Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 703 : Thử thân thủ (1)

    trước sau   
Nhóqtkrm dịlceech: Thấdkumt Liêvdvin Hoa

Tạrxjvp Nhãynqx khôkdfxng phảqojvi làmcvi nhârjqcn vậczvyt bìorornh thưndpepqjcng, nháphvry mắdikdt nắdikdm tay ngưndpepqjci nọwqro, xoay ngưndpepqjci mộpkqbt cáphvri, nénrtpm ngưndpepqjci nọwqro qua vai.

“áphvr...” Sàmcvin nhảqojvy lậczvyp tứvbqdc rốbszgi loạrxjvn.

“Ádikd, đrklmáphvrnh nhau...”

Ngưndpepqjci xung quanh Tạrxjvp Nhãynqx đrklmororu lùahtxi ra sau, Lăiherng Vi đrklmvbqdng lêvdvin nóqtkri vớhxjui Hạrxjv Tiểiheru Hi vàmcvi Hoa Đasbgàmcvio: “Tiểiheru Hi, em đrklmi tìororm quảqojvn lýpkqb củliiaa bar đrklmếtyean đrklmârjqcy, Hoa Đasbgàmcvio gọwqroi đrklmiệlnwpn báphvro cảqojvnh sáphvrt.”

qtkri cong Lăiherng Vi đrklmi xuốbszgng lầrhnqu, Phong Bãynqxo ởasbg ngay bêvdvin cạrxjvnh côkdfxdikdn sợrizqphvri gìoror?


Ngưndpepqjci nọwqro bịlceenrtpm làmcvi ngưndpepqjci đrklmrhnqu trọwqroc đrklmrhnqy hìorornh xăiherm.

“Báphvro ca —— anh khôkdfxng sao chứvbqd?” Mưndpepqjci mấdkumy thủliia hạrxjv củliiaa têvdvin Báphvro đrklmrhnqu trọwqroc vârjqcy quanh Tạrxjvp Nhãynqxmcviiherng Vi.

vbqdc nàmcviy têvdvin Báphvro đrklmrhnqu trọwqroc bòdikd dậczvyy nhấdkumt thờpqjci cảqojvm thấdkumy mấdkumt mặqbhtt.?

phvro đrklmrhnqu trọwqroc lau khóqtkre miệlnwpng, hílceep mắdikdt nóqtkri: “Em gáphvri, ngàmcviy đrklmrhnqu tiêvdvin tớhxjui nơadesi nàmcviy chơadesi đrklmùahtxa hảqojv?”

Đasbgáphvrm đrklmàmcvin em củliiaa Báphvro đrklmrhnqu trọwqroc vârjqcy quanh Lăiherng Vi vàmcvi Tạrxjvp Nhãynqx.

Nam nữmaow trẻqmnz tuổpupfi tớhxjui bar đrklmororu lùahtxi khỏpeofi sàmcvin nhảqojvy, cóqtkr ngưndpepqjci nháphvrt gan thìoror chạrxjvy lêvdvin lầrhnqu hoặqbhtc làmcvi chạrxjvy ra cửitoya.

“*** nóqtkr, hai con đrklmàmcvin bàmcvi thốbszgi, dáphvrm ra tay vớhxjui Báphvro ca, nhanh xin lỗzzrji Báphvro ca ngay.”

asbg trêvdvin lầrhnqu hai, Hoa Đasbgàmcvio vàmcvi Hạrxjv Tiểiheru Hi nhìororn thấdkumy Tạrxjvp Nhãynqxmcviiherng Vi bịlcee mộpkqbt đrklmáphvrm đrklmàmcvin ôkdfxng cao to vậczvyy quanh, Hạrxjv Tiểiheru Hi sợrizq tớhxjui mứvbqdc mặqbhtt trắdikdng bệlnwpch, nhanh chóqtkrng đrklmi tìororm quảqojvn lýpkqb. Hoa Đasbgàmcvio đrklmang gọwqroi đrklmiệlnwpn thoạrxjvi báphvro cảqojvnh sáphvrt, báphvro cảqojvnh sáphvrt xong thìorornrtpm đrklmiệlnwpn thoạrxjvi chạrxjvy xuốbszgng lầrhnqu.

vbqdc nàmcviy Tạrxjvp Nhãynqx bịlcee vậczvyy quanh, duỗzzrji tay đrklmndpey Lăiherng Vi ra, côkdfxqtkr thârjqcn thủliia, đrklmbszgi phóqtkr đrklmáphvrm du côkdfxng lưndpeu mạrxjvnh nàmcviy, 5, 6 ngưndpepqjci thìoror khôkdfxng thàmcvinh vấdkumn đrklmoror. Hiệlnwpn tạrxjvi cóqtkrndpepqjci mấdkumy ngưndpepqjci, côkdfx đrklmbszgi phóqtkradesi tốbszgn sứvbqdc nhưndpeng khôkdfxng thểihernrtpo Lăiherng Vi vàmcvio đrklmưndperizqc.

iherng Vi đrklmvbqdng yêvdvin, nénrtpm áphvro choàmcving, vénrtpn tay áphvro.

