Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 784 : Bảo bối bảo bối (2)

    trước sau   
Nhójlxcm dịqdlxch: Thấxnpyt Liêaubvn Hoa

Lạuzvji còuvgnn thu kháscncch giùhcuem phòuvgnng kháscncm cũmgtv kỹmpza tồetjmi tàioken củfkeqa ôjmhkng, còuvgnn quảscncng cáscnco rộuoigng rãncdli cho ôjmhkng, bâqfnny giờfkeq ngưqdmbfkeqi tớmcvui chữscnca bệefepnh nhiềtueku hơxnpyn trưqdmbmcvuc kia, mặqfnnc dùhcue y thuậwwxst ôjmhkng cao siêaubvu, nhưqdmbng khôjmhkng nhiềtueku ngưqdmbfkeqi biếhkntt ôjmhkng, kham khổefepxnpyn nữscnca đjmhkfkeqi ngưqdmbfkeqi, khôjmhkng nghĩxzse tớmcvui giàioke rồetjmi còuvgnn nhờfkeq phúmcvuc ngưqdmbfkeqi kháscncc màioke nổefepi tiếhkntng.

Hồetjmncdlo tiêaubvn sinh bắczzut mạuzvjch cho Lăqdmbng Vi, nhẹuslu nhàiokeng nójlxci: “Ừkpye… Tớmcvui lúmcvuc chuyểmirln vậwwxsn, cójlxc thểmirl an tâqfnnm dưqdmbiujqng thai rồetjmi.”

“A… Hảscnc?” Lăqdmbng Vi cảscnc kinh: “Cójlxc thậwwxst?”

jlxc thậwwxst?

ncdlo tiêaubvn sinh gậwwxst đjmhkdnxlu.


“A ——” Côjmhk che miệefepng cưqdmbfkeqi, muốakjan kìrpcwm néetjmn lạuzvji bậwwxst cưqdmbfkeqi thàiokenh tiếhkntng.

ncdlo tiêaubvn sinh cũmgtvng cưqdmbfkeqi: “Aiya, thậwwxst sựhcue khôjmhkng nghĩxzse đjmhkếhkntn… lạuzvji nhanh nhưqdmb vậwwxsy…” Mặqfnnt ôjmhkng đjmhkdnxly nghi ngờfkeq, còuvgnn mang theo chúmcvut kinh ngạuzvjc.

qdmbng Vi vui vẻfdxe nhàiokeo vàiokeo trong ngựhcuec Diệefepp Đxkwoìrpcwnh, dụjfewi lạuzvji dụjfewi, dụjfewi lạuzvji dụjfewi, vui quáscnc —— ha ha ha… Côjmhk mang thai! Cójlxc bảscnco bảscnco!

“Chồetjmng, cójlxc thậwwxst đjmhkxnpyy! Em cũmgtvng khôjmhkng ngờfkeq… khôjmhkng phảscnci… khôjmhkng phảscnci em khôjmhkng nghĩxzse tớmcvui… màiokeioke em khôjmhkng dáscncm nghĩxzse!”

qfnnm tìrpcwnh nàiokey thậwwxst phứmcvuc tạuzvjp…

Vui vẻfdxe, rồetjmi lạuzvji vôjmhkhcueng sốakjat ruộuoigt! Bỗhtckng nhiêaubvn muốakjan càiokeo ngưqdmbfkeqi, cảscncm giáscncc giốakjang nhưqdmbjlxc hai chiếhkntc xe lửqfnna vui vẻfdxe chạuzvjy qua chạuzvjy lạuzvji trong bụjfewng. Ha! Sao vui vẻfdxe nhưqdmb vậwwxsy? Ha ha —— bụjfewng hơxnpyi nójlxcng, cảscnc ngưqdmbfkeqi cũmgtvng nójlxcng

Ngójlxcn tay côjmhk đjmhkang run, ngay cảscnc siếhkntt tay cũmgtvng khôjmhkng thểmirl hếhkntt run.

Trưqdmbmcvuc kia côjmhk hy vọufnqng mang thai… Nhưqdmbng, thậwwxst ra côjmhk khôjmhkng dáscncm nghĩxzse tớmcvui.

Lạuzvji làioke thậwwxst! Thậwwxst vui vẻfdxe —— ha ha, vui vẻfdxe vui vẻfdxe. Côjmhk muốakjan ca háscnct khiêaubvu vũmgtv! Tháscncng chíbudcn vừhghua rồetjmi còuvgnn nójlxci côjmhk khôjmhkng thểmirliokeo mang thai, bâqfnny giờfkeq chưqdmba tớmcvui ba tháscncng, côjmhk đjmhkãncdljlxc bảscnco bảscnco rồetjmi —— la la la!

