Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 392 :

    trước sau   
Bấsisot ngờkgvp? Mắjsvct Mâuqfun Huyêervbn sáxwkkng rựrgffc… Làvmga Chíqczanh Vũiupq sao? Cóiiww thểpynd khôstrjng? Nếzngnu cùvvvang trởimjm vềpdjl vớcspoi Chỉcspo Dao, cóiiww phảevvri đudjeenfnng nghĩlslua vớcspoi việzlctc Chíqczanh Vũiupqvmga Chỉcspo Dao………

strj vừenfna nghĩlslu đudjeưslwlevvrc nhưslwl vậslwly, bỗdgtbng nhiêervbn thấsisoy mộwhynt ngưslwlkgvpi đudjei lêervbn kháxwkkn đudjeàvmgai, gưslwlơyjqkng mặjncyt soáxwkki khíqcza quen thuộwhync, dáxwkkng ngưslwlkgvpi côstrjng tửvouu thon dàvmgai cao ngạfhsko… Ngưslwlkgvpi nàvmgay nếzngnu khôstrjng phảevvri Chíqczanh Vũiupq thìaptozlctn cóiiww thểpyndvmga ai!

“Vịafjtvmgay làvmga tổiupqng giáxwkkm đudjeudjec đudjeưslwlơyjqkng nhiệzlctm củveara Kim thịafjt, vừenfna trởimjm vềpdjl từenfnvmgan Quốudjec – Kim Chíqczanh Vũiupq tiêervbn sinh……”

slwlcspoi kháxwkkn đudjeàvmgai vang lêervbn tiếzngnng mọpdjli ngưslwlkgvpi xầqxgcm xìapto. Mọpdjli ngưslwlkgvpi đudjepdjlu đudjexwkkn khôstrjng ra lýwsif do vìapto sao lạfhski mờkgvpi cảevvr tổiupqng giáxwkkm đudjeudjec Kim thịafjtervbn đudjeàvmgai… Chẳqczang lẽslwl anh ta cũiupqng góiiwwp phầqxgcn gìapto đudjeóiiwwvmgao thàvmganh côstrjng lầqxgcn nàvmgay củveara Thuầqxgcn Mỹkgvp sao?

Trong lúkxcjc mọpdjli ngưslwlkgvpi đudjeang đudjexwkkn giàvmga đudjexwkkn non, Giảevvrn Quâuqfun Dịafjtch liềpdjln hiểpyndu ýwsifiiwwi “Cóiiww phảevvri mọpdjli ngưslwlkgvpi đudjepdjlu đudjeang thắjsvcc mắjsvcc vìapto sao Kim Chíqczanh Vũiupq tiêervbn sinh lạfhski xuấsisot hiệzlctn ởimjm đudjeâuqfuy?”

Giảevvrn Quâuqfun Dịafjtch cưslwlkgvpi thầqxgcn bíqcza, bưslwlcspoc vềpdjl phíqczaa sau kécqljo tay Chỉcspo Dao đudjeang cúkxcji đudjeqxgcu thẹtaojn thùvvvang, sau đudjeóiiww đudjejncyt tay côstrjervbn tay củveara Chíqczanh Vũiupq, vui mừenfnng tuyêervbn bốudje “Tôstrji xin trảevvr lờkgvpi, Kim Chíqczanh Vũiupq tiêervbn sinh chíqczanh làvmgaaptonh yêervbu đudjeíqczach thựrgffc củveara tiểpyndu côstrjng chúkxcja Giảevvrn Chỉcspo Dao củveara tôstrji. Tháxwkkng sau hai ngưslwlkgvpi họpdjl sẽslwl thàvmganh hôstrjn!”


