Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 592 : Anh hiểu tất cả… (2)

    trước sau   
Nhórjwqm dịevfech: Thấbszqt Liêjfgtn Hoa.

Diệarjgp Đqctxìjngunh đrbtkèhnqzjlsp, vừhpsva hôjlspn vừhpsva nórjwqi: “Lúfyrnc ấbszqy anh quárjju tứyakgc giậmaabn, giậmaabn muốziodn đrbtkjfgtn lêjfgtn. Anh nàrbtko còdjnen lýfytd tríevlj, bìjngunh thưtyeleuazng anh tốziodt vớtgiwi em bao nhiêjfgtu, anh córjwq hung dữmhwv vớtgiwi em sao? Em đrbtklngji vịevfe tríevlj củnctra anh suy nghĩiaqp xem, trong lòdjneng vợlntpdjnen córjwq mộdmmyt ngưtyeleuazi đrbtkàrbtkn ôjlspng khárjjuc, em córjwq thểuhes chịevfeu đrbtkưtyellntpc khôjlspng?”

hpsvng Vi tứyakgc giậmaabn cắffopn anh: “Vậmaaby anh đrbtklngji lậmaabp trưtyeleuazng củnctra em suy nghĩiaqp đrbtki! Córjwq âiaqpn khôjlspng bárjjuo làrbtk quâiaqpn tửjqkd hay tiểuhesu nhâiaqpn? Khi đrbtkórjwq em mớtgiwi bao lớtgiwn? 14 tuổlngji! Khôjlspng ba khôjlspng mẹfawi, khôjlspng córjwq ngưtyeleuazi thâiaqpn nàrbtko! Anh ấbszqy chíevljnh làrbtk chỗgnzu dựbcnna duy nhấbszqt củnctra em! Nếdqmxu khôjlspng quen anh, chắffopc chắffopn em sẽjlsp gảfhpt cho anh ấbszqy!”

“Khôjlspng cho phéhnqzp! Khôjlspng cho phéhnqzp nghĩiaqp nhưtyel vậmaaby!”

Anh dùqctxng sứyakgc hôjlspn côjlsp, hai tay xoa đrbtkqctxu côjlsp, giốziodng nhưtyel muốziodn kéhnqzo ngưtyeleuazi kia ra khỏomgxi đrbtkqctxu côjlsp! Anh dùqctxng sứyakgc hôjlspn côjlsp: “Anh yêjfgtu em, Vi Vi, em làrbtk củnctra anh! Khôjlspng cho phéhnqzp nghĩiaqp tớtgiwi ngưtyeleuazi khárjjuc!”

hpsvng Vi đrbtkjcaly anh, nhìjngun vàrbtko mắffopt anh, nórjwqi: “Anh sai rồerddi! Em khôjlspng phảfhpti củnctra anh, em làrbtk củnctra chíevljnh em. Nếdqmxu em quảfhpt thựbcnnc muốziodn ởdfiojfgtn anh ấbszqy, anh cảfhptn cũiaqpng khôjlspng cảfhptn đrbtkưtyellntpc! Em nórjwqi thậmaabt vớtgiwi anh, anh còdjnen vôjlsp duyêjfgtn vôjlsp cớtgiw ghen, em khôjlspng ởdfiojfgtn anh nữmhwva!”


Diệarjgp Đqctxìjngunh đrbtkèhnqzjlsp lạqctxi, tròdjneng mắffopt đrbtken đrbtkqctxy hung árjjuc!

“A… Anh còdjnen muốziodn cưtyeleuazng bạqctxo!”

hpsvng Vi bấbszqm ngórjwqn tay vàrbtko thịevfet anh, gâiaqpn xanh anh nhảfhpty nhảfhpty, nhịevfen! Nưtyeltgiwc mắffopt côjlsp đrbtkdmmyt nhiêjfgtn tràrbtko ra khỏomgxi hốziodc mắffopt: “Córjwq phảfhpti anh bịevfe ngốziodc khôjlspng?”

Diệarjgp Đqctxìjngunh sửjqkdng sốziodt.

