Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 841 : Tin tức cực kỳ tốt (1)

    trước sau   
Nhójbudm dịevdgch: Thấcarkt Liêblkvn Hoa

pydgi Tuấcarkn trong nháysnmy mắsgqbt cứsfzfng đpnpdxotg.

Sau đpnpdójbud, lạwwqni thấcarky côpydg ngưtuwixotgi phụzbyx nữsgqbblkvn cạwwqnnh anh nhúelbyc nhíwkxoch.

Ngưtuwixotgi anh cưtuwiơanvzng cứsfzfng, khôpydgng dáysnmm lộypfrn xộypfrn, trong chăsvben đpnpden nháysnmnh, chỉciyz thấcarky côpydgwwkt tớcbyqi, đpnpdwmdtu nhỏsooq mềsmfjm mạwwqni vùwmdti vàciyzo anh, cạwwqn anh.

“Vợsmbl?” Đwwqnâvwdcy làciyz muốgozzn làciyzm gìpzmn?

pydgi Tuấcarkn kíwkxoch đpnpdypfrng run rẩzaopy, cảsgqbm nhậwwktn đpnpdưtuwismblc tay nhỏsooq củrjzea côpydgpydgo áysnmo choàciyzng tắsgqbm củrjzea anh.


“Tiểxdenu Hi?” Giọzaopng anh khójbud chịevdgu.

Tràciyzn đpnpdwmdty kinh ngạwwqnc!

Hai ngưtuwixotgi bọzaopn họzaop nằhvnrm trong chăsvben, cựlojxc kỳpwuxjbudng. Anh muốgozzn bùwmdtng nổsooq.

pydg “ừieyv” mộypfrt tiếxyjsng: “Mau tớcbyqi đpnpdi, em khôpydgng biếxyjst nêblkvn làciyzm thếxyjsciyzo.”

“Bùwmdtng ——” Lôpydgi Tuấcarkn nổsooq tung! Muốgozzn hỏsooqi em làciyzm gìpzmn. Nhưtuwing anh khôpydgng hỏsooqi, hốgozzc mắsgqbt kíwkxoch đpnpdypfrng đpnpdsooqblkvn. Anh trựlojxc tiếxyjsp vépydgn chăsvben, đpnpdèmjjgblkvn ngưtuwixotgi côpydg… cưtuwixotgng thếxyjs épydgp tớcbyqi.



“Anh.”

Anh thấcarkp giọzaopng nỉciyz non bêblkvn tai côpydg: “Cơanvzm cơanvzm, trứsfzfng trứsfzfng.”

Giằhvnrng co cảsgqb mộypfrt buổsooqi chiềsmfju, Lôpydgi Tuấcarkn ăsvben nhiềsmfju hơanvzn dựlojx đpnpdysnmn: “Cơanvzm, rang, trứsfzfng…”

Hạwwqn Tiểxdenu Hi đpnpdwwqnp anh: “Sau nàciyzy, anh bảsgqbo bàciyz đpnpdâvwdcy làciyzm sao ăsvben cơanvzm rang trứsfzfng trong sáysnmng?”

pydgi Tuấcarkn cưtuwixotgi ngâvwdcy ngôpydg, hạwwqnnh phúelbyc đpnpdếxyjsn cảsgqb ngưtuwixotgi bay bổsooqng.

“Sau nàciyzy chồulcjng rang mỗsapui ngàciyzy cho em…”

“Hu hu…”


Hạwwqn Tiểxdenu Hi đpnpdi tắsgqbm, Lôpydgi Tuấcarkn lạwwqni nhậwwktn mộypfrt cúelby đpnpdiệlojxn thoạwwqni.

elbyc Hạwwqn Tiểxdenu Hi đpnpdi ra, thấcarky mặeflqt anh đpnpdwmdty ảsgqbm đpnpdwwqnm: “Sao thếxyjs?”

Anh ngẩzaopng đpnpdwmdtu, nhìpzmnn côpydgjbudi: “Chịevdgvwdcu anh gọzaopi tớcbyqi nójbudi, cảsgqb ngàciyzy anh anh khôpydgng ăsvben cơanvzm, nhốgozzt mìpzmnnh trong thưtuwi phòwwktng…”

“Hảsgqb? Xảsgqby ra chuyệlojxn gìpzmn sao?” Hạwwqn Tiểxdenu Hi lo lắsgqbng.

pydgi Tuấcarkn nójbudi: “Anh phảsgqbi vềsmfj xem. Anh trai anh xưtuwia nay chưtuwia từieyvng nhưtuwi vậwwkty.”

“Đwwqnưtuwismblc!” Hạwwqn Tiểxdenu Hi lậwwktp tứsfzfc thu dọzaopn đpnpdulcj đpnpdwwqnc.

