Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 602 : Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu

    trước sau   
Thiêgwvwn Tuyếjmclt vềhfpe hỏrddfi A Thàiiinnh: “Anh vẫisubn chưiyhda họzwmuc xong nghiêgwvwn cứhjlcu sinh, cójdfd thểpisk tiếjmclc nuốisubi hay khôojirng a?”

A Thàiiinnh nójdfdi: “Khôojirng cójdfdobtr hay màiiin tiếjmclc nuốisubi. Bằowfing cấgcxxp cao tớctlbi đjdfdâusmbu, cũxasung phảifkqi dựcyyua vàiiino chícnllnh bảifkqn thâusmbn mìobtrnh.”

Thiêgwvwn Tuyếjmclt nghĩbnup thầgcxxm, chẳdujzng lẽfqhuiiin anh sợuvyiobtrnh tráignqch cứhjlc anh hai? Liềhfpen oáignqn hậpcxbn nójdfdi: “Đuhcrhfpeu tạctlbi anh hai em! Chịjyif khôojirng cùowjpng anh ấgcxxy làiiin đjdfdúikmhng, sao anh ấgcxxy lạctlbi tráignqch anh nha?”

A Thàiiinnh lặuvying đjdfdi mộdvaft chúikmht: “Chuyệzwmun đjdfdójdfdiiin anh hai em khôojirng cójdfd quan hệzwmuobtr cảifkq.”

“Khôojirng phảifkqi anh ấgcxxy hạctlbi anh khôojirng họzwmuc xong sao?”

A Thàiiinnh thởobtriiini: “Đuhcrójdfdiiin tạctlbi anh khôojirng muốisubn họzwmuc.”


“Vìobtr sao?”

“Khôojirng cójdfd tiềhfpen.” A Thàiiinnh thựcyyuc dứhjlct khoáignqt màiiinjdfdi “Nghiêgwvwn cứhjlcu sinh thìobtr phảifkqi họzwmuc lâusmbu, anh tícnllnh toáignqn mộdvaft chúikmht. Nếjmclu họzwmuc tiếjmclp nữzmnta, sẽfqhu phảifkqi tiếjmclp tụymbyc đjdfdi làiiinm thêgwvwm đjdfdpisk đjdfdójdfdng họzwmuc phícnll, việzwmuc làiiinm thêgwvwm cũxasung khôojirng phảifkqi tốisubt nhưiyhd vậpcxby, còctlbn mệzwmut chếjmclt đjdfdi đjdfdưiyhduvyic. Màiiin ba năjqwqm sau chỉrsusjdfdjjqzn đjdfdưiyhduvyic mộdvaft tấgcxxm văjqwqn bằowfing, đjdfdếjmcln lúikmhc đjdfdójdfd vẫisubn làiiin nghèoohuo trắojirng tay. Nếjmclu nhưiyhd đjdfdi làiiinm việzwmuc, thìobtr xem nhưiyhdiiin theo côojirng ty từrjypikmhc đjdfdgcxxu, ba năjqwqm sau cũxasung cójdfd thểpisk đjdfdưiyhduvyic đjdfdiềhfpeu lêgwvwn chứhjlcc......”

“Vậpcxby anh hai anh ấgcxxy......”

A Thàiiinnh chầgcxxn chờynap chỉrsus chốisubc láignqt rồzmnti nójdfdi: “Anh ấgcxxy chỉrsusiiin khôojirng đjdfdpisk anh tìobtrm đjdfdưiyhduvyic côojirng việzwmuc tốisubt màiiin thôojiri.” Bấgcxxt quáignq biếjmclt đjdfdếjmcln khícnll pháignqch củiyhda Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng, anh cảifkqm thấgcxxy làiiinm láignqi xe cho anh ấgcxxy cũxasung cójdfd thểpiskjdfd nhiềhfpeu đjdfdiềhfpeu thu hoạctlbch, cho nêgwvwn tiếjmclp thu đjdfdpisk kháignqgwvwn cũxasung khôojirng phảifkqi rấgcxxt khójdfd. Hơjjqzn nữzmnta Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng quyếjmclt tâusmbm gâusmby cảifkqn trởobtr cho anh, anh cũxasung khôojirng thểpisk tráignqnh đjdfdưiyhduvyic a! Hơjjqzn nữzmnta, làiiin chịjyifignqi anh làiiinm ra chuyệzwmun......

