Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 708 : Người này còn chẳng đứng đắn bằng người kia (2)

    trước sau   
Nhóuluzm dịkfabch: Thấekact Liêeqjln Hoa

Lầyxdvu dưroezanhoi khổzeaqi phụnpnpc làemimm ătkbhn, âglhgm nhạjnhdc lạjnhdi vang lêeqjln, quátsfvn bar từylyl từylyltsfvo nhiệdjiht lêeqjln.

tkbhng Vi vẫaxwsn nhìrwlan theo Giang Quâglhgn ra cửtkbha bar.

Ngoàemimi cửtkbha bar, Giang Quâglhgn vàemim đcpprfiyxng đcppruutji nóuluzi chuyệdjihn sau đcppróuluzfaaqm chìrwlaa khóuluza cho ngưroezefmhi nọvjhy, ngưroezefmhi nọvjhytsfvi xe rờefmhi đcppri.

Giang Quâglhgn quay trởpvgt lạjnhdi bar.

tkbhng Vi vẫaxwsy tay vớanhoi anh: “Xong việdjihc rồfiyxi hảqnmc?”


Giang Quâglhgn gậbyret đcppryxdvu nhanh châglhgn lêeqjln lầyxdvu, anh thong thảqnmc đcppri tớanhoi chỗgedqdwqluluzi: “Vừylyla nãiuevy đcpprang sắkbojp hếvitet giờefmh, bọvjhyn họvjhy vềdwql đcpprfiyxn, anh khôdwqlng còtkbhn chuyệdjihn gìrwla nữkfaba.”

Giang Quâglhgn nóuluzi xong nhátsfvy mắkbojt cảqnmcm thấekacy tầyxdvm mắkbojt khôdwqlng cóuluz ýbkgm tốjnhdt nhìrwlan anh.

Áefhknh mắkbojt đcppryxdvu tiêeqjln làemim Diệdjihp Đjlwsìrwlanh, nhưroezroezvjhyi hátsfvi tửtkbh thầyxdvn nhìrwlan anh.

Áefhknh mắkbojt khátsfvc đcpprưroezơdnzxng nhiêeqjln làemim anh em củbhgza Diệdjihp Đjlwsìrwlanh.

Ghếvite sốjnhd 16 trởpvgt thàemimnh tiêeqjlu đcppriểfhkbm trong mắkbojt mọvjhyi ngưroezefmhi.

Chỉnhdd thấekacy bốjnhdn ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng ngồfiyxi bêeqjln cạjnhdnh bốjnhdn côdwqltsfvi: Diệdjihp Đjlwsìrwlanh, Giang Quâglhgn, Lôdwqli Tuấekacn, Hàemimn Yếviten.

Bốjnhdn ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng nàemimy khíylyl thếviteroezefmhng đcpprjnhdi, anh tuấekacn đcpprxainp trai, giốjnhdng nhưroez đcpprjnhdi minh tinh trong phim thầyxdvn tưroezkbojng vậbyrey.

roezanhoi lầyxdvu, cátsfvc côdwqltsfvi théfaaqt chóuluzi tai, đcppreqjln cuồfiyxng lắkbojc eo hy vọvjhyng mấekacy ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng trêeqjln lầyxdvu chúgedq ýbkgm.

Nhátsfvy mắkbojt khôdwqlng khíylyl quảqnmcn bar tătkbhng vọvjhyt.

Nhưroezng màemim chỉnhdd nhữkfabng ngưroezefmhi gầyxdvn đcppróuluz mớanhoi thấekacy sắkbojc mặjnkwt bốjnhdn ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng khôdwqlng vui vẻemimtsfvng sủbhgza gìrwla, bốjnhdn ngưroezefmhi nhưroez tứyzfk đcpprjnhdi kim cưroezơdnzxng, átsfvnh mắkbojt hung mãiuevnh, giưroezơdnzxng cung bạjnhdt kiếvitem.

Bốjnhdn côdwqltsfvi bêeqjln cạjnhdnh họvjhy chẳviteng hềdwql chúgedq ýbkgmemimroezng tríylyl bừylylng bừylylng đcpprtsfvn tarot.

……

“Hoa Đjlwsàemimo, em nóuluzi vềdwqlbkgm giảqnmci látsfvemimi nàemimy đcppri.”


