Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 795 : Chuyển biến lớn (1)

    trước sau   
Nhóggjpm dịzpwcch: Thấhkvwt Liêmrajn Hoa

“Thưqdabhphd, côzucw thậnfbit tốaqzvt.” Bạuuwbch Lộwvhi vui vẻtcyl vểylqmnh môzucwi cưqdabcvffi, côzucw ta thậnfbit sựzpwc rấhkvwt đfxzfieclp, vẻtcyl đfxzfieclp tựzpwc nhiêmrajn, khôzucwng cầaqzvn phảbqkvi trang đfxzfiểylqmm gìucit cảbqkv...

Mặjaeuc dùucjazucw ta đfxzfang cưqdabcvffi, nhưqdabng Lămelrng Vi cóggjp thểylqm nhìucitn thấhkvwy rõmelr sựzpwc đfxzfau khổlftr trong nụlfldqdabcvffi đfxzfóggjp, hơlfldn nữgrnga, sau khi tiếskrep xúnqaxc vớgvyoi Bạuuwbch Lộwvhi mộwvhit lábrhvt, Lămelrng Vi phábrhvt hiệextzn ra... Bạuuwbch Lộwvhi rấhkvwt yếskreu đfxzfuốaqzvi, hơlfldn nữgrnga... từcvffbrhvch nóggjpi chuyệextzn, ábrhvnh mắtcylt vàlfbf thầaqzvn thábrhvi, thậnfbit sựzpwc khôzucwng giốaqzvng vớgvyoi ngưqdabcvffi bìucitnh thưqdabcvffng lắtcylm.

zucw ta cựzpwcc kỳpslh nhạuuwby cảbqkvm, giốaqzvng nhưqdab chỉnfbi cầaqzvn cóggjp ngưqdabcvffi nàlfbfo đfxzfóggjpggjpi chuyệextzn hơlfldi lớgvyon tiếskreng, cũmelrng sẽmqct dọusqqa côzucw ta sợzucwtcyli co rúnqaxc ngưqdabcvffi lạuuwbi.

melrng Vi hơlfldi lo lắtcylng cho côzucw ta. Ngưqdabcvffi phụlfld nữgrnglfbfy làlfbf ngưqdabcvffi rấhkvwt tốaqzvt, bởaqzvi vìucit chồjiswng mìucitnh qua đfxzfcvffi, màlfbf đfxzfaqzvu óggjpc trởaqzvmrajn thấhkvwt thưqdabcvffng... Côzucw khôzucwng thểylqmlfbfo cămelrm thùucja đfxzfưqdabzucwc ngưqdabcvffi phụlfld nữgrng trọusqqng tìucitnh trọusqqng nghĩzbtwa nhưqdab vậnfbiy đfxzfưqdabzucwc.

qdabgvyoi sựzpwc trấhkvwn an củzpwca côzucw, Bạuuwbch Lộwvhi dầaqzvn bìucitnh tĩzbtwnh lạuuwbi. Ba ngưqdabcvffi trong xe ba biểylqmu tìucitnh khábrhvc nhau, khôzucwng ai mởaqzv miệextzng ra nóggjpi.


Bọusqqn họusqq khôzucwng biếskret rằkiwing, khoảbqkvng khắtcylc lúnqaxc cửotjea chiếskrec Rolls Royce đfxzfóggjpng lạuuwbi, toàlfbfn bộwvhi Lan Mịzpwc đfxzftfyxu sôzucwi tràlfbfo!

“Đgvyoãtcyl xảbqkvy ra chuyệextzn gìucit vậnfbiy? Tổlftrng giábrhvm đfxzfaqzvc cóggjp hai phu nhâmdqtn?”

“Khôzucwng biếskret, vừcvffa rồjiswi vịzpwc tiểylqmu thưqdab họusqq Bạuuwbch kia gọusqqi tổlftrng tàlfbfi làlfbf... chồjiswng? Tôzucwi cóggjp nghe lầaqzvm hay khôzucwng?”

“Khôzucwng nghe lầaqzvm đfxzfâmdqtu... Tôzucwi cũmelrng nghe thấhkvwy. Côzucw ta thậnfbit sựzpwc gọusqqi tổlftrng tàlfbfi làlfbf chồjiswng, tổlftrng tàlfbfi lạuuwbi khôzucwng phủzpwc nhậnfbin, cũmelrng khôzucwng tứmedxc giậnfbin nữgrnga đfxzfhkvwy?”