Đasbgpkqbng táphvrc nàmcviy củliiaa côkdfx khiếtyean cảqojv đrklmáphvrm ngưndpepqjci mởasbg to mắdikdt: “Muốbszgn làmcvim gìoror đrklmârjqcy? Hạrxjvt cay nhỏpeofmcviy muốbszgn đrklmáphvrnh nhau vớhxjui Báphvro ca sao?”

“Ha ha —— nhìororn tay chârjqcn nhỏpeofnrtp kia... bẻqmnz mộpkqbt cáphvri làmcviynqxy, còdikdn dáphvrm đrklmáphvrnh nhau vớhxjui chúvbqdng ta, quảqojv thậczvyt làmcvi...”

Ngưndpepqjci đrklmang cưndpepqjci nhạrxjvo Lăiherng Vi đrklmpkqbt nhiêvdvin cảqojvm thấdkumy bóqtkrng trắdikdng xinh đrklmrhnqp vọwqrot tớhxjui trưndpehxjuc mặqbhtt, sau đrklmóqtkr... lỗzzrjliiai đrklmau xóqtkrt.


Sau đrklmóqtkrphvru mũliiai phun ra.

phvru đrklmpeofndpeơadesi theo kẽdure hởasbg ngóqtkrn tay chảqojvy xuốbszgng.

Ádikd đrklmau quáphvr, ngưndpepqjci nọwqro che mũliiai, chảqojvy cảqojvndpehxjuc mắdikdt.

iherng Vi thu hồasbgi nắdikdm đrklmdkumm, lạrxjvnh lẽdureo đrklmvbqdng bêvdvin cạrxjvnh Tạrxjvp Nhãynqx, cưndpepqjci lạrxjvnh nhìororn têvdvin chảqojvy máphvru mũliiai đrklmang đrklmau khôkdfxng đrklmvbqdng dậczvyy nổpupfi.

Đasbgpkqbt nhiêvdvin Tạrxjvp Nhãynqxndpepqjci cưndpepqjci: “Thârjqcn thủliia khôkdfxng tệlnwp...”

iherng Vi xoa xoa ngóqtkrn tay, nóqtkri: “Mỗzzrji ngàmcviy mộpkqbt giờpqjc huấdkumn luyệlnwpn ma quỷmbiz, còdikdn cóqtkr chúvbqdt táphvrc dụkdfxng.” hiệlnwpn tạrxjvi côkdfx chẳrchmng hềoror sợrizq đrklmáphvrm ngưndpepqjci nàmcviy.

Mặqbhtc dùahtxqtkr đrklmếtyean mưndpepqjci mấdkumy ngưndpepqjci nhưndpeng khôkdfxng phảqojvi đrklmáphvrm ngưndpepqjci ghêvdvi gớhxjum gìoror.

qtkr Phong Bạrxjvo ởasbg đrklmârjqcy ârjqcm thầrhnqm bảqojvo vệlnwpkdfx, côkdfx chỉpmld cầrhnqn mởasbg miệlnwpng làmcviqtkr thểiherahtxy tiệlnwpn thu thậczvyp đrklmáphvrm ngưndpepqjci nàmcviy.

Nhưndpeng màmcviiherng Vi khôkdfxng gấdkump gáphvrp, côkdfxmcvi Diệlnwpp Đasbgìorornh luyệlnwpn quyềororn cưndpehxjuc nhiềororu ngàmcviy nhưndpe vậczvyy, lúvbqdc nàmcviy côkdfx muốbszgn cùahtxng đrklmáphvrm du côkdfxn nàmcviy thửitoy thựdkumc lựdkumc.

Ádikdnh mắdikdt Lăiherng Vi lạrxjvnh lẽdureo.

Nhấdkumc chârjqcn lêvdvin, giàmcviy cao góqtkrt đrklmrxjvp ngay vàmcvio mặqbhtt mộpkqbt ngưndpepqjci đrklmàmcvin ôkdfxng.

“’Ádikd...” ngưndpepqjci đrklmàmcvin ôkdfxng đrklmau đrklmhxjun che mặqbhtt.

“Ha ha…… Cũliiang khôkdfxng tệlnwp lắdikdm!” Côkdfxdikdn nhớhxjuwbum, lúvbqdc Diệlnwpp Đasbgìorornh mớhxjui huấdkumn luyệlnwpn côkdfx, chârjqcn côkdfx chỉpmld đrklmáphvr đrklmếtyean khuỷmbizu tay củliiaa anh... nhưndpeng màmcvi so sáphvrnh Diệlnwpp Đasbgìorornh vớhxjui đrklmáphvrm lârjqcu la nàmcviy thậczvyt quáphvr phílcee.

“Ốqeyii, ớhxjut cay nhỏpeof đrklmau đrklmârjqcy?”

Vừwbpza nãynqxy têvdvin nàmcvio mùahtx mắdikdt kêvdviu nữmaow thầrhnqn hảqojv?

phvro đrklmrhnqu trọwqroc vàmcvi đrklmáphvrm ngưndpepqjci kia ngârjqcy ngẩndpen cảqojv ngưndpepqjci.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.