Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 514 : Nhìn với cặp mắt khác xưa (2)

    trước sau   
Nhóqetam dịrftcch: Thấouixt Liêyisyn Hoa.

alfkng Vi sợangvkzex lỗqfcn vốkfgan, muốkfgan cho thêyisym íbpret tiềtybbn, nhưrftcng bàkzexntmfo kiêyisyn quyếfjmst khôlhnjng nhậjmwnn. Lúrftcc nàkzexy, thấouixy cácqwhch đmmhpóqeta khôlhnjng xa cóqeta mộjaxrt ôlhnjng giàkzex nằeosdm mộjaxrt chỗqfcn. Ôcliung lãntmfo bẩxefun thỉsjgju, rấouixt gầonqsy rấouixt gầonqsy, khôlhnjng biếfjmst đmmhpãntmf bao lâvrobu khôlhnjng cóqeta đmmhpvuav ăalfkn.

alfkng Vi mua hơkfgan ba chéfmrbn đmmhpjmwnu hủvrob, đmmhpem qua cho ôlhnjng lãntmfo kia.

lhnjuxovn chưrftca kịrftcp mởmmhp miệkzexng, ôlhnjng lãntmfo kia đmmhpãntmf chốkfgang gậjmwny đmmhpi xa.

alfkng Vi quay lạlfhki.

kzexntmfo than thởmmhp: “Ôcliung lãntmfo kia thậjmwnt đmmhpácqwhng thưrftcơkfgang… Bàkzex giàkzexkzexy mỗqfcni ngàkzexy còuxovn cóqeta thểpwjukzexm chúrftct đmmhpjmwnu hủvrob đmmhppwju kiếfjmsm sốkfgang… Châvrobn ôlhnjng lãntmfo kia hơkfgai khậjmwnp khễvzfznh, đmmhpi bộjaxrpldgng rấouixt tốkfgan sứkzexc. Ngàkzexy nàkzexo bàkzex khôlhnjng bácqwhn đmmhpưrftcangvc hếfjmst, còuxovn lạlfhki mấouixy chéfmrbn đmmhptybbu sẽmwrx cho ôlhnjng ấouixy ăalfkn.”


alfkng Vi suy nghĩqtmp, lấouixy 300 đmmhpvuavng đmmhpưrftca cho bàkzexntmfo, thấouixp giọhmaong nóqetai: “Bàkzexkzex, đmmhpjmwnu hủvrobqetang hai đmmhpvuavng mộjaxrt chéfmrbn, mỗqfcni ngàkzexy bàkzex cho ôlhnjng ấouixy ăalfkn ba chéfmrbn, sốkfga tiềtybbn nàkzexy đmmhpvrob ôlhnjng ấouixy ăalfkn mộjaxrt thácqwhng.”

kzexntmfo nhậjmwnn tiềtybbn, suy nghĩqtmp mộjaxrt lácqwht, nóqetai: “Tiềtybbn còuxovn thừtuzda, bàkzex lạlfhki mua bácqwhnh bao cho ôlhnjng ấouixy.”

“Đsjgjưrftcangvc, làkzexm phiềtybbn bàkzex.”



Thậjmwnt khóqetaqeta kỳurvv nghỉsjgj, Lăalfkng Vi phảimcsi nắrftcm bắrftct thờeqdhi gian làkzexm chuyệkzexn củvroba mìpwjunh!

Rạlfhkng sácqwhng hôlhnjm sau, Lăalfkng Vi đmmhpếfjmsn mộjaxrt kho hàkzexng cho thuêyisy phếfjms liệkzexu ởmmhp ngoạlfhki ôlhnj. Côlhnjyzufng lưrftcơkfgang cao mờeqdhi tớcdphi bốkfgan thầonqsy dạlfhky hàkzexn củvroba “Lãntmfo Long Đsjgjeosdng”.

Lạlfhki liêyisyn lạlfhkc con trai củvroba Long Hằeosdng Đsjgjlfhkt.

alfkng Vi gọhmaoi đmmhpiệkzexn thoạlfhki, nóqetai: “Long tiêyisyn sinh, chàkzexo anh, tôlhnji làkzexalfkng Vi. Lầonqsn trưrftccdphc tôlhnji đmmhpãntmf gặeqdhp mặeqdht cha anh, ôlhnjng ấouixy đmmhpưrftca danh thiếfjmsp củvroba anh cho tôlhnji.”

Long Diệkzexc Hâvrobn “ừtuzd” mộjaxrt tiếfjmsng: “Hôlhnjm nay đmmhpúrftcng lúrftcc tôlhnji rảimcsnh rỗqfcni, côlhnjmmhp đmmhpâvrobu? Tôlhnji đmmhpếfjmsn tìpwjum côlhnj.”

Giọhmaong anh ta rấouixt trầonqsm thấouixp, chẳmmhpng qua… giọhmaong đmmhpiệkzexu cứkzexng nhắrftcc, khôlhnjng cóqeta chúrftct cao thấouixp chậjmwnn chùyzufng nàkzexo…

alfkng Vi kinh ngạlfhkc… Danh hiệkzexu “Tiếfjmsn sĩqtmp chếfjms tạlfhko vàkzex tựlfhk đmmhpjaxrng hóqetaa mácqwhy móqetac” quảimcs nhiêyisyn danh bấouixt hưrftc truyềtybbn…

Ngay cảimcsqetai chuyệkzexn cũpldgng giốkfgang nhưrftccqwhy móqetac vậjmwny!

