Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 749 : Vạch trần từng lớp một (1)

    trước sau   
Nhókptvm dịlneuch: Thấcypnt Liêpvabn Hoa.

Nhan lãpvabo gia tửldibkptvi: “Dĩpywx nhiêpvabn biếqerzt, làgitu ôdboqng cho ngưnmekugxai đgbglcypnu giágitu ——”

“Hảzdpg? Ôwgdbng…” Lăkrhrng Vi kinh ngạvfxec ngẩapxun ngưnmekugxai.

“Làgitu ôdboqng… cho ngưnmekugxai đgbglcypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy?”

Trờugxai ạvfxe!

Đbprcâpvaby làgitu mộvfxet chuyệznwln lớvgjxn, tin tứnvruc tốznwlt… kinh ngưnmekugxai!


Nhưnmekng… tạvfxei sao khôdboqng giốznwlng Diệznwlp Đbprcìqoednh nókptvi?

Tấcypnm hìqoednh Diệznwlp Đbprcìqoednh cho côdboq xem rõqfvfgitung làgitu đgbglàgitun ôdboqng trung niêpvabn…

dboqng khôdboqng phảzdpgi Nhan lãpvabo gia tửldib

Xem ra, trong nàgituy cókptvapxun tìqoednh khágituc ——

“Ha ha… Cágitui nàgituy hảzdpg…” Nhan lãpvabo gia tửldibnmekugxai cưnmekugxai, lạvfxei nókptvi: “Cũdboqng khôdboqng hoàgitun toàgitun làgitu vậerdmy… Cókptv đgbgliềyicdu, ngưnmekugxai mang tiềyicdn đgbglếqerzn hiệznwln trưnmekrxszng làgitu ôdboqng. Làgitu ôdboqng bảzdpgo quảzdpgn gia tìqoedm mộvfxet côdboqng nhâpvabn tốznwlt bụzdpgng đgbglcypnu giágitu giùvlkom.”

gitui gìqoedgitu… khôdboqng hoàgitun toàgitun làgitu vậerdmy?

krhrng Vi liềyicdn nókptvng nảzdpgy: “Ôwgdbng, ýozne củqlmba ôdboqng làgitu… lúbaftc ấcypny, làgitu ôdboqng mang tiềyicdn đgbgli đgbglcypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn, nhưnmekng ngưnmekugxai đgbglcypnu giágitupvaby chuyềyicdn nàgituy, làgitu ngưnmekugxai khágituc?”

“Đbprcúbaftng!” Lãpvabo gia tửldib nhưnmek đgbglinh chégoamm sắmdfot.

krhrng Vi lậerdmp tứnvruc truy hỏyxpii: “Ngưnmekugxai kia làgitu ai? Ngưnmekugxai đgbglcypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy cho ôdboqng làgitu ai?”

pvabo gia tửldib nhíneypu màgituy, đgbglvfxet nhiêpvabn hỏyxpii: “Chágituu hỏyxpii cágitui nàgituy đgbgldboqgitum gìqoed?”

krhrng Vi híneypt sâpvabu mộvfxet hơpvabi: “Ôwgdbng, sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy làgitu di vậerdmt ba mẹwhpn chágituu đgbgldboq lạvfxei cho chágituu, nókptv gắmdfon bókptv chặdboqt chẽugxa vớvgjxi con.”

Nhan lãpvabo gia tửldib gậerdmt đgbglflcru.

krhrng Vi nókptvi tiếqerzp: “Ngưnmekugxai mua sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy cókptv âpvabn vớvgjxi chágituu, sao chágituu cókptv thểdboq khôdboqng sốznwlt ruộvfxet chứnvru? Ôwgdbng cókptv thểdboq hiểdboqu đgbglưnmekapxuc khôdboqng?”


krhrng Vi lạvfxei kểdboq chuyệznwln trưnmekvgjxc kia Chu Vâpvabn trộvfxem dâpvaby chuyềyicdn củqlmba côdboq. Côdboq kểdboq rấcypnt cặdboqn kẽugxa, Nhan lãpvabo gia tửldib xen vàgituo vàgitui câpvabu, hỏyxpii rõqfvfgitung, rốznwlt cuộvfxec hiểdboqu rõqfvf chuyệznwln đgbglãpvab xảzdpgy ra.

krhrng Vi thàgitunh khẩapxun nókptvi: “Cho nêpvabn… Ôwgdbng nộvfxei, chágituu nghĩpywx ôdboqng cókptv thểdboq hiểdboqu đgbglưnmekapxuc tâpvabm tìqoednh chágituu… Bâpvaby giờugxa chágituu rấcypnt muốznwln biếqerzt, sợapxui dâpvaby chuyệznwln nàgituy lúbaftc đgbglókptv đgbglưnmekapxuc ai đgbglcypnu giágitu…”

“Cágitui nàgituy… Quảzdpg thậerdmt khókptvkptvi…”

Nhan lãpvabo gia tửldib tỏyxpi vẻyxpi đgbglkptvng quágitu bốznwli rốznwli, thậerdmt lâpvabu, do dựqerzkptvi: “Lúbaftc đgbglókptv, ngưnmekugxai đgbglcypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy cho ôdboqng làgitu mộvfxet ngưnmekugxai đgbglnunwng hưnmekơpvabng… Ôwgdbng giàgitugituy, cókptv giao tìqoednh vớvgjxi ôdboqng. Nhưnmekng màgitu… theo ôdboqng biếqerzt, khôdboqng phảzdpgi ôdboqng ấcypny đgbglcypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn nàgituy.”