ikmhc trưiyhdctlbc Tôojirn Chícnll Mẫisubn vàiiin Phưiyhdơjjqzng Trìobtrjdfd thểpiskjdfdi làiiin bịjyif Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng bắojirt gian tạctlbi trậpcxbn, cho dùowjp Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng bỏrddf qua bạctlbn gáignqi làiiinm sai, nhưiyhdng bạctlbn gáignqi khôojirng chia tay vớctlbi anh ấgcxxy liềhfpen cùowjpng bạctlbn tốisubt củiyhda anh ấgcxxy làiiinm chuyệzwmun đjdfdójdfd, cũxasung làiiin sai lầgcxxm rồzmnti!

“Sao trưiyhdctlbc kia chưiyhda nójdfdi?” Thiêgwvwn Tuyếjmclt buồzmntn bựcyyuc “Hạctlbi em còctlbn nghi ngờynap anh củiyhda em.”

“Em lạctlbi khôojirng cójdfd hỏrddfi anh.” A Thàiiinnh cảifkqm thấgcxxy cójdfd phầgcxxn vôojir tộdvafi.

Thiêgwvwn Tuyếjmclt nghĩbnup lạctlbi thấgcxxy cũxasung đjdfdúikmhng, cũxasung thựcyyuc vôojir tộdvafi: “Em sợuvyi đjdfdifkq thưiyhdơjjqzng lòctlbng tựcyyuojirn củiyhda anh a! Đuhcrhfpeu do anh hai! Hơjjqzi quáignq đjdfdáignqng, tạctlbi sao lạctlbi cójdfd thểpisk đjdfdisubi xửutqx vớctlbi anh nhưiyhd vậpcxby? Thiếjmclu chúikmht nữzmnta tiềhfpen đjdfdzmnt củiyhda anh đjdfdãjebn bịjyif hủiyhdy!”

A Thàiiinnh ôojirm côojiriiino trong ngựcyyuc, hôojirn môojiri côojir: “Nếjmclu anh ấgcxxy khôojirng làiiinm vậpcxby, em còctlbn khôojirng cójdfd khảifkqjqwqng gặuvyip đjdfdưiyhduvyic anh đjdfdâusmbu, em nêgwvwn cảifkqm tạctlb anh ấgcxxy mớctlbi đjdfdúikmhng!”

“Ai muốisubn cảifkqm tạctlb anh ấgcxxy?!”

“Vậpcxby em làiiin..... khôojirng vui khi gặuvyip đjdfdưiyhduvyic anh......”

“Mớctlbi khôojirng cójdfd đjdfdâusmbu!” Thiêgwvwn Tuyếjmclt vộdvafi vàiiinng nójdfdi, dựcyyua vàiiino trong lồzmntng ngựcyyuc củiyhda anh, dịjyifu dàiiinng hỏrddfi “Vậpcxby anh cójdfd hậpcxbn anh ấgcxxy khôojirng?”

“Vìobtr sao muốisubn hậpcxbn anh ấgcxxy? Đuhcrem em gáignqi anh ấgcxxy yêgwvwu thưiyhdơjjqzng nhấgcxxt lừrjypa gạctlbt tớctlbi tay, coi nhưiyhdiiinignqo thùowjp.”


“Ngôojir...... Anh làiiinm đjdfdúikmhng rồzmnti đjdfdójdfd! Sẽfqhu đjdfdisubi tốisubt vớctlbi em cảifkq đjdfdynapi nga ~”

“Ừjyifm.”

gwvwn nàiiiny hai ngưiyhdynapi ngọzwmut ngàiiino pháignqt ngấgcxxy, bêgwvwn kia Uyểpiskn Tìobtrnh đjdfdang hỏrddfi Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng, biếjmclt đjdfdưiyhduvyic châusmbn tưiyhdctlbng, hỏrddfi: “Anh sao lạctlbi khôojirng nójdfdi sớctlbm vậpcxby?”

Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng buôojirng tay: “Dùowjp sao cũxasung đjdfdúikmhng làiiin anh hạctlb đjdfddvafc thủiyhd, xấgcxxu xa nhưiyhd thếjmcliiino còctlbn quan trọzwmung sao?”

Uyểpiskn Tìobtrnh nghẹojirn mộdvaft chúikmht, bổzwmu nhàiiino qua ấgcxxn anh lêgwvwn giưiyhdynapng: “Đuhcrưiyhdơjjqzng nhiêgwvwn quan trọzwmung! Bọzwmun em đjdfdhfpeu nghĩbnup anh ——”

“Anh làiiinm chuyệzwmun xấgcxxu nhiềhfpeu nhưiyhd vậpcxby, cũxasung khôojirng kézmntm hơjjqzn việzwmuc nàiiiny đjdfdâusmbu!”

Uyểpiskn Tìobtrnh hờynapn dỗuyaai đjdfdáignqnh anh: “Anh chícnllnh làiiin ngưiyhdynapi xấgcxxu!”

“Đuhcràiiinn ôojirng khôojirng xấgcxxu, phụymby nữzmnt khôojirng yêgwvwu.”

“...... Kỳtnyp thậpcxbt em thícnllch ngưiyhdynapi tốisubt đjdfdójdfd.”

Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng lậpcxbp tứhjlcc xoay ngưiyhdynapi, vẻjqal mặuvyit thàiiinnh khẩgcxxn nhìobtrn côojir: “Anh kỳtnyp thậpcxbt làiiin ngưiyhdynapi tốisubt màiiin!”

Uyểpiskn Tìobtrnh trừrjypng mắojirt nhìobtrn anh mộdvaft láignqt, ngẩgcxxng đjdfdgcxxu ởobtr trêgwvwn mặuvyit anh cắojirn mộdvaft cáignqi, anh lậpcxbp tứhjlcc cắojirn lạctlbi, hai ngưiyhdynapi liềhfpen tìobtrnh cảifkqm mãjebnnh liệzwmut nổzwmui lêgwvwn.

ojirm sau, Uyểpiskn Tìobtrnh ởobtr trưiyhdynapng họzwmuc đjdfdi họzwmuc, nhậpcxbn đjdfdưiyhduvyic đjdfdiệzwmun thoạctlbi củiyhda Thiêgwvwn Tuyếjmclt. Thiêgwvwn Tuyếjmclt nôojirn nójdfdng gàiiino to hỏrddfi: “Cậpcxbu khi nàiiino tan họzwmuc?”

“Đuhcrãjebn tan họzwmuc rồzmnti, hiệzwmun tạctlbi đjdfdang ởobtr thưiyhd việzwmun.”


“Mìobtrnh liềhfpen tớctlbi tìobtrm cậpcxbu!”

Uyểpiskn Tìobtrnh nghĩbnupojiriiinobtr chuyệzwmun ngàiiiny hôojirm qua màiiin tớctlbi, nghĩbnup thầgcxxm côojir khôojirng phảifkqi tớctlbi hỏrddfi Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng đjdfdãjebnjdfdi nhưiyhd thếjmcliiino đjdfdi? Vậpcxby nếjmclu nójdfdi khôojirng giốisubng vớctlbi A Thàiiinnh, thìobtriiinm sao bâusmby giờynap a? Xem bộdvafignqng củiyhda A Thàiiinnh, hẳdujzn làiiin sẽfqhu khôojirng nójdfdi bừrjypa, Mụymbyc Thiêgwvwn Dưiyhdơjjqzng cũxasung cójdfd thểpisk sẽfqhu khôojirng nójdfdi dốisubi côojir, khôojirng cầgcxxn lo lắojirng!

Uyểpiskn Tìobtrnh nhanh chójdfdng mưiyhduvyin hai cuốisubn sáignqch, hưiyhdctlbng ra phícnlla ngoàiiini trưiyhdynapng chạctlby, nửutqxa đjdfdưiyhdynapng gọzwmui đjdfdiệzwmun thoạctlbi hỏrddfi Thiêgwvwn Tuyếjmclt: “Cửutqxa phícnlla đjdfdôojirng?”

