Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 480 : Thiên thần đến rồi (2)

    trước sau   
Nhósijfm dịcqbvch: Thấyqpjt Liêdozqn Hoa

ftezrccsnh tĩvcwynh lạqkrhi ngay lậgsjrp tứiqgdc vàjuuz khôftezng đkstkưpdwla têdozqn mậgsjrp đkstkếiiwdn bệoaonnh việoaonn. Côftez cốcgelrccsnh hérccst lêdozqn vớjdvti tấyqpjt cảxdhz mọkstki ngưpdwlqkrhi: “Tôftezi đkstkãbmzk gọkstki 120 vàjuuzftezi sẽbsnh đkstkếiiwdn trong mộsjgvt thờqkrhi gian, mọkstki ngưpdwlqkrhi giảxdhzi tácgeln đkstki, khôftezng cósijfrccscgelo đkstksjgvng cảxdhz? Đflihi đkstki đkstki!”

Mặjdvtc dùuqymftez ta đkstkãbmzk lớjdvtn tiếiiwdng nósijfi, nhưpdwlng khôftezng ai quan târccsm đkstkếiiwdn côftez ta, vẫlmtsn cósijf ngưpdwlqkrhi ởyuzv lạqkrhi xem nácgelo nhiệoaont.

Tang Du lấyqpjy đkstkiệoaonn thoạqkrhi đkstkshet chụqikap ảxdhznh đkstkshet giữlhyy bằiqgdng chứiqgdng, chụqikap ảxdhznh xong, giảxdhz vờqkrh gọkstki đkstkiệoaonn thoạqkrhi vàjuuz gọkstki cho cảxdhznh sácgelt.

Tang Du nhìrccsn chằiqgdm chằiqgdm vàjuuzo Ling Wei, nởyuzv nụqikapdwlqkrhi bấyqpjt thưpdwlqkrhng. Côftezyqpjy đkstkang chờqkrh đkstkwacci cho cảxdhznh sácgelt đkstkshet chờqkrh đkstkwacci côftezyqpjy muốcgeln bảxdhzo vệoaon hiệoaonn trưpdwlqkrhng! Khi cảxdhznh sácgelt đkstkếiiwdn, têdozqn mậgsjrp Vưpdwlơyqpjng đkstkãbmzk chếiiwdt!

“Mọkstki ngưpdwlqkrhi vui lòevyong nhưpdwlqkrhng đkstkưpdwlqkrhng”


dozqn ngoàjuuzi đkstkácgelm đkstkôftezng, bấyqpjt ngờqkrhsijf mộsjgvt ngưpdwlqkrhi đkstkàjuuzn ôftezng mặjdvtc đkstksjgv đkstken bưpdwljdvtc vàjuuzo.

jviang Vi gârccsy ra đkstkqkrhi hoạqkrh...... nhìrccsn thấyqpjy Diệoaonp Đflihìrccsnh lao vềjbwn phíivuta côftez nhưpdwl mộsjgvt vịcqbv thầwbzsn.

Ávfiqnh đkstkèsmcfn đkstkưpdwlqkrhng phốcgel mờqkrh nhạqkrht cósijf mộsjgvt lớjdvtp vàjuuzng xung quanh anh

Quảxdhz thậgsjrt rấyqpjt đkstkskwep trai.

Từhlrd thờqkrhi đkstkiểshetm Diệoaonp Đflihìrccsnh xuấyqpjt hiệoaonn, nhữlhyyng lờqkrhi bàjuuzn tácgeln xung quanh ngay lậgsjrp tứiqgdc dừhlrdng lạqkrhi! Bầwbzsu khôftezng khíivut xung quanh nhưpdwl giảxdhzm mưpdwlqkrhi đkstksjgv.

“Ngưpdwlqkrhi nàjuuzy làjuuz ai?”

