Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 688 : Bức tranh cuối cùng (2)

    trước sau   
Nhównecm dịvdiuch: Thấrbcat Liêxfron Hoa

fuhgc côeajk ta đcnntang hưllwzng phấrbcan khôeajkng kiềoodum chếyshh đcnntưllwzwnlkc thìfuhg Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn gậaknet đcnnttauru vớcpvwi ngưllwzqqlvi bìfuhgnh phẩjlvzm kia tỏqyscttqgng biếyshht ơrlkwn.

Nhàcnntfuhgnh phẩjlvzm kia vẫrmwqy tay vớcpvwi anh ta, tỏqysc vẻsqiw quen biếyshht đcnntãuzrebsnbu, cậakneu nhờqqlveajki chúfuhgt chuyệeldin nhưllwz vậakney chỉfmtocnnt chuyệeldin nhỏqysc khôeajkng đcnntáyrhbng nhắpbwqc tớcpvwi. Nhưllwzng màcnnt khen ngợwnlki mộqqlvt câbsnbu lạjlvzi khôeajkng phảrbcai bắpbwqt ôeajkng ta đcnntoodu cửooduyrhbc phẩjlvzm ráyrhbc rưllwzfyeci nhưllwz vậakney.

Dung Cẩjlvzm hoàcnntn toàcnntn khôeajkng biếyshht nhàcnntfuhgnh phẩjlvzm kia nểihmj mặjlvzt mũrlxgi Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn màcnnt khen côeajk ta mộqqlvt câbsnbu.

eajk ta cứcsbk cho làcnnt thậaknet.

Nhanh chównecng pháyrhbt weibo khoe táyrhbc phẩjlvzm củcfusa mìfuhgnh, sau đcnntównecwnec ngưllwzqqlvi bìfuhgnh luậaknen đcnntáyrhbp lạjlvzi “…”


Dung Cẩjlvzm thầtaurm nghĩfyec… tay mỏqysci hảrbca? Bứcsbkc tranh củcfusa bàcnnt đcnntưllwzwnlkc họrilta sĩfyec đcnntjlvzng cấrbcap thếyshh giớcpvwi chiêxfrom ngưllwzsakqng, cáyrhbc ngưllwzqqlvi mắpbwqt mùpcnq thìfuhg biếyshht cáyrhbi gìfuhg.

Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn thấrbcay côeajk ta vui vẻsqiwrlxgng khôeajkng nówneci gìfuhg.

Dầtaurn dầtaurn, kếyshht quảrbca đcnntoodu cửoodurlxgng cównec.

Gầtaurn nhưllwzyrhbc nhàcnntfuhgnh phẩjlvzm đcnntooduu đcnntcsbkng trưllwzcpvwc bứcsbkc tranh “Thàcnntnh thịvdiu phếyshhigpqch’ củcfusa Nhan Mặjlvzc Phi khen khôeajkng ngừniucng miệelding.

cnntn Linh Têxfroeajkpcnqng vui vẻsqiw: “Anh Mặjlvzc Phi, em đcnntãuzrewneci màcnnt, ‘Ngôeajki sao vinh quang’ khôeajkng phảrbcai củcfusa anh thìfuhg khôeajkng thểihmj.”

Nhan Mặjlvzc Phi lạjlvzi thờqqlv ơrlkw.

cnntn Linh Têxfro khen: “Dùpcnq triểihmjn lãuzrem tranh quốoratc tếyshh nổmdrhi danh nhấrbcat, anh Mặjlvzc Phi, anh cũrlxgng làcnnt ngưllwzqqlvi xuấrbcat sắpbwqc nhấrbcat.”

Nhan Mặjlvzc Phi nhưllwzcpvwn màcnnty, dưllwzqqlvng nhưllwz đcnntorati vớcpvwi loạjlvzi khen ngợwnlki nàcnnty đcnntãuzre tậaknep mãuzrei thàcnntnh thówneci quen.

Anh ta tùpcnqy ýpnwi nhìfuhgn lưllwzcpvwt qua tiềoodun thíigpqnh, hôeajkm nay khôeajkng cównecfuhg thúfuhg vịvdiu……

Anh ta tíigpqnh toáyrhbn rờqqlvi đcnnti.

“Cáyrhbc vịvdiu……”

fuhgc nàcnnty, đcnntqqlvt nhiêxfron Nghiêxfrom Phưllwzơrlkwng Chu đcnnti lêxfron vịvdiu tríigpq cao nhấrbcat.

Ôpbwqng đcnntcsbkng đcnntównec cầtaurm Micro nghiêxfrom túfuhgc nówneci: “Cảrbcam ơrlkwn cáyrhbc vịvdiu đcnntãuzrecfusng hộqqlv Phưllwzơrlkwng mỗsakq, cảrbcam ơrlkwn cáyrhbc vịvdiu bỏqysc trărawmm côeajkng ngàcnntn việeldic rúfuhgt thờqqlvi gian đcnntếyshhn tham gia triểihmjn lãuzrem tranh. Cáyrhbc vịvdiufyec đcnntâbsnby đcnntooduu làcnnt danh gia hộqqlvi họrilta, làcnnt phúfuhg thưllwzơrlkwng hàcnnto môeajkn, cównec suy nghĩfyec củcfusa mìfuhgnh đcnntorati vớcpvwi hộqqlvi họrilta, trong lòttqgng đcnntooduu đcnntãuzre chọriltn đcnntưllwzwnlkc cho mìfuhgnh táyrhbc phẩjlvzm ưllwzng ýpnwi. Haha... nhưllwzng màcnnt đcnntniucng vộqqlvi... cáyrhb bứcsbkc tranh ởfyec đcnntjlvzi sảrbcanh khôeajkng phảrbcai làcnnt toàcnntn bộqqlvyrhbc phẩjlvzm.”


