Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 103 : Cô có thể tùy tiện hôn, tùy tiện ôm

    trước sau   
Edit: Miêuiphu - CQH​

Diệwpjup Thiêuiphn Chíqlvm nguy hiểebtmm, nheo đgkoxnyffng tửyvvl lạkdhci: “Ýowke củjcwja cha làasog?”

“hiệwpjun tạkdhci khôiodlng cầtbksn gấfpkep gámvabp!” Diệwpjup Thu Sinh giơycnwasogn tay lêuiphn, vỗlzdd vỗlzdd bảkdhc vai con trai, “Trưllxokdstc mắqlmgt tranh cửyvvl quan trọiodlng hơycnwn.”

mvabi ngưllxoixsqi cầtbksm ba quâxjihn Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm kia, thậbwght sựejum quámvab mứvvwjc cưllxoixsqng đgkoxkdhci. Cho dùhhxs đgkoxa mưllxou túaawbc tríqlvm giốcriqng nhưllxo Diệwpjup Thu Sinh cũvvwjng khôiodlng cóhqofmvabm nửyvvla đgkoxiểebtmm khinh thưllxoixsqng.

ebtm mộusstt con nhóhqofc màasog diễiodln tậbwghp cũvvwjng khôiodlng đgkoxebtm ýaiwk, thậbwghm chíqlvmebtmhhxsi Vâxjihn Khinh màasog đgkoxiềfmnru đgkoxusstng đgkoxkdhci đgkoxussti Huyếixsqt Lang kia.

Tấfpket cảkdhc nhữylysng thứvvwjasogy đgkoxfmnru chứvvwjng minh, côiodl béxjihasogy ởqpwu trong mắqlmgt anh ta cóhqof đgkoxmaxpa vịmaxp rấfpket lớkdstn.


Nhiềfmnru năqlvmm nhưllxo vậbwghy, lầtbksn đgkoxtbksu tiêuiphn Diệwpjup Thu Sinh đgkoxâxjihy làasog lầtbksn đgkoxtbksu tiêuiphn ởqpwu trêuiphn ngưllxoixsqi Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm phámvabt hiệwpjun sơycnw hởqpwu.

Rấfpket rõhyby ràasogng làasoghhxsi Vâxjihn Khinh làasog mộusstt lámvabasogi chủjcwj chốcriqt, mởqpwu ra khảkdhcqlvmng cho Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm mộusstt kíqlvmch tríqlvm mạkdhcng quan trọiodlng.

mvabasogi nàasogy, hắqlmgn ta đgkoxưllxoơycnwng nhiêuiphn muốcriqn lưllxou lạkdhci cuốcriqi cùhhxsng mớkdsti đgkoxem ra xàasogi đgkoxưllxoezmhc.

….

Hoàasogng hôiodln.

hhxsi Vâxjihn Khinh đgkoxang nhàasogm chámvabn, ởqpwu trêuiphn ban côiodlng mắqlmgt thấfpkey chiếixsqc xe quen thuộusstc kia lámvabi vàasogo đgkoxkdhci trạkdhcch, lậbwghp tứvvwjc vui vẻxvaz chạkdhcy xuốcriqng lầtbksu.

“Chúaawb nhỏvcei?”

Chỗlzdduiphn tay lámvabi mởqpwu ra, Ôyvvln Tửyvvl Khiêuiphm chui ra khỏvceii xe, giúaawbp côiodl mởqpwu cửyvvla xe ra.

“Bộusst trưllxoqpwung đgkoxếixsqn phủjcwj Tổbccang thốcriqng làasogm việwpjuc, tôiodli đgkoxếixsqn đgkoxóhqofn côiodl đgkoxi qua, rồnyffi đgkoxếixsqn phủjcwj Tổbccang thốcriqng đgkoxóhqofn bộusst trưllxoqpwung.”

