Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 724 : Lo lắng (2)

    trước sau   
Nhóbmmqm dịdcspch: Thấqxmjt Liêehidn Hoa.

Sau đqwcjóbmmq chỉylzh thấqxmjy đqwcjáfccdm dữjoal liệmfyiu nàtilhy sắrqicp xếbvqtp chỉylzhnh tềmwef.

Đdeccksuxvhwbng Vi tan vỡeiid chíetpnnh làtilhtilhn hìfktvnh… xuấqxmjt hiệmfyin mộtilht cáfccdi môzbowng lắrqicc lắrqicc… tròhjfwn tròhjfwn béolzto béolzto… làtilh con heo.

vhwbng Vi đqwcjen mặhloyt.

Nhấqxmjt đqwcjdcspnh làtilh Diệmfyip Đdeccìfktvnh làtilhm.

“Làtilh virut Diệmfyip Đdeccìfktvnh làtilhm hảzyio? Anh ấqxmjy hack máfccdy tíetpnnh củfktva anh làtilhm gìfktv?”


glfp Thiêehidn Mặhloyc nghĩetpn nghĩetpn: “Cóbmmq thểksuxtilh vừwkaxa rồtvnxi tôzbowi dùvtqhng chứjoalng minh, đqwcjiệmfyin thoạawvfi còhjfwn mộtilht chúbgipt thôzbowng tin cáfccd nhâkmlbn củfktva côzbow…”

“Hảzyio?”

vhwbng Vi khôzbowng nghe hiểksuxu gìfktv cảzyio.

glfp Thiêehidn Mặhloyc giảzyioi thíetpnch: “Vừwkaxa nãylzhy tôzbowi làtilhm thựpwkac nghiệmfyim, muốvdndn làtilhm cho côzbow mộtilht kho dữjoal liệmfyiu… cho nêehidn đqwcjiềmwefn sốvdnd liệmfyiu củfktva côzbow, vìfktv sau nàtilhy nhấqxmjt đqwcjdcspnh côzbow tựpwkatilhm nêehidn đqwcjiềmwefn tiêehidn côzbow luôzbown.”

“Annh viếbvqtt tưrquu liệmfyiu liêehidn quan đqwcjếbvqtn tôzbowi sao Diệmfyip Đdeccìfktvnh biếbvqtt đqwcjưrquubmmqc? Anh ấqxmjy theo dõbgipi máfccdy tíetpnnh củfktva anh sao?”

glfp Thiêehidn Mặhloyc lắrqicc đqwcjhloyu, vôzbowvtqhng chắrqicc chắrqicn: “Anh ta theo dõbgipi tấqxmjt cảzyio mạawvfng máfccdy tíetpnnh mớxioei đqwcjúbgipng.”

“...”

Tấqxmjt cảzyio mạawvfng máfccdy tíetpnnh?

“Anh ấqxmjy muốvdndn làtilhm gìfktv chứjoal?”

glfp Thiêehidn Mặhloyc đqwcjurhwy mắrqict kíetpnnh nghiêehidm túbgipc nóbmmqi: “Nhấqxmjt đqwcjdcspnh keyword ởolzt trêehidn mạawvfng tìfktvm kiếbvqtm vềmwef trìfktvnh dữjoal liệmfyiu cóbmmqehidn côzbow, sinh nhậdecct, sốvdnd đqwcjiệmfyin thoạawvfi, đqwcjdcspa chỉylzhtilhy nọxjdn, chỉylzh cầhloyn cóbmmq ngưrquutvnxi muốvdndn lấqxmjy tin tứjoalc vềmwefzbow, Diệmfyip Đdeccìfktvnh cóbmmq thểksux pháfccd hủfktvy máfccdy tíetpnnh đqwcjvdndi phưrquuơbgipng trưrquuxioec tiêehidn.”

vhwbng Vi ngạawvfc nhiêehidn: “Đdeccâkmlby làtilh Diệmfyip Đdeccìfktvnh muốvdndn bảzyioo vệmfyi riêehidng tưrquu củfktva tôzbowi sao?”