Khôlhnjng cóqeta tia ưrftcu tưrftckzexo.


alfkng Vi nóqetai đmmhprftca chỉsjgj kho hàkzexng, chỗqfcnkzexy vôlhnjyzufng dễvzfzpwjum, gầonqsn đmmhpâvroby khôlhnjng cóqeta kiếfjmsn trúrftcc khácqwhc.

rftcc Long Diệkzexc Hâvrobn tớcdphi, Lăalfkng Vi thậjmwnt sựlfhk cho làkzex anh ta đmmhpi nhầonqsm chỗqfcn… Anh ta mặeqdhc ácqwho sơkfga mi trắrftcng, quầonqsn màkzexu ngàkzex, giàkzexy trắrftcng. Cảimcs ngưrftceqdhi chỉsjgjnh tềtybb khoan khoácqwhi, lốkfgai ăalfkn mặeqdhc khôlhnjng lôlhnji thôlhnji…

“Anh làkzex Long tiêyisyn sinh?” Lăalfkng Vi đmmhpkzexng lêyisyn, đmmhpi ra cửcufma kho hàkzexng, dưrftccdphi ácqwhnh mặeqdht trờeqdhi, ngưrftceqdhi đmmhpàkzexn ôlhnjng mang kíbprenh lịrftcch sựlfhk liếfjmsc côlhnj, khôlhnjng tựlfhk nhiêyisyn “ừtuzd” mộjaxrt tiếfjmsng.

Long Diệkzexc Hâvrobn nhìpwjun vàkzexo kho hàkzexng, đmmhpxefuy mắrftct kíbprenh, quay đmmhponqsu nóqetai vớcdphi Lăalfkng Vi: “Xếfjms chiềtybbu hôlhnjm nay tôlhnji còuxovn cóqeta mộjaxrt hộjaxri nghịrftc nghiêyisyn cứkzexu, tôlhnji chỉsjgjqeta chúrftct thờeqdhi gian đmmhppwju giúrftcp côlhnj.”

Anh ta nâvrobng cổyjyy tay nhìpwjun đmmhpvuavng hồvuav: “Bâvroby giờeqdh đmmhpãntmfkzex 10 giờeqdh, chúrftcng ta còuxovn hai tiếfjmsng.”

alfkng Vi lậjmwnp tứkzexc mờeqdhi anh ta vàkzexo trong, trong kho hàkzexng rấouixt nóqetang, đmmhpsjgjnh đmmhponqsu cóqeta mộjaxrt cácqwhi quạlfhkt trầonqsn.

alfkng Vi vừtuzda đmmhpeqdht hai câvroby quạlfhkt đmmhpkzexng lớcdphn ởmmhp trung tâvrobm thưrftcơkfgang mạlfhki, lúrftcc nàkzexy còuxovn chưrftca giao tớcdphi.

“Long tiêyisyn sinh, chỗqfcnkzexy hơkfgai nóqetang… Xin lỗqfcni.” Lăalfkng Vi ácqwhy nácqwhy cưrftceqdhi nóqetai.

Long Diệkzexc Hâvrobn khôlhnjng lêyisyn tiếfjmsng, đmmhpi tớcdphi cạlfhknh bàkzexn dàkzexi, cầonqsm bảimcsn vẽmwrxkfga bộjaxr củvroba côlhnj nhìpwjun qua: “Côlhnj vẽmwrx?” Mắrftct anh ta sácqwhng lêyisyn nhìpwjun côlhnj, dưrftceqdhng nhưrftc khôlhnjng tin tưrftcmmhpng lắrftcm.

“Ừmmhp.” Lăalfkng Vi gậjmwnt đmmhponqsu.

Long Diệkzexc Hâvrobn lạlfhki xem tiếfjmsp. Xem mộjaxrt hồvuavi, châvrobn màkzexy liềtybbn nhưrftccdphng lêyisyn. Càkzexng nhìpwjun, châvrobn màkzexy nhưrftccdphng càkzexng cao. Lăalfkng Vi thấouixy biểpwjuu tìpwjunh kia củvroba anh ta, hơkfgai kinh hãntmfi…

Hồvuavi lâvrobu, Long Diệkzexc Hâvrobn đmmhppwju bảimcsn vẽmwrx xuốkfgang, mắrftct lóqetae sácqwhng nhìpwjun côlhnj: “Ýjmwnrftcmmhpng khôlhnjng tệkzex.”

“Long tiêyisyn sinh, anh cóqetacqwhng kiếfjmsn gìpwju khôlhnjng?”

Long Diệkzexc Hâvrobn nhìpwjun côlhnjqetai: “Tôlhnji chỉsjgj lớcdphn hơkfgan côlhnjkzexi tuổyjyyi, côlhnj gọhmaoi tôlhnji làkzex anh đmmhpi, cha tôlhnji vàkzex ba mẹdabklhnjpldgng làkzex bạlfhkn thâvrobn. Đsjgjtuzdng khácqwhch sácqwho nhưrftc vậjmwny.”

(*) Trong bảimcsn raw, Lăalfkng Vi gọhmaoi Long Diệkzexc Hâvrobn làkzex ngàkzexi.

alfkng Vi kinh ngạlfhkc, vừtuzda rồvuavi còuxovn làkzex bộjaxr dạlfhkng cứkzexng nhắrftcc khôlhnjng cóqetapwjunh cảimcsm, sao đmmhpjaxrt nhiêyisyn đmmhpyjyyi tíbprenh rồvuavi?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.