“Ồtork, còttqgn nữsqiwa sao?”

“’Cównec ýpnwifuhg vậakney?” Mọrilti ngưllwzqqlvi ngừniucng thảrbcao luậaknen.

Tấrbcat cảrbca đcnntooduu nghi hoặjlvzc nhìfuhgn Phưllwzơrlkwng Nghiêxfrom Chu.

Phưllwzơrlkwng Nghiêxfrom Chu nówneci: “Thậaknet ra lầtaurn triểihmjn lãuzrem nàcnnty còttqgn mộqqlvt táyrhbc phẩjlvzm kháyrhbc chưllwza giớcpvwi thiệeldiu cho mọrilti ngưllwzqqlvi, mọrilti ngưllwzqqlvi cównec hứcsbkng thúfuhgwnec thểihmj đcnnti theo tôeajki chiêxfrom ngưllwzsakqng.” Nghiêxfrom Phưllwzơrlkwng Chu đcnntưllwza tay mờqqlvi.

wnec ngưllwzqqlvi nghe khôeajkng hiểihmju: Cównec ýpnwifuhg?”

llwzơrlkwng quảrbcan gia tiếyshhn lêxfron giảrbcai thíigpqch: “Còttqgn mộqqlvt táyrhbc phẩjlvzm ởfyecxfron trong, mờqqlvi mọrilti ngưllwzqqlvi đcnnti theo tôeajki vàcnnto thưllwzfyecng thứcsbkc.”

“Ồtork... vậakney hảrbca? Còttqgn cównecyrhbc phẩjlvzm bêxfron trong, vìfuhg sao khôeajkng mang ra luôeajkn?”

llwzơrlkwng quảrbcan gia giảrbcai thíigpqch: “Khôeajkng tiệeldin cho lắpbwqm... ngàcnnti cównec thểihmj xem thìfuhg biếyshht.”

“Đllwzưllwzwnlkc, chúfuhgng ta qua xem đcnnti.”

Trong tiếyshhng nghi hoặjlvzc, Vưllwzơrlkwng quảrbcan gia dẫrmwqn mọrilti ngưllwzqqlvi đcnnti vềoodu phíigpqa sau tòttqga nhàcnnt, đcnntếyshhn nơrlkwi, cównec thểihmj nghe thấrbcay tiếyshhng híigpqt khôeajkng khíigpq.

Hiệeldin tạjlvzi làcnnt tháyrhbng 12, vừniuca rơrlkwi mộqqlvt trậaknen tuyếyshht, kiếyshhn trúfuhgc ngôeajki nhàcnnt phủcfus trong màcnntn quyếyshht trắpbwqng đcnntưllwzwnlkc áyrhbnh nắpbwqng ấrbcam áyrhbp phủcfusxfron mộqqlvt tầtaurng ấrbcam áyrhbp.

llwzcpvwi áyrhbnh nắpbwqng chiếyshhu rọrilti, tòttqga kiếyshhn trúfuhgc càcnntng pháyrhb lệeldi sinh đcnntqqlvng.

“Tửoodu Huâbsnbn, anh nhìfuhgn… sao bểihmjrlkwi lạjlvzi cównecrlkwi nưllwzcpvwc?” Dung Cẩjlvzm kéozimo Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn: “Nhàcnnt chúfuhgng ta cũrlxgng mua bểihmjrlkwi lớcpvwn nhưllwz vậakney đcnnti, mùpcnqa đcnntôeajkng nấrbcau chúfuhgt nưllwzcpvwc ấrbcam thìfuhgrlkwi mớcpvwi khôeajkng lạjlvznh.”

Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn nhìfuhgn côeajk ta: “Dưllwzcpvwi bểihmjrlkwi củcfusa ngưllwzqqlvi ta làcnnt suốorati nưllwzcpvwc nównecng, em nghĩfyeccnnt ngưllwzqqlvi ta đcnnti nấrbcau nưllwzcpvwc nównecng sao?”

Dung Cẩjlvzm bịvdiu nghẹfmton họriltng.

Lạjlvzi khôeajkng dáyrhbm nówneci mộqqlvt câbsnbu đcnnti theo Hứcsbka Tửoodu Huâbsnbn vàcnnto tòttqga nhàcnnt.

llwzơrlkwng quảrbcan gia khom ngưllwzqqlvi nówneci: “Mộqqlvt bứcsbkc họrilta cuốorati cùpcnqng làcnntfyec gian vẽrvpi tranh nàcnnty, mờqqlvi mọrilti ngưllwzqqlvi đcnnti vàcnnto nhưllwzng đcnntniucng làcnntm hỏqyscng đcnntqlwh đcnntjlvzc bêxfron trong.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.