Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 489 : Kính tôi một thước, còn cô một trượng! (1)

    trước sau   
Nhóbgtum dịfwisch: Thấachyt Liêmxahn Hoa.

Tang Tửyqww Thầznbin sữabqbng sờdlnw! Côcjdy ta giùqdtmng giằopblng khôcjdyng muốootun uốootung! Nhưseorng Lăiwrvng Vi sốootung chếachyt khôcjdyng chịfwisu buôcjdyng tay, nhiềtzmpu ngưseordlnwi nhìflmpn côcjdy ta uốootung cạthlcn ly rưseorpoetu vàltwpo bụxsqbng!

seorơxsqbng Vinh Pházazwt ởxsqbmxahn cạthlcnh nhìflmpn, từrran đflmpznbiu đflmpếachyn cuốootui khôcjdyng lêmxahn tiếachyng ngăiwrvn cảqdtmn. Anh ta nhìflmpn chằopblm chằopblm Lăiwrvng Vi, mắqdtmt ngàltwpy càltwpng sázazwng: “Côcjdyzazwi nàltwpy ngang tàltwpng nha!”

“Vưseorơxsqbng tổxsqbng, tôcjdyi hơxsqbi say, tôcjdyi phảqdtmi đflmpi trưseoreevsc…” Tang Tửyqww Thầznbin run rẩufvxy nghĩqmzq, uốootung cũwzuung uốootung rồhwhfi, bâfinty giờdlnw phảqdtmi nhanh rờdlnwi đflmpi!

iwrvng Vi kéufvxo tay côcjdy ta lạthlci, cưseordlnwi nóbgtui: “Aiya, Tang tiểayrgu thưseor, hôcjdym nay côcjdy xinh đflmpsftop tỏpkiia sázazwng nhưseor vậmxahy, còbfmgn chưseora khiêmxahu vũwzuu sao đflmpãpoet đflmpi rồhwhfi?”

Trầznbim Băiwrvng Thầznbin bêmxahn cạthlcnh lậmxahp tứsftoc phảqdtmn ứsftong kịfwisp. Vộoyloi nházazwy mắqdtmt ra dấachyu vớeevsi trợpoetxbjw.


Trợpoetxbjw Trầznbim Băiwrvng Thầznbin rấachyt cóbgtu phong đflmpoylo mờdlnwi Tang Tửyqww Thầznbin…

Kếachyt quảqdtm, Tang Tửyqww Thầznbin bịfwis anh ta kéufvxo vàltwpo sàltwpn nhảqdtmy.

Nhảqdtmy xong mộoylot khúxuuac, Tang Tửyqww Thầznbin muốootun thoázazwt thâfintn, lạthlci bịfwis mộoylot ngưseordlnwi đflmpàltwpn ôcjdyng kházazwc mờdlnwi nhảqdtmy.

Nhảqdtmy liêmxahn tụxsqbc hai khúxuuac, Tang Tửyqww Thầznbin đflmpoylot nhiêmxahn cảqdtmm thấachyy cảqdtm ngưseordlnwi nóbgtung lêmxahn… đflmpôcjdyi mắqdtmt môcjdyng lung…

Thuốootuc nàltwpy, khôcjdyng pházazwt tázazwc còbfmgn khóbgtu tựyxkc kiềtzmpm chếachy.

xuuac nàltwpy, thuốootuc pházazwt tázazwc, tázazwc dụxsqbng thuốootuc bùqdtmng nổxsqb gấachyp bộoyloi! Tang Tửyqww Thầznbin nóbgtung ngưseordlnwi, cởxsqbi đflmphwhfflmpnh ra.

iwrvng Vi cưseordlnwi nhạthlct, muốootun hạthlci tôcjdyi? Côcjdybfmgn quázazw non nớeevst!

Khôcjdyng phảqdtmi côcjdy muốootun bázazwn thâfintn sao? Cho côcjdyzazwn! Chịfwis đflmpâfinty tázazwc thàltwpnh cho cưseorng…

iwrvng Vi tứsftoc giậmxahn, côcjdyltwp Tang Tửyqww Thầznbin nàltwpy căiwrvn bảqdtmn khôcjdyng quen biếachyt, côcjdyltwp Tang Du cũwzuung chỉkogfltwp đflmphwhfng nghiệdxmep bìflmpnh thưseordlnwng, khôcjdyng nghĩqmzq tớeevsi vôcjdy duyêmxahn vôcjdy cớeevs bịfwis bọfeman họfemalecznh kếachy!

Hừrran… Cũwzuung may côcjdy nổxsqbi bậmxaht! Cũwzuung may Diệdxmep Đwhhbìflmpnh chỉkogfcjdy rấachyt nhiềtzmpu chiêmxahu cao minh..