“Rốaqzvt cuộwvhic làlfbf đfxzfãtcyl xảbqkvy ra chuyệextzn gìucit?”

lfbfng ngàlfbfy càlfbfng cóggjp nhiềtfyxu ngưqdabcvffi tụlfld tậnfbip ởaqzv trong đfxzfuuwbi sảbqkvnh, tiếskreng nghịzpwc luậnfbin nhưqdabn làlfbfn sóggjpng đfxzfzucwt nàlfbfy cao hơlfldn đfxzfzucwt trưqdabgvyoc: “Quảbqkvn lýhphdmelrng xong rồjiswi, làlfbf bịzpwc tam(*) hảbqkv?”

(*) Ýlyacggjpi làlfbf bịzpwc tiểylqmu tam chen châmdqtn vàlfbfo.

Trong đfxzfábrhvm ngưqdabcvffi, đfxzfwvhit nhiêmrajn cưqdabcvffi khẩciaby, Lộwvhi Toa chanh chua nóggjpi: “Côzucw ta bịzpwc tam, hay làlfbf tam củzpwca ngưqdabcvffi khábrhvc? Tôzucwi thấhkvwy cóggjp vẻtcyl nhưqdab tổlftrng tàlfbfi càlfbfng tôzucwn trọusqqng vịzpwc Bạuuwbch tiểylqmu thưqdab kia hơlfldn! Hơlfldn nữgrnga ngưqdabcvffi ta đfxzfãtcylggjp con, tổlftrng tàlfbfi còuuwbn dịzpwcu dàlfbfng nóggjpi chuyệextzn vớgvyoi ngưqdabcvffi phụlfld nữgrng kia ngay trưqdabgvyoc mặjaeut quảbqkvn lýhphdmelrng nữgrnga, khôzucwng phảbqkvi kếskret quảbqkv đfxzfãtcyl quábrhvmelrlfbfng rồjiswi sao!”

“Đgvyoúnqaxng vậnfbiy... Hơlfldn nữgrnga, ngưqdabcvffi phụlfld nữgrng kia đfxzfang mang thai, quảbqkvn lýhphdmelrng còuuwbn chưqdaba mang thai, chắtcylc chắtcyln đfxzfzpwca vịzpwc củzpwca côzucwbrhvi kia làlfbf cao hơlfldn so vớgvyoi quảbqkvn lýhphdmelrng...”

Sau đfxzfóggjpucjai dấhkvwm chua tràlfbfn ngậnfbip khắtcylp phòuuwbng, nhữgrngng lờcvffi ghen tịzpwc, chêmraj bai nổlftr vang nhưqdab phábrhvo nỏlftr, truyềtfyxn khắtcylp toàlfbfn bộwvhi cao ốaqzvc Lan Mịzpwc.

“Lămelrng Vi đfxzfúnqaxng làlfbf ngưqdabcvffi khôzucwng biếskret xấhkvwu hổlftr! Tổlftrng tàlfbfi phu nhâmdqtn cũmelrng đfxzfãtcyl mang thai rồjiswi, côzucw ta còuuwbn mặjaeut dàlfbfy màlfbfy dạuuwbn theo lêmrajn xe, đfxzfúnqaxng làlfbf kinh tởaqzvm!”

“Nàlfbfo chỉnfbiggjp nhưqdab vậnfbiy! Tôzucwi thấhkvwy côzucw ta đfxzfang muốaqzvn làlfbfm Tổlftrng tàlfbfi phu nhâmdqtn tứmedxc chếskret, nếskreu đfxzfmedxa bézsuf bịzpwc xảbqkvy, côzucw ta cóggjp thểylqm đfxzfábrhvnh rụlfldng vợzucw cảbqkv, mìucitnh thìucit ngồjiswi lêmrajn vịzpwc tríwlbo Tổlftrng tàlfbfi phu nhâmdqtn!”

“Ôiooni mẹiecl ơlfldi... Ngưqdabcvffi phụlfldlfbfy thậnfbit làlfbf ábrhvc đfxzfwvhic! Cũmelrng may làlfbfzucwn lễskre lầaqzvn trưqdabgvyoc củzpwca bọusqqn họusqq khôzucwng thàlfbfnh, nếskreu khôzucwng, khôzucwng phảbqkvi làlfbf tổlftrng tàlfbfi sẽmqct bịzpwczucw ta hốaqzv trong tay sao?”


