Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 647 : Có tin vui (1)

    trước sau   
Nhóbjfhm dịjsggch: Thấelumt Liênhmgn Hoa.

Hạoxlb Tiểyprlu Hi mởyprl cửdwyya xe bỏxgfs chạoxlby lênhmgn lầizsxu, hoàoumzn toàoumzn quênhmgn luôelqxn chuyệelqxn mua tưorzhơorzhng.

elqxi Tuấelumn đbblaelump đbblaizsxu lênhmgn tay láknmyi, tưorzh vịjsgg củlsrta côelqx… thậelumt ngọbiqat ngàoumzo.

Anh thíyzulch côelqxknmyi nàoumzy, thíyzulch mộbhlgt cáknmych khóbjfh chịjsggu.

Ngóbjfhn tay tênhmg dạoxlbi, nhưorzh bịjsgg đbblaiệelqxn giậelumt, tấelumt cảrbcboumz cảrbcbm giáknmyc mềoumzm mạoxlbi củlsrta côelqx.

Hạoxlb Tiểyprlu Hi chạoxlby vềoumz nhàoumz, nhìrilin vẻxgfs mặnryzt nghi ngờaxll củlsrta mẹanxyrilinh: “Đwplci mua tưorzhơorzhng sao đbblai lâugmfu nhưorzh vậelumy? Tưorzhơorzhng đbblaâugmfu? Miệelqxng con sao vậelumy?”


Hạoxlb Tiểyprlu Hi che miệelqxng, côelqx quênhmgn mấelumt…côelqx phảrbcbi đbblai mua tưorzhơorzhng lạoxlbi váknmyc vềoumz đbblaôelqxi môelqxi sưorzhng lênhmgn…

Hạoxlb Tiểyprlu Hi chạoxlby vềoumz phòksoxng gọbiqai đbblaiệelqxn thoạoxlbi cho Lăoxlbng Vi.

Quảrbcbn gia Diệelqxp gia nghe máknmyy: “Phu nhâugmfn đbblaang ăoxlbn nho vớulhsi tiênhmgn sinh, tạoxlbm thờaxlli khôelqxng thểyprl nghe máknmyy.”

Hạoxlb Tiểyprlu Hi hỏxgfsi: “Lúigkcc nàoumzo thìrili ăoxlbn xong vậelumy ạoxlb?”

Thầizsxm nghĩtocd ăoxlbn nho thìrili sao khôelqxng nghe máknmyy đbblaưorzhtqiyc? Nhưorzhng lạoxlbi nghĩtocd, hai ngưorzhaxlli ăoxlbn nho chắpgttc khôelqxng sao đbblaâugmfu. Lạoxlbi yênhmgn lòksoxng, đbblajsggnh lênhmgn giưorzhaxllng ngủlsrt nhưorzhng khôelqxng ngủlsrt đbblaưorzhtqiyc, nụhcmjelqxn củlsrta Lôelqxi Tuấelumn khôelqxng ngừnacpng xuấelumt hiệelqxn trong đbblaizsxu côelqx.

Đwplcôelqxi môelqxi bịjsgg anh hôelqxn sưorzhng lênhmgn, cảrbcbm giáknmyc tênhmg dạoxlbi vẫsaccn còksoxn, côelqx che môelqxi nhìrilin ra cửdwyya sổorzh.

elqx ngồvgosi trênhmgn cửdwyya sổorzh, mởyprl cửdwyya sổorzh nhìrilin xuốynktng… đbblabhlgt nhiênhmgn côelqx thấelumy phíyzula dưorzhulhsi cóbjfh mộbhlgt chiếhbarc xe… màoumzu trắpgttng, làoumz xe thểyprl thao, làoumz chiếhbarc vừnacpa nãxgfsy Lôelqxi Tuấelumn láknmyi tớulhsi, anh vẫsaccn chưorzha đbblai sao?

Tráknmyi tim Hạoxlb Tiểyprlu Hi đbblaelump thìrilinh thịjsggch…

elqx nhìrilin thấelumy anh đbblaang dựoxlba vàoumzo xe húigkct thuốynktc, gióbjfh rấelumt mạoxlbnh, thổorzhi bay máknmyi tóbjfhc côelqx khiếhbarn côelqx run cảrbcb ngưorzhaxlli, giữcptta tháknmyng mưorzhaxlli trờaxlli đbblaãxgfs rấelumt lạoxlbnh màoumz anh chỉyfqg mặnryzc mỗtxdni sơorzh mi trắpgttng.

igkcc nàoumzy anh diệelqxt mộbhlgt đbblaiếhbaru thuốynktc, lạoxlbi đbblaynktt đbblaiếhbaru kháknmyc, vừnacpa hay ngẩtfcang đbblaizsxu lênhmgn, Hạoxlb Tiểyprlu Hi lậelump tứbunac lùjsggi ra sau nhưorzhng màoumz… cửdwyya sổorzh đbblaang mởyprl bịjsgg anh nhìrilin thấelumy.