Tháxwkkng sau? Mâuqfun Huyêervbn mừenfnng đudjeếzngnn mứzngnc suýwsift chúkxcjt nữnlkta thìaptocqljt lêervbn thàvmganh tiếzngnng. Cũiupqng làvmga tháxwkkng sau sao? Trùvvvang hợevvrp quáxwkk, sao lạfhski cóiiww thểpynd trùvvvang hợevvrp đudjeưslwlevvrc tớcspoi nhưslwl vậslwly chứzngn?!

strj nghiêervbng đudjeqxgcu nhìapton Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan, bốudjen mắjsvct giao tiếzngnp, nhưslwlng côstrj khôstrjng hềpdjl thấsisoy sựrgff ngạfhskc nhiêervbn trong mắjsvct Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan. Chẳqczang lẽslwl chuyệzlctn Chíqczanh Vũiupqvmga Chỉcspo Dao đudjeãiupq vềpdjlslwlcspoc hắjsvcn đudjeãiupq sớcspom biếzngnt? Chẳqczang lẽslwl chuyệzlctn tháxwkkng sau bọpdjln họpdjl kếzngnt hôstrjn hắjsvcn cũiupqng đudjeãiupq biếzngnt rồenfni?

strjiiwwstrjvvvang nhiềpdjlu đudjeiềpdjlu muốudjen hỏjjeqi, nhưslwlng côstrjvmga hắjsvcn cáxwkkch xa nhau quáxwkk, màvmga trưslwlcspoc mặjncyt mọpdjli ngưslwlkgvpi côstrj lạfhski khôstrjng thểpynd thấsisot thốudje, đudjeàvmganh cốudje đudjeèwsdk nhữnlktng thắjsvcc mắjsvcc trong lòzlctng xuốudjeng.

iupqng may Giảevvrn Quâuqfun Dịafjtch đudjeãiupq tuyêervbn bốudje xong, mọpdjli ngưslwlkgvpi bắjsvct đudjeqxgcu đudjei từenfn trêervbn đudjeàvmgai xuốudjeng. Côstrj vộwhyni chạfhsky đudjeếzngnn bêervbn Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan, nhìapton qua Chỉcspo Dao lúkxcjc nàvmgay cũiupqng giốudjeng côstrj, đudjeang chạfhsky tớcspoi phíqczaa Chíqczanh Vũiupq.

“Vui khôstrjng? Còzlctn đudjeâuqfuy chíqczanh làvmga bấsisot ngờkgvp anh muốudjen dàvmganh cho em…” Giọpdjlng nóiiwwi củveara Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan nhưslwl đudjeang giấsisou diếzngnm đudjeiềpdjlu gìapto đudjeóiiww. Côstrjzlctn chưslwla kịafjtp hiểpyndu, mọpdjli ngưslwlkgvpi trêervbn đudjeàvmgai lúkxcjc nàvmgay đudjeãiupq đudjei xuốudjeng hếzngnt, Chíqczanh Vũiupqiupqng đudjewhynt nhiêervbn kécqljo Chỉcspo Dao vộwhyni vộwhyni vàvmgang vàvmgang xuốudjeng khỏjjeqi kháxwkkn đudjeàvmgai.

Trong nháxwkky mắjsvct chỉcspozlctn côstrjvmga Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan đudjezngnng trêervbn kháxwkkn đudjeàvmgai. Côstrj cảevvrm thấsisoy cóiiww chúkxcjt kìapto cụbiinc, quay ngưslwlkgvpi đudjeang đudjeafjtnh chạfhsky xuốudjeng thìapto bịafjt mộwhynt bóiiww hồenfnng lớcspon vẫmvhkn còzlctn đudjeang ưslwlcspot sưslwlơyjqkng chặjncyn trưslwlcspoc mặjncyt.

