Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 486 : Thích trêu chọc phiền toái (2)

    trước sau   
Nhóxuidm dịziygch: Thấdfstt Liêueomn Hoa.

Khôihhxng íluiwt minh tinh bưfmdqng rưfmdqpshcu đhhgri tớiygqi nhưfmdqng đhhgrxuidi phưfmdqơdvljng bàldvcy ra bộlgdl dạjnkvng lạjnkvnh lùdeging cho nêueomn khôihhxng chiếxtxlm đhhgrưfmdqpshcc thứxuid tốxuidt.

ldvc đhhgráisxzm đhhgràldvcn ôihhxng trong đhhgrjnkvi sảqtaxnh đhhgrjeytu nhìcbxzn chằihhxm chằihhxm Lăfezqng Vi…

fkgcc nàldvcfezqng Vi đhhgrang mỉtklim cưfmdqnbimi, nởruyy nụcbxzfmdqnbimi vôihhxdeging dịziygu dàldvcng.

ihhx đhhgriềjeytm đhhgrjnkvm tao nhãcmwm, máisxzfkgcm đhhgrcmwmng tiềjeytn nổisxzi bậrlttt cứxuid thếxtxl mỉtklim cưfmdqnbimi.

fmdqơdvljng Vinh Pháisxzt đhhgri tớiygqi cạjnkvnh Lăfezqng Vi, hai mắxiytt nhìcbxzn thẳeauung. Lôihhxi Tuấdfstn thầpshcm nghĩfzvq: “Hai mắxiytt nàldvcy muốxuidn phếxtxl hảqtax…” Vinh Tứxuidruyyueomn cạjnkvnh lầpshcn đhhgrpshcu tiêueomn nhìcbxzn thấdfsty Lăfezqng Vi, khôihhxng nghĩfzvq tớiygqi em dâpxpou lạjnkvi xinh đhhgrfmdqp nhưfmdq vậrltty.


Anh ta đhhgrcbxzng Diệnbimp Đmpjaìcbxznh “Côihhx vợpshc nhỏfkgcldvcy củgxhqa em thậrlttt khôihhxng làldvcm ngưfmdqnbimi ta bớiygqt lo nha… khắxiytp nơdvlji tìcbxzm phiềjeytn toáisxzi cho em…”

Diệnbimp Đmpjaìcbxznh vẫcmwmn làldvc bộlgdl dạjnkvng hưfmdqruyyng thụcbxzxuid: “Cứxuid thíluiwch côihhxdfsty gâpxpoy chuyệnbimn đhhgrdfsty, côihhxdfsty khôihhxng gâpxpoy chuyệnbimn cho em… em khôihhxng cóxuidisxzch nàldvco mua Hàldvco Duệnbim khôihhxng phảqtaxi sao?”

“Phụcbxzt…” Vinh Tứxuid muốxuidn hérlttt lêueomn: “Em thu mua cáisxzi gìcbxz củgxhqa ngưfmdqnbimi ta lúfkgcc nàldvco cầpshcn lýekee do hảqtax?... nhưfmdqng màldvcluiwnh cáisxzch nàldvcy củgxhqa em vàldvc em dâpxpou đhhgrúfkgcng làldvc tuyệnbimt phốxuidi.”

Diệnbimp Đmpjaìcbxznh nhìcbxzn anh ta: “Đmpjaóxuidldvc chuyệnbimn đhhgrưfmdqơdvljng nhiêueomn.”

Vinh Tứxuid khụcbxz khụcbxz, đhhgrúfkgcng làldvc thêueomihhx… khinh bỉtkli. “Khóxuid khăfezqn lắxiytm anh mớiygqi vềjeyt mộlgdlt lầpshcn, buổisxzi tốxuidi ra ngoàldvci uốxuidng rưfmdqpshcu khôihhxng?”

Diệnbimp Đmpjaìcbxznh nghĩfzvq mộlgdlt chúfkgct mớiygqi nóxuidi: “Khôihhxng tiệnbimn.”

“Sao vậrltty?”

“Bàldvccmwm đhhgrang hàldvcnh kinh, em phảqtaxi đhhgrxuidc thúfkgcc côihhxdfsty uốxuidng thuốxuidc…”

“Phụcbxzt…” Vinh Tứxuid muốxuidn phun hếxtxlt máisxzu.

Nhấdfstt đhhgrziygnh anh ta nghe nhầpshcm rồcmwmi, đhhgrâpxpoy tuyệnbimt đhhgrxuidi khôihhxng phảqtaxi làldvc Diệnbimp Đmpjaìcbxznh mặpkjit lạjnkvnh, lạjnkvnh tìcbxznh màldvc anh ta biếxtxlt. Anh ta khôihhxng biếxtxlt con ngưfmdqnbimi nàldvcy, khôihhxng biếxtxlt.

“Hoan nghêueomnh Lăfezqng tiểiythu thưfmdq. Hoan nghêueomnh, hoan nghêueomnh.” Vưfmdqơdvljng Vinh Pháisxzt nhìcbxzn chằihhxm chằihhxm Lăfezqng Vi, nóxuidi thậrlttt ra ôihhxng ta đhhgrpshcu tưfmdq đhhgriệnbimn ảqtaxnh khôihhxng íluiwt, dạjnkvng minh tinh nàldvco màldvc khôihhxng gặpkjip qua chỉtklildvc chưfmdqa bao giờnbim thấdfsty đhhgrưfmdqpshcc ngưfmdqnbimi nhưfmdqfezqng Vi, rõyxxgldvcng thanh thuầpshcn nhưfmdqng lạjnkvi khiếxtxln cho ngưfmdqnbimi ta cảqtaxm giáisxzc đhhgrưfmdqpshcc quyếxtxln rũfmdqpxpou hồcmwmn.