“Lạuuwbi chẳmelrng phảbqkvi, đfxzfúnqaxng làlfbf con đfxzfĩzbtwmdqtm cơlfld!”

“Nàlfbfy? Sao cábrhvc côzucwzucw thểylqmggjpi nhưqdab vậnfbiy đfxzfưqdabzucwc? Lămelrng Vi làlfbf ngưqdabcvffi tốaqzvt... Ngưqdabcvffi ta khôzucwng đfxzftcylc tộwvhii gìucit vớgvyoi cábrhvc côzucw, sao cábrhvc côzucwggjp thểylqmggjpi ngưqdabcvffi ta khóggjp nghe nhưqdab vậnfbiy?”

“Côzucw cảbqkvm thấhkvwy côzucw ta tốaqzvt, vậnfbiy côzucw đfxzfi mábrhvch vớgvyoi côzucw ta luôzucwn đfxzfi! Nóggjpi chúnqaxng tôzucwi nóggjpi xấhkvwu côzucw ta! Con đfxzfĩzbtwmdqtm cơlfld chíwlbonh làlfbf con đfxzfĩzbtwmdqtm cơlfld, còuuwbn khôzucwng đfxzfylqm cho ngưqdabcvffi ta nóggjpi sao?”

Hai phe mang hai thábrhvi đfxzfwvhi khábrhvc nhau tranh cãtcyli đfxzfếskren đfxzflftr mặjaeut tíwlboa tai.

Sau khi Hạuuwb Tiểylqmu Hi, Lýhphd Thiêmrajn Mặjaeuc, tiểylqmu Cầaqzvm nghe thấhkvwy nhữgrngng lờcvffi nóggjpi bóggjpng gióggjplfbfy, giậnfbin đfxzfếskren mứmedxc cọusqqng tóggjpc cũmelrng sắtcylp phábrhvt nổlftr!

“Cábrhvc côzucwggjp bằkiwing chứmedxng cụlfld thểylqmlfbfo khôzucwng màlfbfggjpi?” Hạuuwb Tiểylqmu Hi giốaqzvng nhưqdab con gàlfbf chọusqqi gâmdqtn cổlftrmrajn nóggjpi: “Châmdqtn tưqdabgvyong mọusqqi việextzc còuuwbn chưqdaba rõmelr, cábrhvc côzucwggjpi bậnfbiy bạuuwbucit vậnfbiy?” Lýhphd Thiêmrajn Mặjaeuc vàlfbf tiểylqmu Cẩciabm cũmelrng cãtcyli nhau vớgvyoi ngưqdabcvffi khábrhvc, cảbqkv phòuuwbng thiếskret kếskre đfxzftfyxu rơlfldi vàlfbfo hai thếskreqdabusqqng cựzpwcc, mộwvhit bêmrajn bêmrajnh vựzpwcc Lămelrng Vi, mộwvhit bêmrajn đfxzfuuwbp Lămelrng Vi, nhưqdabng chỉnfbiggjp mấhkvwy cábrhvi miệextzng củzpwca bọusqqn họusqq thìucit khôzucwng đfxzfèmvyf ézsufp đfxzfưqdabzucwc nhiềtfyxu lưqdabu ngôzucwn phỉnfbi ngữgrng nhưqdab vậnfbiy.

“Sao đfxzfwvhit nhiêmrajn lạuuwbi nhảbqkvy ra mộwvhit Bạuuwbch Lộwvhi vậnfbiy?” Hạuuwb Tiểylqmu Hi tứmedxc đfxzfếskren phábrhvt khóggjpc, lậnfbip tứmedxc gọusqqi đfxzfiệextzn thoạuuwbi cho Lămelrng Vi. Lămelrng Vi nhậnfbin, Hạuuwb Tiểylqmu Hi tứmedxc giậnfbin hỏlftri: “Tiểylqmu Vi, hôzucwm nay cóggjp mộwvhit ngưqdabcvffi phụlfld nữgrng kỳpslh quábrhvi đfxzfếskren côzucwng ty, cậnfbiu cóggjp nhìucitn thấhkvwy côzucw ta khôzucwng? Cậnfbiu cóggjp biếskret Bạuuwbch Lộwvhilfbf ai khôzucwng? Mọusqqi ngưqdabcvffi đfxzftfyxu đfxzfang đfxzfjiswn thổlftri côzucw ta làlfbf Tổlftrng tàlfbfi phu nhâmdqtn? Đgvyoâmdqty rốaqzvt cuộwvhic làlfbf chuyệextzn gìucit?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.