strj kinh ngạfhskc nhìapton Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan, theo bảevvrn năcrebng nhậslwln lấsisoy đudjeóiiwwa hồenfnng, còzlctn chưslwla kịafjtp mởimjm miệzlctng hỏjjeqi, Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan đudjeãiupq đudjewhynt nhiêervbn quỳapto mộwhynt châuqfun xuốudjeng, lấsisoy trong túkxcji ra mộwhynt chiếzngnc hộwhynp gấsisom nhỏjjeq bằdwdbng lòzlctng bàvmgan tay, mởimjm ra làvmga mộwhynt chiếzngnc nhẫmvhkn kim cưslwlơyjqkng sáxwkkng lấsisop láxwkknh, giơyjqkervbn trưslwlcspoc mặjncyt côstrj. Đnendôstrji môstrji mỏjjeqng gợevvri cảevvrm củveara hắjsvcn thốudjet lêervbn nhữnlktng tiếzngnng châuqfun thàvmganh màvmga hồenfni hộwhynp “Huyêervbn… em lấsisoy anh nhécqlj?”

strj ngạfhskc nhiêervbn đudjeếzngnn ngâuqfuy ngưslwlkgvpi. Chưslwla bao giờkgvpstrj nghĩlslu hắjsvcn sẽslwl cầqxgcu hôstrjn côstrj trong trưslwlkgvpng hợevvrp nhưslwl thếzngnvmgay, đudjeáxwkky lòzlctng đudjewhynt nhiêervbn tràvmgao ra nhữnlktng cảevvrm xúkxcjc phứzngnc tạfhskp, côstrj khôstrjng biếzngnt phảevvri làvmgam sao cho phảevvri.

“Đnendenfnng ýwsif đudjei!” Mộwhynt ngưslwlkgvpi ởimjm phíqczaa dưslwlcspoi hécqljt lêervbn.

Nhấsisot thờkgvpi bốudjen phíqczaa đudjepdjlu vang lêervbn tiếzngnng phụbiin họpdjla “Đnendenfnng ýwsif đudjei! Đnendenfnng ýwsif đudjei! Đnendenfnng ýwsif đudjei! Đnendenfnng ýwsif đudjei! Đnendenfnng ýwsif đudjei!……”

strj nhìapton Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan đudjeang quỳapto gốudjei trưslwlcspoc mặjncyt mìaptonh. Đnendôstrji mắjsvct dịafjtu dàvmgang củveara hắjsvcn nhìapton côstrj đudjejsvcm đudjeuốudjei, giốudjeng nhưslwlstrjvmga thứzngn duy nhấsisot màvmga hắjsvcn nhìapton thấsisoy lúkxcjc nàvmgay “Huyêervbn, em lấsisoy anh, đudjeưslwlevvrc khôstrjng? Anh xin hứzngna sẽslwl khiếzngnn em hạfhsknh phúkxcjc cảevvr đudjekgvpi nàvmgay…”

Ngưslwlkgvpi cựrgffc trọpdjlng sĩlslu diệzlctn nhưslwl Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan lạfhski cóiiww thểpynd từenfn bỏjjeq sựrgff kiêervbu ngạfhsko, quỳapto xuốudjeng cầqxgcu hôstrjn côstrj trưslwlcspoc mặjncyt nhiềpdjlu ngưslwlkgvpi nhưslwl vậslwly… Hắjsvcn thậslwlt lòzlctng, hắjsvcn châuqfun thàvmganh… Côstrj khôstrjng nhịafjtn đudjeưslwlevvrc bậslwlt khóiiwwc, nưslwlcspoc mắjsvct tràvmgan ra hai bêervbn máxwkk

uqfun kháxwkkch dưslwlcspoi đudjeàvmgai nhìapton ra đudjeưslwlevvrc sựrgffkxcjc đudjewhynng củveara côstrj, bắjsvct đudjeqxgcu vỗdgtb tay theo tiếzngnt tấsisou, hécqljt càvmgang lúkxcjc càvmgang to “Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif! Đnendenfnng ýwsif!……”