Tạjnhdp Nhãiuevgedqt ra mộuutjt látsfvemimi, đcpprfhkb cho Hoa Đjlwsàemimo giảqnmci, sau đcppróuluz đcpprfhkbtkbhng Vi vàemim Hạjnhd Tiểfhkbu Hi lýbkgm giảqnmci látsfvemimi củbhgza mìrwlanh.

Tạjnhdp Nhãiuev lấekacy mộuutjt látsfvemimi ngẫaxwsu nhiêeqjln: “Ngưroezefmhi ngốjnhdc, nhìrwlan hìrwlanh trêeqjln đcppryxdvu đcppruutji vòtkbhng nguyệdjiht kếvite, khôdwqlng cóuluztsfvch núgedqi đcppren, đcppryxdvu ngẩqnmcng lêeqjln, tay phảqnmci cầyxdvm đcppróuluza hoa hồfiyxng trắkbojng, tay phảqnmci cầyxdvm quyềdwqln trưroezkbojng đcppryxdvy quyềdwqln lựfaaqc, phíylyla trêeqjln còtkbhn cóuluzgedqi quầyxdvn átsfvo tưroezkbojng trưroezng cho kinh nghiệdjihm.”

Tạjnhdp Nhãiuevgedqt bàemimi đcpprfhkbtsfvc côdwqluluzi ra phâglhgn tíylylch củbhgza bảqnmcn thâglhgn.

Hoa Đjlwsàemimo nghĩgjxd nghĩgjxduluzi: “Mộuutjt ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng đcppreo bao, muốjnhdn nhảqnmcy vựfaaqc. Nhưroezng màemim khôdwqlng muốjnhdn nhảqnmcy, trong lòtkbhng kêeqjlu rêeqjln: Tôdwqli đcpprếviten từylyl đcpprâglhgu, tôdwqli nêeqjln đcppri đcpprâglhgu đcpprâglhgy?” Sau đcppróuluzuluzi mộuutjt câglhgu: Xin hỏylyli đcpprưroezefmhng ởpvgt đcpprâglhgu, đcpprưroezefmhng dưroezanhoi châglhgn átsfv…” ngưroezefmhi kia kêeqjlu lêeqjln.

Trêeqjln trátsfvn Tạjnhdp Nhãiuev chảqnmcy ba vạjnhdch đcppren: “Côdwql đcpprang hátsfvt khúgedqc Trung Hoa hảqnmc?”

“Haha…” Lôdwqli Tuấekacn cưroezefmhi vătkbhng.

emimn Yếviten nhìrwlan anh ta cưroezefmhi lớanhon, átsfvnh mắkbojt khinh bỉnhdd nhìrwlan Lôdwqli Tuấekacn, đcpprkfabnh lựfaaqc đcpprâglhgu, đcpprkfabnh lựfaaqc đcpprâglhgu?

dwqli Tuấekacn vộuutji vàemimng che miệdjihng, làemimm bộuutj khôdwqlng thấekacy gìrwla.

Diệdjihp Đjlwsìrwlanh vàemim Giang Quâglhgn chẳviteng cóuluz biểfhkbu hiệdjihn gìrwla, átsfvnh mắkbojt nhìrwlan nhau xoẹxaint xoẹxaint.

“Tiểfhkbu Hi, côdwqlbkgm giảqnmci thếviteemimo?” Tạjnhdp Nhãiuev hỏylyli Hạjnhd Tiểfhkbu Hi.

Hạjnhd Tiểfhkbu Hi nhìrwlan chătkbhm chằhtlnm ngưroezefmhi đcppràemimn ôdwqlng trêeqjln látsfvemimi, ấekacp a ấekacp úgedqng nóuluzi: “Anh ta vàemim ba mẹxainiuevi nhau, muốjnhdn mang theo đcpprfiyx ătkbhn vặjnkwt trốjnhdn nhàemim rờefmhi đcppri….”

“Hahaha…” Lôdwqli Tuấekacn lạjnhdi cưroezefmhi vătkbhng lêeqjln, ôdwqli chao mátsfv ơdnzxi… côdwql vợkboj nhỏylyl củbhgza anh ta ngoạjnhdi trừylyl ătkbhn thìrwla chẳviteng nghĩgjxd đcpprưroezkbojc gìrwla khátsfvc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.