Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 589 : Kabedon* (1)

    trước sau   
Nhóheiim dịfxxvch: Thấjrkst Liêtkgan Hoa.

(*) Kếmoxct hợxhbap giữbxpma từyehm “Kabe” – bứgucac tưskisfxofng vàpatp “Don” – tiếmoxcng khi bạyboxn đwtsbjrksm tay chốbmbbng vàpatpo tưskisfxofng. Kabedon trởmrac thàpatpnh hìzgaznh ảzkianh lãjjpdng mạyboxn vớfxofi nhiềkgqxu côlfzjtuudi, hy vọzdppng chàpatpng trai dễcvhu thưskisơelbzng sẽclkv giữbxpm họzdpptuudt vàpatpo tưskisfxofng vàpatp đwtsbếmoxcn gầflnen mộxzcjt cátuudch lãjjpdng mạyboxn.

Diệvgimp Đtuudìzgaznh giễcvhuu cợxhbat: “Vậlcnqy đwtsbãjjpdtkgau đwtsbau? Tuầflnen nàpatpy luyệvgimn écsdnp châquvon trêtkgan bệvgim cửzdppa sổones trưskisfxofc, tuầflnen sau châquvon lêtkgan bảzkia vai!”

Anh dùzkakng sứgucac écsdnp châquvon côlfzj.

lcnqng Vi ôlfzjm châquvon đwtsbau nhứgucac, liếmoxcc anh: “Éfzcyp châquvon cátuudi rắcvhum…”

Diệvgimp Đtuudìzgaznh hừyehm mộxzcjt tiếmoxcng, nóheiii: “Khi đwtsbátuudnh nhau, châquvon làpatp chỗsddt hữbxpmu dụkmgkng nhấjrkst, em lui ngưskisfxofi khôlfzjng dứgucat khoátuudt, khôlfzjng cóheii sứgucac, đwtsbátuudnh thếmoxcpatpo?”


heiii xong, Diệvgimp Đtuudìzgaznh đwtsbưskisa tay vỗsddt cổoneslfzj: “Luyệvgimn thậlcnqt giỏelbzi, sau nàpatpy khi hai ta vậlcnqn đwtsbxzcjng, em cũqqdlng biếmoxct chỗsddt tốbmbbt.”

lcnqng Vi 囧, hìzgaznh nhưskis nghe đwtsbưskisxhbac hơelbzi bẩyocvn…

Diệvgimp Đtuudìzgaznh dứgucat lờfxofi, xoay ngưskisfxofi đwtsbếmoxcn cạyboxnh bao cátuudt.

Anh nhấjrksc châquvon, đwtsbátuud bay bao cátuudt!

Châquvon anh vừyehma dàpatpi vừyehma thẳoryvng! Đtuudxzcjng tátuudc lưskisu loátuudt! Vôlfzjzkakng đwtsbheiip trai! Mắcvhut Lălcnqng Vi lậlcnqp tứgucac sátuudng lêtkgan… Dátuudng vẻjrks thiếmoxcu nữbxpm bịfxxvtkga hoặnrevc.

Nhưskisng ngay sau đwtsbóheii liềkgqxn hừyehm mộxzcjt tiếmoxcng, mặnrevt ngưskisfxofi dạybox thúvsxy!

Anh biểzgazu diễcvhun xong, đwtsbi tớfxofi cạyboxnh côlfzj: “Hôlfzjm nay chủkgqx yếmoxcu làpatp luyệvgimn châquvon, nhấjrkst đwtsbfxxvnh phảzkiai mởmrac châquvon ra! Nếmoxcu khôlfzjng, em călcnqn bảzkian khôlfzjng thểzgaz tiếmoxcp cậlcnqn ngưskisfxofi anh.”

“…” Tạyboxi sao Lălcnqng Vi nghe ra đwtsbiểzgazm nhơelbz, châquvon mởmrac ra… khôlfzjng tiếmoxcp cậlcnqn đwtsbưskisxhbac ngưskisfxofi… Nhưskisng côlfzj sẽclkv khôlfzjng nóheiii ra, côlfzj rấjrkst thuầflnen khiếmoxct!

Diệvgimp Đtuudìzgaznh bảzkiao côlfzjmrac đwtsbóheii átuudp châquvon, anh lêtkgan mátuudy chạyboxy bộxzcjtkgan cạyboxnh tậlcnqp chạyboxy.

Chạyboxy mưskisfxofi mấjrksy phúvsxyt, lạyboxi đwtsbi tậlcnqp cơelbz ngựpatpc, anh ra mộxzcjt thâquvon mồmzralfzji, átuudo thun díkooinh sátuudt vàpatpo ngưskisfxofi, mộxzcjt tay cởmraci átuudo.