kptvi xong, lạvfxei chắmdfoc chắmdfon gậerdmt đgbglflcru: “Nhấcypnt đgbgllneunh khôdboqng phảzdpgi ôdboqng ấcypny, bởrxszi vìqoed… lúbaftc đgbglókptv, ôdboqng ấcypny gọsyhki đgbgliệznwln thoạvfxei cho ôdboqng nókptvi thếqerzgituy… Ôwgdbng ấcypny nókptvi: Nhan lãpvabo quỷovgw —— cókptv ngưnmekugxai nhờugxadboqi mua trang sứnvruc, ôdboqng giúbaftp tôdboqi! Lúbaftc đgbglókptv, ôdboqng khôdboqng vui. Ôwgdbng liềyicdn từkptv chốznwli: Dựqerza vàgituo cágitui gìqoedgitu ôdboqng bảzdpgo tôdboqi giúbaftp, tôdboqi sẽugxa giúbaftp?” Mặdboqt Nhan lãpvabo gia tửldib đgbglflcry kiêpvabu ngạvfxeo, nókptvi tiếqerzp: “Ôwgdbng vàgitupvabo giàgitugituy cókptv giao tìqoednh, nhưnmekng tíneypnh cágituch hai ngưnmekugxai đgbglyicdu rấcypnt ngang ngưnmekapxuc, luôdboqn tranh cãpvabi! Aiya… ôdboqng vàgitu ôdboqng ấcypny, cũdboqng đgbglãpvab khôdboqng gặdboqp mặdboqt hơpvabn năkrhrm năkrhrm nay rồnunwi!”

“Ôwgdbng… Ôwgdbng nókptvi chủqlmb đgbglyicd chíneypnh… Đbprccypnu giágitu sợapxui dâpvaby chuyềyicdn…”

“Oh oh oh…” Nhan lãpvabo gia tửldib vỗifnc trágitun: “Sợapxui dâpvaby chuyềyicdn kia… Đbprcúbaftng!” Ôwgdbng vuốznwlt tókptvc hoa râpvabm.

Suy nghĩpywx mộvfxet lúbaftc, nókptvi tiếqerzp: “Ôwgdbng ấcypny nhờugxa ôdboqng đgbglcypnu giágitu, ôdboqng nókptvi khôdboqng đgbglcypnu giágitu! Ôwgdbng ấcypny liềyicdn âpvabm hiểdboqm nókptvi: Dâpvaby chuyềyicdn nàgituy làgitu con trai ôdboqng thiếqerzt kếqerz, ôdboqng khôdboqng đgbglcypnu giágitu thìqoed ai đgbglcypnu giágitu? Thiếqerzt kếqerz đgbglwhpnp nhưnmek vậerdmy, lỡfckf nhưnmek đgbgldboq cho têpvabn lưnmeku mạvfxenh nàgituo đgbglcypnu giágitu đgbgli gieo họsyhka thìqoedgitum thếqerzgituo?”

Nhan lãpvabo gia tửldib vỗifnc đgbglùvlkoi: “Đbprcúbaftng vậerdmy! Ôwgdbng nghĩpywx mộvfxet hồnunwi… Ôwgdbng ấcypny nókptvi cókptvozne! Tâpvabm huyếqerzt củqlmba con ôdboqng, khôdboqng thểdboq đgbgldboq ngưnmekugxai khágituc sỉtmiw nhụzdpgc! Cho nêpvabn ôdboqng lấcypny tiềyicdn lãpvabo quỷovgw thúbafti đgbglókptv cho ôdboqng đgbglếqerzn hộvfxei đgbglcypnu giágitu. Sau đgbglókptv… ôdboqng đgbglcypnu giágitu lạvfxei sợapxui dâpvaby chuyềyicdn kia, cògtfan chưnmeka tớvgjxi nhàgitu đgbglãpvab bịlneupvabo quỷovgw thúbafti cưnmekvgjxp đgbgli… chuyệznwln dâpvaby chuyềyicdn, ôdboqng chỉtmiw biếqerzt vậerdmy. Cụzdpg thểdboqgitu ai bảzdpgo ôdboqng ấcypny đgbglcypnu giágitu, ôdboqng cũdboqng khôdboqng rõqfvf lắmdfom.”

“…”

krhrng Vi muốznwln hỏyxpii ôdboqng “Lãpvabo quỷovgw thúbafti” nàgituy làgitu ai, nhưnmekng… côdboq thậerdmt sựqerz khôdboqng thểdboqkptvi ra.

Liềyicdn đgbglfywli từkptv uyểdboqn chuyểdboqn hỏyxpii: “Ôwgdbng, ngưnmekugxai bạvfxen nàgituy củqlmba ôdboqng làgitu ai? Cókptv tiệznwln tiếqerzt lộvfxe cho chágituu khôdboqng?”

“Cốznwlc cốznwlc cốznwlc…” Đbprcang nókptvi chuyệznwln, bêpvabn ngoàgitui đgbglvfxet nhiêpvabn truyềyicdn tớvgjxi tiếqerzng gõqfvf cửldiba.

“Mờugxai vàgituo ——”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.