Thậrlttt ra vấdfstn đhhgrjeyt mấdfstu chốxuidt làldvcruyy đhhgrôihhxi mắxiytt củgxhqa Lăfezqng Vi…

Đmpjaôihhxi mắxiytt củgxhqa côihhx trong suốxuidt, trắxiytng đhhgren rõyxxgldvcng, làldvcm cho ngưfmdqnbimi ta nhìcbxzn liềjeytn nghĩfzvq ngưfmdqnbimi nàldvcy đhhgrúfkgcng làldvc giai nhâpxpon thanh thuầpshcn.


Nhưfmdqng màldvc trùdeging hợpshcp làldvc… đhhgrôihhxi mắxiytt côihhx nhưfmdqisxznh hoa đhhgràldvco, yêueomu kiềjeytu, cựjeytc kìcbxz hấdfstp dẫcmwmn ngưfmdqnbimi ta.

Chỉtkli vớiygqi đhhgrôihhxi mắxiytt nàldvcy làldvcm cho ngưfmdqnbimi ta ngứxuida ngáisxzy khóxuid nhịziygn.

Vừwjgda nhìcbxzn thấdfsty Lăfezqng Vi, Vưfmdqơdvljng Vinh Pháisxzt lậrlttp tứxuidc cưfmdqnbimi thoảqtaxi máisxzi, nghêueomnh đhhgróxuidn “Lăfezqng tiểiythu thưfmdq, haiz… kháisxzch quýekee tớiygqi cửkevva khôihhxng tiếxtxlp đhhgróxuidn tửkevv xa, mong vạjnkvn phầpshcn bao dung cho.”

Ôhosmng ta gọyaini nhưfmdq vậrltty, mọyaini ngưfmdqnbimi đhhgrjeytu quay đhhgrpshcu nhìcbxzn Lăfezqng Vi.

fezqng Vi cưfmdqnbimi nhẹfmdq, kinh ngạjnkvc nóxuidi: “Ồfezq, vịziyg tiêueomn sinh nàldvcy quen tôihhxi sao?”

xuidi xong còilbin nhăfezqn màldvcy làldvcm bộlgdl suy nghĩfzvq

Nghĩfzvq nửkevva ngàldvcy khôihhxng nhớiygq ra làldvc ai: “Thậrlttt ngạjnkvi quáisxz, vịziyg tiêueomn sinh nàldvcy, hìcbxznh nhưfmdqihhxi khôihhxng biếxtxlt ngàldvci, tôihhxi đhhgrếxtxln tìcbxzm Vưfmdqơdvljng Áqtax Đmpjaìcbxznh.”

xuidi xong cầpshcm di đhhgrlgdlng mởruyy tin nhắxiytn đhhgrưfmdqa thoáisxzng qua cho ngưfmdqnbimi đhhgràldvcn bàldvcueomn cạjnkvnh: “Xin hỏfkgci đhhgrâpxpoy làldvc sốxuid 15 Biệnbimt thựjeytpxpon Đmpjatklinh Sơdvljn sao?”

Ngưfmdqnbimi đhhgràldvcn bàldvc kia chíluiwnh làldvc đhhgrjnkvi minh tinh Thẩcmwmm Băfezqng Thầpshcn.

Thầpshcm Băfezqng Thầpshcn nhìcbxzn Lăfezqng Vi, nhàldvcn nhạjnkvt gậrlttt đhhgrpshcu, giọyainng đhhgriệnbimu bay bổisxzng: “Khôihhxng sai…”

fezqng Vi nóxuidi cảqtaxm ơdvljn, kỳzxky quáisxzi nóxuidi: “Tin nhắxiytn bảqtaxo nơdvlji nàldvcy cửkevvldvcnh hôihhxn lễescw… nhìcbxzn thìcbxz khôihhxng phảqtaxi. Chẳeauung lẽqtaxihhxi bịziyg ngưfmdqnbimi ta lừwjgda sao?” Nóxuidi xong còilbin tắxiytt tin nhắxiytn.

Tang Tửkevv Thầpshcn sợpshc tớiygqi mứxuidc mồcmwmihhxi lạjnkvnh chảqtaxy ròilbing ròilbing, Lăfezqng Vi đhhgrang đhhgrùdegia cáisxzi gìcbxz vậrltty? Khôihhxng tệnbim, may màldvccbxznh đhhgrãcmwmrlttm sim vàldvco bồcmwmn cầpshcu. Nếxtxlu khôihhxng Lăfezqng Vi màldvc gọyaini nhấdfstt đhhgrziygnh sẽqtax gọyaini cho mìcbxznh.

Nhưfmdqng màldvcfkgcc nàldvcy âpxpom thanh vang lêueomn, đhhgriệnbimn thoạjnkvi củgxhqa Tang Tửkevv Thầpshcn vang len.

Mọyaini ngưfmdqnbimi đhhgrjeytu nhìcbxzn qua.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.