwr cho hắinuzn ta trốtbcsn đhdbri thìuzcl khôtpwrng sao, tôtpwri tậmicvn mắinuzt nhìuzcln thấxttsy hai ngưjwplhdbri cùteyhng nhau vàfhbdo….”

Tầcpejm mắinuzt củpclia côtpwr ta đhdbrshaqo qua giưjwplhdbrng lớgorrn, rồuogai mãveffnh liệtbkxt xoay ngưjwplhdbri đhdbrem cửonuoa tủpcli quầcpejn ábpsio phíqdnla sau đhdbrwmjpy ra.

Trong tủpcli quầcpejn ábpsio, đhdbrnundu trốtbcsng rỗtpwrng, chỉxttsrwfe hai bộbpsi quầcpejn ábpsio.

La Gia Tuệtbkx cảshaq kinh, theo ábpsinh mắinuzt liềnundn dừatobng ởonuo trưjwplgorrc cửonuoa phòqdnlng tắinuzm.

“Tôtpwri biếteyht anh ta đhdbrang ởonuo toilet, Ninh Trạgeiach Thiêuumon, còqdnln khôtpwrng lăuumon ra đhdbrâeivuy cho tôtpwri?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.