strj giưslwlơyjqkng đudjeôstrji mắjsvct đudjeãiupq bịafjt nhòzlcte đudjei bởimjmi nưslwlcspoc mắjsvct nhìapton vềpdjl phíqczaa hai thâuqfun ảevvrnh dưslwlcspoi đudjeàvmgai, thấsisoy Chíqczanh Vũiupqvmga Chỉcspo Dao cũiupqng đudjeang vỗdgtb tay hécqljt “Đnendenfnng ýwsif!” cùvvvang mọpdjli ngưslwlkgvpi. Chợevvrt áxwkknh mắjsvct côstrj dừenfnng lạfhski ởimjm ngóiiwwn giữnlkta củveara Chỉcspo Dao. Đnendóiiwwvmga mộwhynt chiếzngnc nhẫmvhkn kim cưslwlơyjqkng. Nóiiwwi nhưslwl vậslwly, Chíqczanh Vũiupqvmga Chỉcspo Dao cũiupqng đudjeãiupq đudjeíqczanh hôstrjn.

Sựrgff áxwkky náxwkky củveara côstrj vớcspoi Chỉcspo Dao đudjeếzngnn giờkgvp phúkxcjt nàvmgay mớcspoi hoàvmgan toàvmgan biếzngnn mấsisot, côstrjervbn tâuqfum bỏjjeqxwkknh nặjncyng đudjeóiiww xuốudjeng khỏjjeqi vai, nhắjsvcm mắjsvct nghe tiếzngnng tráxwkki tim mìaptonh đudjeslwlp mạfhsknh. Cuốudjei cùvvvang, côstrj mởimjm mắjsvct ra, nhẹtaoj nhàvmgang gậslwlt đudjeqxgcu.

Khuôstrjn mặjncyt tuấsison túkxcj củveara hắjsvcn rạfhskng rỡtaoj hẳqczan lêervbn. Hắjsvcn mỉcspom cưslwlkgvpi hạfhsknh phúkxcjc, nâuqfung tay tráxwkki củveara côstrjervbn, nhẹtaoj nhàvmgang xỏjjeq chiếzngnc nhẫmvhkn vàvmgao ngóiiwwn tay mảevvrnh khảevvrnh củveara côstrj, sau đudjeóiiww cẩfaubn trọpdjlng nâuqfung tay côstrjervbn nhưslwl đudjeang nâuqfung mộwhynt vậslwlt quýwsif giáxwkk, từenfn từenfn áxwkkp môstrji xuốudjeng hôstrjn lêervbn mu bàvmgan tay côstrj.

“Trong truyềpdjln thuyếzngnt cổiupq củveara Hy Lạfhskp, cáxwkkc cặjncyp tìaptonh nhâuqfun đudjepdjlu đudjeeo nhẫmvhkn ởimjm ngóiiwwn giữnlkta, bởimjmi họpdjl tin rằdwdbng ởimjm đudjeóiiwwiiww mộwhynt mạfhskch máxwkku nốudjei thẳqczang đudjeếzngnn tráxwkki tim, đudjeeo nhẫmvhkn ởimjm đudjeóiiwwiupqng nhưslwl mộwhynt lờkgvpi hứzngna hẹtaojn kíqczan đudjeáxwkko… Huyêervbn, anh xin hứzngna sẽslwlervbu em cảevvr cuộwhync đudjekgvpi nàvmgay! Mọpdjli ngưslwlkgvpi ởimjm đudjeâuqfuy sẽslwlvmgam chứzngnng nhâuqfun cho tìaptonh yêervbu củveara hai ta…”

“Vâuqfung, em tin anh… Em cũiupqng sẽslwlvmganh cảevvr đudjekgvpi nàvmgay đudjepyndervbu anh!” Côstrj sụbiint sịafjtt gậslwlt đudjeqxgcu, cảevvrm giáxwkkc híqczat vàvmgao khoang mũiupqi đudjepdjlu làvmgavvvai củveara hoa hồenfnng, mùvvvai củveara tìaptonh yêervbu, nưslwlcspoc mắjsvct lạfhski khôstrjng kiềpdjlm chếzngn đudjeưslwlevvrc lăcrebn dàvmgai trêervbn máxwkk – nhữnlktng giọpdjlt nưslwlcspoc mắjsvct hạfhsknh phúkxcjc…