“Ừjyif.”

Đuhcri đjdfdếjmcln cửutqxa đjdfdôojirng, Uyểpiskn Tìobtrnh đjdfduvyii mấgcxxy phúikmht đjdfdzmntng hồzmnt, thấgcxxy ngưiyhdynapi còctlbn chưiyhda tớctlbi, liềhfpen dứhjlct khoáignqt đjdfdhjlcng ởobtrgwvwn cạctlbnh chúikmhignqn ngôojir đjdfdzwmuc sáignqch. Trong chốisubc láignqt sau, mộdvaft bójdfdng ngưiyhdynapi lưiyhdctlbt qua trưiyhdctlbc mặuvyit. Côojirjjqzi hícnllt hícnllt cáignqi mũxasui, còctlbn đjdfdgcxxu lạctlbi khôojirng nhúikmhc nhícnllch, bởobtri vìobtr vẫisubn thưiyhdynapng cójdfd ngưiyhdynapi lui tớctlbi, côojir nghĩbnup chỉrsusiiin ngưiyhdynapi qua đjdfdưiyhdynapng thôojiri.

iiini giâusmby đjdfdzmntng hồzmnt sau, bójdfdng ngưiyhdynapi kia lạctlbi lưiyhdctlbt trởobtr vềhfpe. Côojir nhịjyifn khôojirng đjdfdưiyhduvyic ngẩgcxxng đjdfdgcxxu, thấgcxxy làiiin Thiêgwvwn Tuyếjmclt, bấgcxxt đjdfdojirc dĩbnup hỏrddfi: “Cậpcxbu lưiyhdctlbt qua lưiyhdctlbt lạctlbi đjdfdi làiiinm gìobtr vậpcxby?”

“Cậpcxbu khôojirng pháignqt hiệzwmun sao?” Thiêgwvwn Tuyếjmclt lấgcxxy tay làiiinm đjdfddvafng táignqc giójdfd thổzwmui qua tai, sau đjdfdójdfd thầgcxxm thìobtrjdfdi “Chẳdujzng lẽfqhu thấgcxxt bạctlbi?”

“Pháignqt hiệzwmun cáignqi gìobtr?” Uyểpiskn Tìobtrnh lôojiri kézmnto côojir xoay ngưiyhdynapi, hạctlb giọzwmung hỏrddfi “Trêgwvwn cổzwmu cậpcxbu làiiin dấgcxxu hôojirn sao?”

“A!” Thiêgwvwn Tuyếjmclt khẽfqhu gọzwmui mộdvaft tiếjmclng, lậpcxbp tứhjlcc dùowjpng hai tay kézmnto tójdfdc bêgwvwn tai xuốisubng che lạctlbi. Côojir sao lạctlbi quêgwvwn kiểpiskm tra cáignqi nàiiiny a? Vừrjypa mớctlbi làiiinm đjdfddvafng táignqc, khôojirng phảifkqi làiiin nhắojirc nhởobtr Uyểpiskn Tìobtrnh nhìobtrn xem sao?

Uyểpiskn Tìobtrnh cưiyhdynapi cưiyhdynapi, lạctlbi khôojirng dáignqm trêgwvwu ghẹojiro côojirgcxxy, vạctlbn nhấgcxxt bịjyifojirgcxxy pháignqt hiệzwmun áignqo mìobtrnh cũxasung cójdfd...... Nhưiyhd vậpcxby thìobtr rốisubt cuộdvafc làiiin ai cưiyhdynapi ai a?

“Cậpcxbu dùowjpng nưiyhdctlbc hoa gìobtr vậpcxby?” Uyểpiskn Tìobtrnh hícnllt mũxasui ngửutqxi ngửutqxi “Ngửutqxi rấgcxxt thơjjqzm.”

Thiêgwvwn Tuyếjmclt thởobtr ra mộdvaft hơjjqzi: “Làiiinobtrnh gọzwmui cậpcxbu tớctlbi ngửutqxi nưiyhdctlbc hoa! Chịjyifignqi thiếjmclt kếjmcl cho mìobtrnh đjdfdójdfd!”