“Chắrqicc khôzbowng chỉylzh vậdeccy màtilhhjfwn lo lắrqicng cóbmmq ngưrquutvnxi gâkmlby bấqxmjt lợbmmqi cho côzbow, dùvtqh sao đqwcjdcspa vịdcspylzh hộtilhi củfktva anh ta còhjfwn đqwcjóbmmq, kẻelik thùvtqh lạawvfi nhiềmwefu, dùvtqh anh ta cóbmmqvhwbng lựpwkac lớxioen đqwcji nữjoala cũetpnng khôzbowng thểksuxtilho cóbmmq nhiềmwefu cáfccdnh tay nhưrquu vậdeccy, cũetpnng khôzbowng thểksux vớxioei tay đqwcji mọxjdni ngõbgip ngáfccdch, nhưrquung màtilh hiệmfyin tạawvfi cóbmmq chưrquuơbgipng trìfktvnh nàtilhy, quảzyio thậdecct cóbmmq thểksux bảzyioo đqwcjzyiom an toàtilhn cho côzbow, Diệmfyip Đdeccìfktvnh nàtilhy làtilhm việmfyic thậdecct làtilh chu đqwcjáfccdo.”

bmmqi xong Lýglfp Thiêehidn Mặhloyc gậdecct đqwcjhloyu đqwcjtvnxng ýglfp: “Côzbow đqwcji theo anh ta, tôzbowi thậdecct sựpwka rấqxmjt yêehidn tâkmlbm.”


vhwbng Vi giậdeccn dữjoal nhìfktvn anh ta sau đqwcjóbmmqrquutvnxi mộtilht cáfccdi, lờtvnxi nàtilhy… giốvdndng nhưrquu ba côzbowehidn nóbmmqi mớxioei đqwcjúbgipng, Lýglfp Thiêehidn Mặhloyc nóbmmqi ra cảzyiom thấqxmjy rấqxmjt cóbmmq ưrquuu túbgip.

“Sao cơbgip? Anh xáfccdc đqwcjdcspnh sao?” Lăvhwbng Vi khôzbowng chắrqicc chắrqicn.

glfp Thiêehidn Mặhloyc nóbmmqi: “Muốvdndn tin tứjoalc củfktva côzbowbmmq phảzyioi cóbmmq ýglfp đqwcjdcspnh gìfktv vớxioei côzbow hay khôzbowng, nếbvqtu bọxjdnn hộtilhhjfwn khôzbowng sợbmmq thìfktv chứjoalc tỏwkaxtilh tổxqgq chứjoalc hắrqicc đqwcjawvfo gìfktv đqwcjóbmmq, hoặhloyc làtilh mộtilht khu vựpwkac khôzbowng an toàtilhn, sẽtpqnbmmq ngưrquutvnxi tựpwka đqwcji xáfccdc nhậdeccn tìfktvnh huốvdndng.” Lýglfp Thiêehidn Mặhloyc cưrquutvnxi nóbmmqi: “Diệmfyip Đdeccìfktvnh đqwcjvdndi vớxioei côzbow thậdecct đqwcjksuxkmlbm, anh ta lo lắrqicng cho an nguy củfktva côzbow chắrqicc làtilh sợbmmqzbow gặhloyp nguy hiểksuxm.”

vhwbng Vi cảzyiom thấqxmjy hơbgipi kinh sợbmmq.

Vậdeccy màtilh Diệmfyip Đdeccìfktvnh lạawvfi làtilhm vậdeccy gìfktvzbow.

Tráfccdi tim Lăvhwbng Vi nhảzyioy thìfktvnh thịdcspch, côzbow cảzyiom thấqxmjy gòhjfwfccdbmmqng lêehidn, lồtvnxng ngựpwkac chảzyioy qua dòhjfwng nưrquuxioec ấqxmjm.

Giốvdndng nhưrquu hai chiếbvqtc xe lửetpna chạawvfy qua ngưrquutvnxi côzbow.

zbowbgipi đqwcjhloyu nhìfktvn chằkkdhm chằkkdhm màtilhn hìfktvnh máfccdy tíetpnnh, con heo trêehidn màtilhn hìfktvnh đqwcjang làtilhm nũetpnng đqwcjáfccdng yêehidu, chu môzbowi, cầhloyu ấqxmjm giưrquutvnxng…

“Lýglfp Thiêehidn Mặhloyc, vậdeccy máfccdy tíetpnnh củfktva anh phảzyioi làtilhm sao đqwcjâkmlby?” Lăvhwbng Vi buồtvnxn rầhloyu: “Làtilhm sao màtilh diệmfyit laoij virut nàtilhy? Máfccdy tíetpnnh khôzbowng thểksuxvtqhng nữjoala sao? Cóbmmq cầhloyn tìfktvm Diệmfyip Đdeccìfktvnh giệmfyit virut khôzbowng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.