“Đtrjhưllxoezmhc!” Miêuiphu - CQH

Vẻxvaz mặhqoft Bùhhxsi Vâxjihn Khinh vui vẻxvaz ngồnyffi vàasogo chỗlzdd phíqlvma sau, từwpjuiodlm qua đgkoxếixsqn giờixsq, côiodl đgkoxãjcwj ởqpwu nhàasog ‘dưllxoeeiqng thưllxoơycnwng’ suốcriqt mộusstt ngàasogy, đgkoxiệwpjun thoạkdhci di đgkoxusstng mấfpket rồnyffi màasog chưllxoa mua lạkdhci, lạkdhci khôiodlng dámvabm dùhhxsng sốcriq đgkoxiệwpjun thoạkdhci ởqpwu nhàasog gọiodli cho Ninh Trạkdhcch Thiêuiphn, côiodl cũvvwjng chếixsqt ngộusstp rồnyffi.

Xe rờixsqi khỏvceii Đtrjhưllxoixsqng cung, đgkoxi vàasogo trung tâxjihm thàasognh phốcriq rồnyffi đgkoxếixsqn phủjcwj tổbccang thốcriqng.

ycnwi nàasogy từwpjung làasogycnwi ởqpwu củjcwja vua chúaawba, sau khi cảkdhci biếixsqn làasogm phủjcwj tổbccang thốcriqng.


mvabch cửyvvla kíqlvmnh xe, nhìebtmn chăqlvmm chúaawbasogo bứvvwjc tranh đgkoxuiphu khắqlmgc rồnyffng trụeehh hoa mỹzzfb đgkoxfmnrn, Bùhhxsi Vâxjihn Khinh hơycnwi hơycnwi cong môiodli.

Chờixsq Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm tranh cửyvvl tổbccang thốcriqng thàasognh côiodlng, liềfmnrn làasogm chủjcwjycnwi nàasogy, đgkoxếixsqn lúaawbc đgkoxóhqof côiodl cùhhxsng anhchuyểebtmn vàasogo.

Xe ởqpwu trưllxokdstc cửyvvla chíqlvmnh dừwpjung lạkdhci, Ôyvvln Tửyvvl Khiêuiphm xuốcriqng xe mởqpwu cửyvvla, thờixsqi đgkoxiểebtmm vừwpjua đgkoxúaawbng lúaawbc Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm đgkoxang bưllxokdstc xuốcriqng bậbwghc thang.

Ngưllxoixsqi đgkoxàasogn ôiodlng mặhqofc mộusstt thâxjihn quâxjihn trang, cámvabnh tay trámvabi cong lêuiphn đgkoxang cầtbksm nóhqofn líqlvmnh, đgkoxi dưllxokdsti nấfpkec thang bóhqofng dámvabng mạkdhcnh mẽcago đgkoxcagop trai lạkdhci khôiodlng mấfpket đgkoxi sựejum tao nhãjcwj.

mvabch cửyvvla xe nhìebtmn ámvabnh nắqlmgng chóhqofi chang chiếixsqu vàasogo anh, Bùhhxsi Vâxjihn Khinh khôiodlng khỏvceii giơycnwuiphn khóhqofe môiodli.

Tấfpket cảkdhc nữylys nhâxjihn đgkoxfmnru ngưllxoeeiqng mộusst ngưllxoixsqi đgkoxàasogn ôiodlng nàasogy, côiodl cóhqof khảkdhcqlvmng tùhhxsy tiệwpjun hôiodln tùhhxsy tiệwpjun ôiodlm, nếixsqu sựejumviệwpjuc nàasogy truyềfmnrn đgkoxi, chỉlime sợezmh toàasogn thếixsq giớkdsti nàasogy, tấfpket cảkdhc đgkoxàasogn bàasog đgkoxfmnru ghen tịmaxp côiodl!

Nghiêuiphng ngưllxoixsqi ngồnyffi vàasogo chỗlzdd phíqlvma sau, Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm chỉlime nghiêuiphng mắqlmgt thấfpkey mộusstt côiodl nhóhqofc đgkoxang híqlvmp đgkoxôiodli mắqlmgt, dùhhxsng ámvabnh mắqlmgt kìebtm quámvabi nhìebtmn mìebtmnh.

“Làasogm sao vậbwghy?”

anh hơycnwi nhíqlvmu màasogy.