“Khójdfd tráignqch. Lầgcxxn trưiyhdctlbc ởobtrojirn lễjyif, côojirgcxxy đjdfdãjebn thiếjmclt kếjmcl cho bọzwmun mìobtrnh khoảifkqn nưiyhdctlbc hoa kia dùowjpng đjdfdpisk đjdfdáignqp lễjyif, hiệzwmun tạctlbi báignqn cũxasung khôojirng tệzwmu đjdfdâusmbu.”


Thiêgwvwn Tuyếjmclt ngứhjlca tay nójdfdi: “Mìobtrnh muốisubn đjdfdi họzwmuc đjdfdiềhfpeu chếjmcliyhdơjjqzng thơjjqzm ~”

“Rấgcxxt muốisubn họzwmuc sao?”

“Nếjmclu muốisubn so sáignqnh thiêgwvwn phúikmhiiin luyệzwmun tậpcxbp, mìobtrnh khẳdujzng đjdfdjyifnh làiiin khôojirng đjdfdưiyhduvyic rồzmnti, cậpcxbu khôojirng chừrjypng còctlbn lợuvyii hạctlbi hơjjqzn mìobtrnh đjdfdójdfd.”

“Vìobtr sao?”

“Bởobtri vìobtr cậpcxbu biếjmclt nấgcxxu ăjqwqn a! Cậpcxbu đjdfdisubi vớctlbi mùowjpi hưiyhdơjjqzng khẳdujzng đjdfdjyifnh cójdfd đjdfddvaf mẫisubn cảifkqm cao hơjjqzn so vớctlbi mìobtrnh nha ~”

“A, cậpcxbu ởobtr trêgwvwn đjdfdưiyhdynapng phốisub, cáignqi mũxasui vừrjypa đjdfddvafng làiiinjdfd thểpisk ngửutqxi đjdfdưiyhduvyic mójdfdn ăjqwqn ngon, so vớctlbi mìobtrnh còctlbn lợuvyii hạctlbi hơjjqzn!”

“Mìobtrnh cũxasung chỉrsusjdfd thểpisk ngửutqxi đjdfdưiyhduvyic mójdfdn ăjqwqn ngon......” Thiêgwvwn Tuyếjmclt sửutqxng sốisubt, khôojirng thícnllch hợuvyip a “Nójdfdi nhưiyhd thếjmcliiino lạctlbi giốisubng chójdfd vậpcxby?”

Uyểpiskn Tìobtrnh vỗuyaa vỗuyaa vai côojir: “Chójdfdiiin đjdfddvafng vậpcxbt trung thàiiinnh dũxasung cảifkqm nha!”

Uyểpiskn Tìobtrnh nghĩbnup đjdfdếjmcln côojirgcxxy xịjyift nưiyhdctlbc hoa làiiinojirn Chícnll Mẫisubn đjdfdiềhfpeu chếjmcl riêgwvwng cho côojirgcxxy, qua hai ngàiiiny sau mớctlbi biếjmclt đjdfdưiyhduvyic, làiiin thiếjmclt kếjmcl cho côojirng ty côojirgcxxy.

Tuyếjmclt thịjyif hiệzwmun tạctlbi đjdfdãjebnjdfd A Thàiiinnh quảifkqn lýmuvz, Thiêgwvwn Tuyếjmclt khôojirng biếjmclt làiiin thoảifkqi máignqi bao nhiêgwvwu. Trưiyhdctlbc kia còctlbn kiểpiskm tra xem xézmntt, nghe mộdvaft chúikmht cáignqc phòctlbng nghiệzwmup vụymbyignqo cáignqo, hiệzwmun tạctlbi bỏrddf mặuvyic khôojirng làiiinm sếjmclp nữzmnta, căjqwqn bảifkqn mặuvyic kệzwmu. Nưiyhdctlbc hoa thiếjmclt kếjmcl ra, tiêgwvwu thụymby nhưiyhd thếjmcliiino, sảifkqn xuấgcxxt nhưiyhd thếjmcliiino, côojir đjdfdhfpeu mặuvyic kệzwmu, chỉrsus đjdfdpisk ýmuvz rằowfing bảifkqn thâusmbn mìobtrnh cójdfd hứhjlcng thúikmh —— vỏrddf trang trícnllgwvwn ngoàiiini!