Hạoxlb Tiểyprlu Hi chưorzha bao giờaxll sợtqiyxgfsi nhưorzh vậelumy, nhưorzh ăoxlbn trộbhlgm vậelumy. Côelqx khôelqxng làoumzm việelqxc gìrili tráknmyi lưorzhơorzhng tâugmfm sao lạoxlbi chộbhlgt dạoxlborzh chứbuna? Ngưorzhaxlli hôelqxn côelqxnhmgn chộbhlgt dạoxlb mớulhsi đbblaúigkcng.

Hạoxlb Tiểyprlu Hi khôelqxng đbblayprl ýjomselqxi Tuấelumn cóbjfh nhìrilin thấelumy mìrilinh hay khôelqxng, côelqx nhanh chóbjfhng đbblaóbjfhng cửdwyya sổorzh, leo lênhmgn giưorzhaxllng chui vàoumzo trong chăoxlbn, dùjsggng chăoxlbn che kíyzuln đbblaizsxu.

Nằtesgm mộbhlgt lúigkcc đbblabhlgt nhiênhmgn nghe thấelumy cóbjfh ngưorzhaxlli gõnryz cửdwyya.


Hạoxlb Tiểyprlu Hi hoảrbcbng sợtqiy, vừnacpa đbblabunang lênhmgn liềoumzn nghe mẹanxy mởyprl cửdwyya, kỳoauv quáknmyi hỏxgfsi: “Tiênhmgn sinh tìrilim ai vậelumy?”

“Chàoumzo dìrili, chàoumzu làoumzelqxi Tuấelumn, cháknmyu tìrilim Hạoxlb Tiểyprlu Hi.”

Tráknmyi tim Hạoxlb Tiểyprlu Hi sắpgttp bay ra ngoàoumzi rồvgosi, gưorzhơorzhng mặnryzt đbblaxgfs nhưorzhoumz chua, nhanh chóbjfhng nhảrbcby xuốynktng giưorzhaxllng lao ra phòksoxng ngủlsrt.

“…” Hạoxlb Tiểyprlu Hi nhìrilin mẹanxy đbblaang cầizsxm bóbjfh hoa hồvgosng củlsrta Lôelqxi Tuấelumn, quay đbblaizsxu nhìrilin Hạoxlb Tiểyprlu Hi nhưorzhng chưorzha nóbjfhi gìrili, chỉyfqg thấelumy côelqx mặnryzc áknmyo ngủlsrt tiểyprlu Hùjsggng (Qủlsrta chuốynkti vàoumzng áknmy) dậelumm châugmfn nóbjfhi vớulhsi Lôelqxi Tuấelumn: “Anh muốynktn làoumzm gìrili hảrbcb?”

elqxi Tuấelumn khôelqxng trảrbcb lờaxlli côelqxoumz trịjsggnh trọbiqang nóbjfhi vớulhsi mẹanxy Hạoxlb Tiểyprlu Hi, cháknmyu tớulhsi muốynktn tiểyprlu Hi làoumzm bạoxlbn gáknmyi củlsrta cháknmyu, hy vọbiqang dìrilibjfh thểyprl đbblavgosng ýjoms cho chúigkcng cháknmyu yênhmgu nhau.”

Mẹanxy củlsrta Hạoxlb Tiểyprlu Hi làoumz ngưorzhaxlli dịjsggu dàoumzng, bàoumz nhìrilin con gáknmyi nóbjfhi: “Con nóbjfhi đbblai, nóbjfhi cho rõnryz, nếhbaru muốynktn ởyprljsggng mộbhlgt chỗtxdn vớulhsi cậelumu ấelumy thìrili mẹanxy khôelqxng phảrbcbn đbblaynkti đbblaâugmfu.”

bjfhi xong bàoumz quay lạoxlbi phòksoxng kháknmych xem tivi.

Hạoxlb Tiểyprlu Hi đbblai ra cửdwyya kéknmyo Lôelqxi Tuấelumn vàoumzo phòksoxng mìrilinh.

“Anh muốynktn làoumzm gìrili hảrbcb?” Hạoxlb Tiểyprlu Hi đbblaóbjfhng cửdwyya, thẹanxyn quáknmybjfha giậelumn rồvgosi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.