“khôiodlng cóhqofebtm!” Bùhhxsi Vâxjihn Khinh tiếixsqp nhậbwghn nóhqofi líqlvmnh củjcwja anh, “Chíqlvmnh làasog cảkdhcm thấfpkey chúaawb nhỏvcei….Hôiodlm nay thậbwght sựejumrấfpket đgkoxcagop trai.”

Quỷdzgu nịmaxpnh bợezmh!

Đtrjhưllxoixsqng Mặhqofc Trầtbksm hơycnwi nghiêuiphng mắqlmgt.

“nóhqofi đgkoxi.”


Vừwpjua thấfpkey đgkoxãjcwj vuốcriqt môiodlng ngựejuma, khôiodlng cầtbksn nghĩsihsvvwjng biếixsqt, côiodl nhấfpket đgkoxmaxpnh cóhqof chuyệwpjun gìebtm cầtbksn xin mìebtmnh.

Bịmaxp anh nhìebtmn thấfpkeu, Bùhhxsi Vâxjihn Khinh biếixsqt nêuiphn cũvvwjng khôiodlng che giấfpkeu nữylysa.

“Em muốcriqn lợezmhi dụeehhng kìebtm nghỉlimeejumasogy, tìebtmm bệwpjunh việwpjun làasogm tìebtmnh nguyệwpjun viêuiphn, cũvvwjng cóhqof thểebtm theo bámvabc sĩsihs họiodlc thêuiphm chúaawbt nàasogy chúaawbt kia, anh xem… Đtrjhưllxoezmhc khôiodlng?”

Đtrjhưllxoơycnwng nhiêuiphn, làasogebtmnh nguyệwpjun viêuiphn làasog giảkdhc, phỏvceing vấfpken việwpjuc làasog thậbwght.

Chỉlimeasog chuyệwpjun nàasogy, thậbwght khôiodlng thểebtm nóhqofi sựejum thậbwght vớkdsti anh đgkoxưllxoezmhc.

hhxs sao, chếixsqt đgkoxi sốcriqng lạkdhci làasog chuyệwpjun khôiodlng thểebtmllxoqpwung tưllxoezmhng đgkoxưllxoezmhc, nếixsqu côiodl nóhqofi mìebtmnh làasog ngưllxoixsqi từwpjullxoixsqi năqlvmm sau chếixsqt đgkoxi rồnyffi quay vềfmnr, chúaawb nhỏvcei cóhqof đgkoxem ngưllxoixsqi đgkoxưllxoa côiodl đgkoxếixsqn bệwpjunh việwpjun tâxjihm thầtbksn khôiodlng!

“Em trưllxokdstc tiêuiphn dưllxoeeiqng thưllxoơycnwng tốcriqt đgkoxãjcwj, rồnyffi nóhqofi sau.”

iodl vừwpjua mớkdsti trảkdhci qua mộusstt kiếixsqp nạkdhcn lớkdstn, anh làasogm sao yêuiphn tâxjihm cho côiodl ra khỏvceii cửyvvla đgkoxưllxoezmhc?

Nếixsqu khôiodlng côiodlng việwpjuc, khôiodlng cóhqof phưllxoơycnwng tiêuiphn, anh hậbwghn khôiodlng thểebtm đgkoxem côiodl 24 giờixsq mang theo ngưllxoixsqi mớkdsti yêuiphn tâxjihm đgkoxưllxoezmhc.

Nhìebtmn anh cựejum tuyệwpjut, Bùhhxsi Vâxjihn Khinh khôiodlng khỏvceii cảkdhcm thấfpkey sốcriqt ruộusstt.

“Em đgkoxãjcwj tốcriqt lắqlmgm rồnyffi.”

Ngưllxoixsqi đgkoxàasogn ôiodlng nghiêuiphng mắqlmgt, “Em xámvabc đgkoxmaxpnh?”

Átvpcch!

Chẳqmlnng lẽcago anh nóhqofi…. Nơycnwi đgkoxóhqof?

Khuôiodln mặhqoft Bùhhxsi Vâxjihn Khinh đgkoxvceiuiphn, khôiodlng dámvabm lêuiphn tiếixsqng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.