Hắjsvcn đudjezngnng lêervbn, côstrj nhàvmgao đudjeếzngnn ôstrjm lấsisoy cổiupq hắjsvcn. Xung quanh truyềpdjln đudjeếzngnn tiếzngnng vỗdgtb tay ầqxgcm ầqxgcm cùvvvang nhữnlktng tiếzngnng chúkxcjc phúkxcjc…

“Chúkxcjc mừenfnng! Chúkxcjc hai ngưslwlkgvpi sẽslwlervbu nhau đudjeếzngnn báxwkkch niêervbn giai lãiupqo!”

“Sớcspom sinh quýwsif tửvouu nhécqlj!”

strj đudjeem gưslwlơyjqkng mặjncyt đudjeqxgcy nưslwlcspoc mắjsvct áxwkkp vàvmgao trong lồenfnng ngựrgffc hắjsvcn. Đnendâuqfuy chíqczanh làvmga ngưslwlkgvpi đudjeàvmgan ôstrjng màvmgastrj đudjeãiupq nguyệzlctn phóiiww tháxwkkc cảevvr cuộwhync đudjekgvpi… Sau nàvmgay côstrj sẽslwl khôstrjng bao giờkgvp phảevvri côstrj đudjeơyjqkn nữnlkta, côstrjvmga hắjsvcn sẽslwlvvvang dựrgffng lêervbn mộwhynt gia đudjeìaptonh tràvmgan ngậslwlp tiếzngnng cưslwlkgvpi, bọpdjln họpdjl sẽslwliupqi mãiupqi hạfhsknh phúkxcjc…

Khôstrjng biếzngnt qua bao lâuqfuu sau, tiếzngnng nhạfhskc bắjsvct đudjeqxgcu vang lêervbn. Từenfnng cặjncyp trai gáxwkki đudjei ra sàvmgan khiêervbu vũiupq, tiếzngnng chạfhskm cốudjec thanh thúkxcjy cũiupqng khôstrjng ngừenfnng vang lêervbn.

strj cốudje ngừenfnng khóiiwwc, đudjeếzngnn khi bìaptonh tĩlslunh đudjezngnng thẳqczang dậslwly mớcspoi nhậslwln ra ngựrgffc áxwkko củveara hắjsvcn đudjeãiupq bịafjtslwlcspoc mặjncyt thấsisom ưslwlcspot thàvmganh mộwhynt mảevvrng, vộwhyni rúkxcjt khăcrebn tay ra muốudjen lau lễfdgz phụbiinc cho hắjsvcn.

Hắjsvcn ôstrjn nhu cưslwlkgvpi, giữnlkt lấsisoy tay côstrj “Đnendenfnng lau…Mìaptonh đudjei thôstrji.”

“Mâuqfun Mâuqfun.” Chỉcspo Dao vộwhyni vãiupq chạfhsky tớcspoi, kécqljo theo Chíqczanh Vũiupq mang gưslwlơyjqkng mặjncyt cóiiww chúkxcjt khôstrjng tựrgff nhiêervbn.

uqfun Huyêervbn vộwhyni rúkxcjt tay ra khỏjjeqi tay Doãiupqn Lạfhskc Hàvmgan, vui vẻpennstrjvvvang “Chỉcspo Dao, Chíqczanh Vũiupq, hai ngưslwlkgvpi vềpdjlslwlcspoc khi nàvmgao vậslwly? Sao khôstrjng nóiiwwi trưslwlcspoc vớcspoi mìaptonh đudjepyndaptonh đudjei đudjeóiiwwn hai ngưslwlkgvpi?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.