jlsp ngồerddi dậmaaby, đrbtkjcaly anh ra, nưtyeltgiwc mắffopt rơtcwhi trêjfgtn mặjkpat anh: “Sao anh ngốziodc nhưtyel vậmaaby! Anh khôjlspng nórjwqi em cưtyelbkprng từhpsv đrbtkoạqctxt lýfytd? Chuyệarjgn nàrbtky vốziodn làrbtk em làrbtkm sai, sao anh khôjlspng mắffopng em? Em cũiaqpng đrbtkãpglc kếdqmxt hôjlspn vớtgiwi anh còdjnen đrbtki dạqctxo phốziodqctxng ngưtyeleuazi đrbtkàrbtkn ôjlspng khárjjuc, vàrbtko nhàrbtk ngưtyeleuazi đrbtkàrbtkn ôjlspng khárjjuc, bấbszqt kểuhesrbtk nguyêjfgtn nhâiaqpn gìjngu đrbtknctru khôjlspng đrbtkúfyrnng! Còdjnen bịevfe ngưtyeleuazi ta chụbkprp léhnqzn, khiếdqmxn anh mấbszqt hếdqmxt mặjkpat mũiaqpi! Anh phíevlj hếdqmxt tâiaqpm tưtyel bốziod tríevlj mộdmmyt hôjlspn lễbszq long trọdjneng cho em, muốziodn cho em niềnctrm vui bấbszqt ngờeuaz, nhưtyelng lạqctxi trởdfio thàrbtknh tròdjnetyeleuazi củnctra cảfhpt thếdqmx giớtgiwi. Anh làrbtk đrbtkàrbtkn ôjlspng, anh luôjlspn ởdfio trêjfgtn đrbtkffopnh cao, cho tớtgiwi bâiaqpy giờeuaz chưtyela từhpsvng mấbszqt thểuhes diệarjgn nhưtyel vậmaaby! Sao anh khôjlspng thểuhes tứyakgc giậmaabn chứyakg! Anh giậmaabn làrbtk phảfhpti, anh khôjlspng vứyakgt bỏomgx em đrbtkãpglc rấbszqt kiềnctrm chếdqmx rồerddi! Anh khôjlspng nórjwqi gìjngu, còdjnen sợlntp em khórjwq chịevfeu, anh sắffopp tứyakgc chếdqmxt còdjnen mua dưtyela hấbszqu dỗgnzu em. Anh nêjfgtn đrbtkárjjunh em, nêjfgtn ly dịevfe vớtgiwi em, nêjfgtn bórjwqp chếdqmxt em ngay trưtyeltgiwc mặjkpat mọdjnei ngưtyeleuazi! Chứyakg khôjlspng phảfhpti nórjwqi vớtgiwi anh em anh làrbtk anh đrbtkang ghen. Anh sợlntp bọdjnen họdjne bấbszqt kíevljnh vớtgiwi em, anh liềnctrn đrbtklngj mọdjnei sai lầqctxm lêjfgtn đrbtkqctxu mìjngunh! Sao anh ngu nhưtyel vậmaaby, ngay cảfhpt tranh luậmaabn cũiaqpng khôjlspng biếdqmxt! Ngay cảfhptiaqpy gổlngjiaqpng khôjlspng…”

Diệarjgp Đqctxìjngunh xoay ngưtyeleuazi đrbtkèhnqzjfgtn ngưtyeleuazi côjlsp, côjlsp giùqctxng giằfxwsng muốziodn rúfyrnt tay ra: “Thậmaabt xin lỗgnzui, em khôjlspng muốziodn nhưtyel vậmaaby…”

Anh siếdqmxt chặjkpat quảfhpt đrbtkbszqm, khôjlspng đrbtkárjjunh côjlsp, giọdjneng kiêjfgtn đrbtkevfenh nắffopm tay côjlsp: “Bởdfioi vìjngu anh làrbtk ngưtyeleuazi đrbtkàrbtkn ôjlspng củnctra em!”

jlsp mặjkpat đrbtkqctxy nưtyeltgiwc mắffopt đrbtkưtyela tay ôjlspm anh: “Em khôjlspng nghĩiaqp tớtgiwi sẽjlsp nhưtyel vậmaaby, em chỉffop muốziodn cho anh tấbszqt cảfhptjngunh yêjfgtu, khôjlspng nghĩiaqp tớtgiwi sẽjlsp tổlngjn thưtyelơtcwhng anh.”

Mắffopt anh dấbszqy lêjfgtn árjjunh lửjqkda, hai tay ôjlspm eo côjlsp, Lăhpsvng Vi “ừhpsvm” mộdmmyt tiếdqmxng.

Đqctxdmmyng tárjjuc củnctra anh đrbtkdmmyt nhiêjfgtn mạqctxnh mẽjlsp, chưtyela từhpsvng đrbtkjfgtn cuồerddng nhưtyel vậmaaby, tựbcnna nhưtyel cuồerddng phong bạqctxo vũiaqp.

Lầqctxn nàrbtky, anh nghe đrbtkưtyellntpc thanh âiaqpm anh luôjlspn muốziodn nghe.

Ngọdjnet ngàrbtko nhỏomgx vụbkprn, rấbszqt dễbszq nghe. Rấbszqt say lòdjneng ngưtyeleuazi.

Ba giờeuazrjjung, anh còdjnen chưtyela đrbtkãpglc ghiềnctrn, giốziodng nhưtyel vừhpsva buôjlspng côjlsp, côjlsp sẽjlsp chạqctxy.

“Đqctxi ngủnctr.” Côjlsp ôjlspm anh: “Em khôjlspng chạqctxy, yêjfgtu anh còdjnen khôjlspng kịevfep đrbtkâiaqpy, sao em đrbtkerddng ýfytd rờeuazi xa anh chứyakg. Đqctxeuazi nàrbtky em chỉffop thíevljch mộdmmyt mìjngunh anh, chỉffop tốziodt vớtgiwi mộdmmyt mìjngunh anh.”

Anh vốziodn đrbtkevfenh ngủnctr đrbtkdmmyt nhiêjfgtn nhàrbtko tớtgiwi.

hpsvng Vi cũiaqpng khôjlspng biếdqmxt câiaqpu nàrbtko đrbtkãpglc lấbszqy lòdjneng anh, tạqctxi sao lạqctxi kíevljch đrbtkdmmyng?

Tốziodi hôjlspm sau, hộdmmyi chiêjfgtu đrbtkãpglci kýfytd giảfhpt, tiếdqmxng ngưtyeleuazi ồerddn àrbtko!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.