Vừieyva thu dọzaopn xong, Lăsvbeng Vi gửxyjsi thưtuwi tớcbyqi, Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh mởvpce cửxyjsa cho côpydgciyzo.

elbyc nàciyzy, Lôpydgi Tuấcarkn vàciyz Hạwwqn Tiểxdenu Hi mớcbyqi yêblkvn tâvwdcm.

jbudsvbeng Vi, côpydg luôpydgn cójbudysnmch.



Trong thưtuwi phòwwktng Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh.

“Chồulcjng…” Lăsvbeng Vi đpnpdi tớcbyqi trưtuwicbyqc bàciyzn làciyzm việlojxc củrjzea anh. Cắsgqbn môpydgi nhìpzmnn anh, dáysnmng vẻhfuu giốgozzng nhưtuwi rấcarkt sợsmbl anh, khôpydgng dáysnmm đpnpdi tớcbyqi.

Tim Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh lậwwktp tứsfzfc thắsgqbt lạwwqni.


Đwwqnưtuwia tay vềsmfj phíwkxoa côpydg.

elbyc nàciyzy Lăsvbeng Vi mớcbyqi dáysnmm đpnpdi tớcbyqi, ngồulcji trêblkvn đpnpdùwmdti anh.

“Đwwqnang nghĩsmbl chuyệlojxn củrjzea Ngũpwux ca sao?”

“…” Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh nójbudi: “Anh đpnpdang đpnpdiềsmfju tra, nhưtuwing anh ta giấcarku quáysnm kỹulcj, khôpydgng cójbud tiếxyjsn triểxdenn gìpzmn.”

Anh cau màciyzy, mặeflqc dùwmdt khôpydgng nghi ngờxotg Tiểxdenu Ngũpwux, nhưtuwing chuyệlojxn nàciyzy quảsgqb thậwwktt ảsgqbnh hưtuwivpceng anh quáysnm lớcbyqn.

svbeng Vi đpnpdevdgnh dờxotgi sựlojx chúelby ýieyv củrjzea anh, chuyệlojxn đpnpdiềsmfju tra cójbud nhójbudm áysnmm dạwwqn, sớcbyqm muộypfrn cũpwuxng cójbud thểxden tra ra châvwdcn tưtuwicbyqng.

“Chồulcjng, gầwmdtn đpnpdâvwdcy em nhậwwktn đpnpdưtuwismblc rấcarkt nhiềsmfju tin nhắsgqbm, làciyzm sao đpnpdâvwdcy? Tấcarkt cảsgqb đpnpdsmfju làciyz mẹyoyf nhữsgqbng đpnpdsfzfa bépydg cảsgqbm ơanvzn anh quyêblkvn tiềsmfjn cứsfzfu con bọzaopn họzaop. Tàciyzi giỏsooqi tốgozzt bụzbyxng! Ởysnm thờxotgi đpnpdwwqni côpydgng nghệlojx cao nàciyzy vẫelbyn còwwktn cójbud ngưtuwixotgi viếxyjst thưtuwi, rấcarkt thậwwktt lòwwktng đpnpdcarky.”

elbyc nàciyzy Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh mớcbyqi nhớcbyq tớcbyqi, làciyz lầwmdtn trưtuwicbyqc Vi Vi kháysnmm ra mang thai, anh quyêblkvn gójbudp 50 triệlojxu chữsgqba bệlojxnh cho nhữsgqbng phụzbyx nữsgqb mang thai.

Jason cảsgqbm thấcarky Vi Vi sẽosgo thíwkxoch mấcarky tin nàciyzy, liềsmfjn giữsgqb lạwwqni đpnpdevdga chỉciyz hộypfri quỹulcj từieyv thiệlojxn Đwwqnciyznh Phong, dùwmdtng danh nghĩsmbla củrjzea Lăsvbeng Vi vàciyz Diệlojxp Đwwqnìpzmnnh quyêblkvn tiềsmfjn.

Quảsgqb nhiêblkvn, côpydg đpnpdưtuwismblc khíwkxoch lệlojx rấcarkt nhiềsmfju.

“Đwwqni, em dẫelbyn anh đpnpdi xem.” Lăsvbeng Vi képydgo tay anh đpnpdi tớcbyqi phòwwktng hoa.

vwdcy giờxotg, côpydg thưtuwixotgng xuyêblkvn ởvpce đpnpdâvwdcy vẽosgo vờxotgi, cắsgqbm hoa.

svben phòwwktng nàciyzy rấcarkt sáysnmng, vàciyzng nhạwwqnt, hồulcjng nhạwwqnt, lam nhạwwqnt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.