Đuhcrgcxxu tiêgwvwn làiiin logo vàiiin lọzwmu đjdfdcyyung, côojirobtrm mấgcxxy nhàiiin thiếjmclt kếjmcl củiyhda côojirng ty, cũxasung khôojirng vừrjypa lòctlbng. Chícnllnh côojirxasung biếjmclt chúikmht ícnllt vềhfpe phưiyhdơjjqzng diệzwmun nàiiiny, pháignqc họzwmua mấgcxxy trăjqwqm bứhjlcc, càiiinng vẽfqhuiiinng vứhjlct đjdfdi.

Lạctlbi tìobtrm côojirng ty quảifkqng cáignqo làiiinm quảifkqng cáignqo, chỉrsusiiinignqng ýmuvz quảifkqng cáignqo lạctlbi làiiinm côojir buồzmntn bựcyyuc ăjqwqn khôojirng ngon.

owjpng A Thàiiinnh kểpisk khổzwmu, A Thàiiinnh nójdfdi: “Tìobtrm nhàiiin thiếjmclt kếjmcliyhdctlbc ngoàiiini thửutqx xem đjdfdi.”

ojir phiềhfpen cháignqn nójdfdi: “Em nghĩbnupiiinm mộdvaft nhãjebnn hiệzwmuu nưiyhdctlbc hoa ngưiyhdynapi Trung Quốisubc củiyhda chícnllnh mìobtrnh, sao lạctlbi phảifkqi tìobtrm nưiyhdctlbc ngoàiiini a? Ai...... Vềhfpe sau khôojirng bao giờynap mắojirng chửutqxi ngưiyhdynapi sícnllnh ngoạctlbi nữzmnta, thậpcxbt sựcyyuiiin tựcyyuobtrnh khôojirng khôojirng gắojirng nỗuyaai a!”

Thiêgwvwn Tuyếjmclt đjdfdgcxxu choáignqng váignqng, nãjebno căjqwqng ra, cầgcxxm USB đjdfdi tìobtrm Uyểpiskn Tìobtrnh, đjdfdpiskojirgcxxy giúikmhp mìobtrnh xem: “Cậpcxbu cảifkqm thấgcxxy bứhjlcc nàiiino sáignqng nhấgcxxt? Khôojirng, làiiiniiinm cho cậpcxbu cójdfd cảifkqm giáignqc xúikmhc đjdfddvafng!”

Uyểpiskn Tìobtrnh chỉrsus hai cáignqi: “Mìobtrnh cảifkqm thấgcxxy hai cáignqi nàiiiny cũxasung khôojirng tệzwmu.”

“Đuhcrâusmby làiiin thiếjmclt kếjmcl củiyhda mìobtrnh.” Thiêgwvwn Tuyếjmclt rầgcxxu rĩbnupjdfdi “Mìobtrnh tốisubn tiềhfpen mờynapi nhàiiin thiếjmclt kếjmcl cho côojirng ty thậpcxbt sựcyyuiiin toi côojirng!”

“Nhưiyhdng màiiin bọzwmun họzwmuiiinm cũxasung khôojirng tệzwmu nha...... Đuhcrhfpeu rấgcxxt cójdfd cảifkqm xúikmhc nghệzwmu thuậpcxbt, chícnllnh làiiin...... Cảifkqm giáignqc làiiin hoàiiinn toàiiinn khôojirng phùowjp hợuvyip vớctlbi cậpcxbu, khôojirng giốisubng cáignqi cậpcxbu cầgcxxn.”

Thiêgwvwn Tuyếjmclt gậpcxbt đjdfdgcxxu: “Bọzwmun họzwmu kinh nghiệzwmum thìobtr nhiềhfpeu lắojirm, ngưiyhduvyic lạctlbi hạctlbn chếjmcl linh cảifkqm vàiiin trícnlliyhdobtrng tưiyhduvying.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.