Thậlcnqt man! Lălcnqng Vi gian xảzkiao nhìzgazn chằpgqpm chằpgqpm cơelbz ngựpatpc, cơelbz bụkmgkng anh.

heiic ngưskisfxofi anh… thậlcnqt đwtsbheiip mắcvhut. Lălcnqng Vi đwtsbxzcjt nhiêtkgan bùzkakng phátuudt linh cảzkiam! Nộxzcji dung manga làpatpzgaznh cảzkiam hai ngưskisfxofi ấjrksm lêtkgan, muốbmbbn đwtsbi ra ngoàpatpi đwtsbátuudnh nhau, sau đwtsbóheii nam chủkgqx show chúvsxyt tàpatpi nghệvgimjrks lựpatpc, show bắcvhup thịfxxvt, sau khi đwtsbuổonesi đwtsbưskisxhbac kẻjrks thùzkak, cưskisfxofng thếmoxc jifudon*! Lălcnqng Vi lau mátuudu mũqqdli khôlfzjng chảzkiay xuốbmbbng, suy nghĩclkv sắcvhup khôlfzjng chịfxxvu nổonesi!

(*) Ádduxp lêtkgan giưskisfxofng.


lfzj đwtsbang thấjrkst thầflnen, mộxzcjt thanh âquvom mịfxxv hoặnrevc bỗsddtng chui vàpatpo tai côlfzj: “Lêtkgan gìzgaz?”

“Hảzkia?” Lălcnqng Vi sợxhba hếmoxct hồmzran, lậlcnqp tứgucac che miệvgimng, mặnrevt đwtsbflney hoảzkiang sợxhba ngẩyocvng đwtsbflneu nhìzgazn anh: “Em nóheiii gìzgaz sao?”

Diệvgimp Đtuudìzgaznh nghiêtkgam túvsxyc gậlcnqt đwtsbflneu: “Em nóheiii cưskisfxofng thếmoxctuudi gìzgaz don?”

lcnqng Vi che miệvgimng, mặnrevt đwtsbflney kinh hoàpatpng: “Hìzgaznh nhưskis em chưskisa nóheiii gìzgaz nha!”

“Em nóheiii cátuudi gìzgaz don?” Anh cắcvhun chặnrevt khôlfzjng buôlfzjng.

Mắcvhut anh tốbmbbi đwtsben, giốbmbbng nhưskis khốbmbbi nam châquvom màpatpu đwtsben cóheii thểzgazvsxyt hồmzran phátuudch ngưskisfxofi khátuudc!

Anh nhìzgazn côlfzj chằpgqpm chằpgqpm, thâquvon thểzgaz khôlfzji ngôlfzjheiing bỏelbzng càpatpng dựpatpa càpatpng gầflnen, côlfzj chỉtkga mặnrevc átuudo yếmoxcm… Còvsxyn anh ởmrac trầflnen, cảzkia ngưskisfxofi anh đwtsbflney mồmzralfzji dátuudn sátuudt vàpatpo ngưskisfxofi côlfzj. Lălcnqng Vi thu châquvon lui vềkgqx sau, hai tay anh chốbmbbng trêtkgan bệvgim cửzdppa sổones, mặnrevt anh tuấjrksn écsdnp tớfxofi côlfzj, mồmzralfzji trêtkgan mặnrevt khiếmoxcn anh càpatpng gợxhbai cảzkiam.

Anh cúvsxyi ngưskisfxofi nhìzgazn chălcnqm chúvsxypatpo mắcvhut côlfzj, cưskisfxofi tàpatp mịfxxv: “Cátuudi nàpatpy gọzdppi làpatp uorudon* đwtsbúvsxyng khôlfzjng?”

(*) Uoru làpatptuudch tưskisfxofng.

Đtuudflneu Lălcnqng Vi “ong” mộxzcjt tiếmoxcng, đwtsbkmgkng vàpatpo củkgqxa sổones, côlfzj run rẩyocvy cưskisfxofi nóheiii: “Cátuudi nàpatpy gọzdppi làpatp… kabedon…”

Diệvgimp Đtuudìzgaznh cưskisfxofi lêtkgan: “Khôlfzjng sai…” Anh nhìzgazn côlfzj chằpgqpm chằpgqpm, mặnrevt từyehm từyehm kềkgqxtuudt, tầflnem mắcvhut rơelbzi vàpatpo trêtkgan đwtsbôlfzji môlfzji mềkgqxm mạyboxi củkgqxa côlfzj, môlfzji anh chạyboxm nhẹheiipatpo môlfzji côlfzj, tỉtkga mỉtkgalfzjn đwtsbôlfzji môlfzji khẽclkv run củkgqxa côlfzj.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.