Diệefepp Đxkwoìrpcwnh ôjmhkm côjmhk, xoa xoa khuôjmhkn mặqfnnt nhỏdqxf nhắczzun nởtkjj đjmhkdnxly hoa tưqdmbơxnpyi củfkeqa côjmhk nhưqdmb dỗhtck trẻfdxe con, lạuzvji nhéetjmo cáscnci mũmgtvi nhỏdqxfaubvu kiềtueku củfkeqa côjmhk.

qdmbng Vi cũmgtvng nhéetjmo anh, mộuoigt hồetjmi nhéetjmo cơxnpy ngựhcuec, mộuoigt hồetjmi nhéetjmo gưqdmbơxnpyng mặqfnnt tuấxnpyn túmcvu củfkeqa anh.

Hai ngưqdmbfkeqi anh nhéetjmo em, em nhéetjmo anh.

ncdlo tiêaubvn sinh ởtkjjaubvn cạuzvjnh cưqdmbfkeqi cưqdmbfkeqi.


qdmbng Vi đjmhkuoigt nhiêaubvn hỏdqxfi: “Ôwwxsng nộuoigi, mấxnpyy ngàiokey nay sao cháscncu lạuzvji đjmhkau bụjfewng? Còuvgnn buồetjmn nôjmhkn, cầdnxln ăqdmbn gìrpcw đjmhkiềtueku dưqdmbiujqng khôjmhkng ạuzvj?”

ncdlo tiêaubvn sinh nhíbudcu màiokey: “Đxkwoau thếhkntiokeo?”

qdmbng Vi nójlxci đjmhkúmcvung sựhcue thậwwxst, đjmhkau từhghung trậwwxsn, giốakjang nhưqdmbjlxc vậwwxst gìrpcwqdmbn lộuoign trong bụjfewng….

“Àmsux…” Lãncdlo tiêaubvn sinh trầdnxlm mặqfnnc mộuoigt hồetjmi, giốakjang nhưqdmb đjmhkang suy tưqdmb.

Diệefepp Đxkwoìrpcwnh nhìrpcwn ôjmhkng, khójlxce mắczzut ôjmhkng lãncdlo tiếhkntp nhậwwxsn đjmhkưqdmbwwxsc khẩrfsrn trưqdmbơxnpyng vàioke cảscncnh cáscnco từhghu Diệefepp Đxkwoìrpcwnh: “Áuoigch…”

Trầdnxlm ngâqfnnm mộuoigt lúmcvuc, nójlxci: “Đxkwoójlxcioke phảscncn ứmcvung mang thai bìrpcwnh thưqdmbfkeqng… Khôjmhkng cầdnxln lo lắczzung, qua mộuoigt hai tháscncng làiokeefepn. Khôjmhkng cầdnxln kéetjmn ăqdmbn, câqfnnn bằsmumng dinh dưqdmbiujqng sẽfdxe khôjmhkng nôjmhkn.” Dưqdmbfkeqng nhưqdmbuvgnn nữscnca, nhưqdmbng ôjmhkng khôjmhkng nójlxci.

Diệefepp Đxkwoìrpcwnh vàiokeqdmbng Vi đjmhktueku thởtkjj phàiokeo, khôjmhkng lêaubvn tiếhkntng.

qdmbng Vi lạuzvji ngồetjmi xuốakjang.

qdmbng Vi nhìrpcwn biểmirlu tìrpcwnh củfkeqa lãncdlo tiêaubvn sinh, trong nháscncy mắczzut khẩrfsrn trưqdmbơxnpyng.

Tựhcuea nhưqdmbjlxcqdmbfkeqi lăqdmbm thùhcueng nưqdmbmcvuc treo lơxnpy lửqfnnng trêaubvn tim, cựhcuec kỳaofw thấxnpyp thỏdqxfm…

jmhkioke Diệefepp Đxkwoìrpcwnh đjmhktueku khôjmhkng nójlxci gìrpcw, lẳibrjng lặqfnnng nhìrpcwn ôjmhkng lãncdlo.

ncdlo tiêaubvn sinh cưqdmbfkeqi lêaubvn, nhìrpcwn Lăqdmbng Vi, dặqfnnn dòuvgn cẩrfsrn thậwwxsn: “Đxkwohghung khẩrfsrn trưqdmbơxnpyng, khôjmhkng phảscnci chuyệefepn nghiêaubvm trọufnqng gìrpcw.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.