Ha ha ha, chồhwhfng nhàltwpcjdy cựyxkcc kỳwzuu huyễdoynn khốootuc cuồhwhfng pházazwch, đflmpsftop trai vôcjdy đflmpfwisch! Vóbgtuc ngưseordlnwi đflmpsftop, cơxsqb tríleczzazwc họfemac, cóbgtu mịfwis lựyxkcc!

Nghĩqmzq thếachy, côcjdy liềtzmpn gửyqwwi tin nhắqdtmn cho Diệdxmep Đwhhbìflmpnh.

“Phốootuc ——” Vinh Tứsftoxsqb trong góbgtuc xem názazwo nhiệdxmet cưseordlnwi muốootun nổxsqb: “Ôdlnwi, em dâfintu củfinta tôcjdyi… Ngang bưseoreevsng! Tílecznh cázazwch nàltwpy thậmxaht đflmpoyloc nha! A Đwhhbìflmpnh, sao cậmxahu biếachyt côcjdyachyy? Côcjdyachyy còbfmgn cóbgtu chịfwis em nàltwpo khôcjdyng? Giớeevsi thiệdxmeu cho anh cậmxahu đflmpi.”


cjdyi Tuấachyn liềtzmpn nóbgtui: “Mấachyy chịfwis em củfinta côcjdyachyy đflmptzmpu làltwp cựyxkcc phẩufvxm, anh đflmprranng nghĩqmzq tớeevsi.”

“A…” Vinh Tứsfto lạthlci hỏpkiii: “Bạthlcn thìflmp sao?”

cjdyi Tuấachyn híleczt mộoylot hơxsqbi giốootung nhưseor đflmpau răiwrvng: “Bạthlcn côcjdyachyy cũwzuung khôcjdyng đflmpázazwng tin cậmxahy, hai tiểayrgu bạthlcch thỏpkii ngâfinty ngôcjdy ngu xuẩufvxn…”

“A?” Vinh Tứsfto cảqdtmm thấachyy hứsftong thúxuua: “Vậmxahy khôcjdyng tệdxme nha… Cóbgtu danh thiếachyp khôcjdyng? Cho tôcjdyi mộoylot tấachym!”

cjdyi Tuấachyn hoảqdtmng sợpoetbgtui: “Tứsfto ca, từrran khi nàltwpo mắqdtmt anh thấachyp nhưseor vậmxahy? Khôcjdyng phảqdtmi mấachyy bạthlcn gázazwi trưseoreevsc củfinta anh đflmptzmpu làltwp ngưseordlnwi mẫhlhlu, minh tinh sao?”

Vinh Tứsfto cau màltwpy: “Ágqkqnh mắqdtmt anh cậmxahu từrranng cao sao? Lầznbin nàltwpy đflmpxsqbi khẩufvxu vịfwis!”

“…”

“Mau! Đwhhbưseora cho tôcjdyi!” Vinh Tứsfto thúxuuac giụxsqbc anh ta: “Sao cậmxahu lằopblng nhằopblng nhưseor vậmxahy? Khôcjdyng phảqdtmi bảqdtmn thâfintn nghĩqmzq tớeevsi chứsfto?”

cjdyi Tuấachyn bựyxkcc bộoyloi hừrran mộoylot tiếachyng: “Ai nóbgtui? Tôcjdyi khôcjdyng cóbgtu sốootu đflmpiệdxmen thoạthlci củfinta côcjdyachyy!” Vinh Tứsftoseordlnwi cưseordlnwi: “Cậmxahu khôcjdyng cho tôcjdyi, lázazwt nữabqba tôcjdyi đflmpi tìflmpm em dâfintu…”

Khốootun kiếachyp! Lôcjdyi Tuấachyn vừrrana nghĩqmzq tớeevsi Vinh Tứsfto muốootun theo đflmpuổxsqbi Hạthlc Tiểayrgu Hi, trong lòbfmgng liềtzmpn khôcjdyng thoảqdtmi mázazwi! Vinh Tứsfto khôcjdyng phảqdtmi làltwp mộoylot cázazwi bázazwnh tốootut! Anh ta làltwp mộoylot đflmpthlci thiếachyu gia mêmxahzazwi!

xuuac nàltwpy, Diệdxmep Đwhhbìflmpnh đflmpang gọfemai đflmpiệdxmen thoạthlci.

Vinh Tứsfto hỏpkiii anh: “Cậmxahu gọfemai cho ai?”

Diệdxmep Đwhhbìflmpnh lãpoetnh đflmpthlcm đflmpázazwp: “Kýxbjw giảqdtm.”

Mộoylot đflmpznbiu kházazwc, sảqdtmnh tiệdxmec đflmpãpoetseoreevsc vàltwpo gay cấachyn!

Tang Tửyqww Thầznbin muốootun chạthlcy, nhưseorng đflmpázazwm ngưseordlnwi Trầznbim Băiwrvng Thầznbin sao cóbgtu thểayrg dễdoynltwpng bỏpkii qua cho côcjdy ta.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.