Mọkstki ngưpdwlqkrhi xung quanh thìrccs thầwbzsm bàjuuzn tácgeln: “Tôftezi khôftezng biếiiwdt, ngưpdwlqkrhi nàjuuzy xem ra khôftezng đkstkơyqpjn giảxdhzn...” Đflihácgelm đkstkôftezng tựiucs giácgelc lùuqymi lạqkrhi.

“Sao anh lạqkrhi đkstkếiiwdn đkstkârccsy?” Lăjviang Vi nhìrccsn Diệoaonp Đflihìrccsnh, muốcgeln hỏxuawi anh, nhưpdwlng côftez khôftezng mởyuzv miệoaonng đkstkưpdwlwaccc...... sứiqgdc mạqkrhnh, khậgsjrp khiễpjsvng vàjuuz thậgsjrm chíivut nhổjbrj ra bấyqpjt cứiqgd đkstkiềjbwnu gìrccs cảxdhz.

Tuy nhiêdozqn, tạqkrhi thờqkrhi đkstkiểshetm nhìrccsn thấyqpjy Diệoaonp Đflihìrccsnh, trácgeli tim côftez lậgsjrp tứiqgdc lắiiwdng xuốcgelng.

Diệoaonp Đflihìrccsnh đkstkếiiwdn cạqkrhnh Lăjviang Vi, nhìrccsn côftez. Cuốcgeli cùuqymng, anh chỉgsjr liếiiwdc nhìrccsn ngưpdwlqkrhi đkstkàjuuzn ôftezng bérccso đkstkang nằiqgdm trêdozqn mặjdvtt đkstkyqpjt.

Diệoaonp Đflihìrccsnh quay ngưpdwlqkrhi ôftezm lấyqpjy côftez, thìrccs thầwbzsm vàjuuzo tai côftez: “Em coi em kìrccsa uốcgelng nhiềjbwnu nhưpdwl vậgsjry? Mộsjgvt mìrccsnh em ra ngooàjuuzi uốcgelng rưpdwlwaccu khôftezng an toàjuuzn đkstkârccsu.”

jviang Vi chu miệoaonng, anh lạqkrhi nósijfi: “Em khôftezng phảxdhzi khi nãbmzky mớjdvti đkstkácgelnh têdozqn bérccso đkstkósijf sao? Em làjuuzm sao gửvemvi đkstkưpdwlwaccc tin nhắiiwdn cho anh? Em uốcgelng say rồsjgvi sao khôftezng gọkstki cho anh, lạqkrhi đkstki gârccsy chuyệoaonn vớjdvti ngưpdwlqkrhi ngoàjuuzi.”

Giọkstkng anh hơyqpji khósijf chịcqbvu.


Mặjdvtc dùuqym đkstkósijfjuuz mộsjgvt cácgelo buộsjgvc, rõpjsvjuuzng làjuuz khôftezng chấyqpjp nhậgsjrn, nhưpdwlng Lăjviang Vi cảxdhzm thấyqpjy rấyqpjt ấyqpjm ácgelp...

ftezyqpjy đkstkãbmzk gửvemvi tin nhắiiwdn sai... tớjdvti đkstkiệoaonn thoạqkrhi di đkstksjgvng củwbzsa anh sao?

Oh - vàjuuzftez nhớjdvt đkstkếiiwdn lầwbzsn cuốcgeli cùuqymng côftez............ lấyqpjy đkstkiệoaonn thoạqkrhi đkstkshet gửvemvi tin nhắiiwdn cho Diệoaonp Đflihìrccsnh......

ftez vừhlrda say loạqkrhng choạqkrhng, mắiiwdt khôftezng thấyqpjy đkstkưpdwlqkrhng...... do đkstkósijf, tin rằiqgdng nósijfsijf thểshet nhấyqpjn vàjuuzo têdozqn củwbzsa Diệoaonp Đflihìrccsnh

“Anh sẽbsnh giảxdhzi quyếiiwdt rắiiwdc rốcgeli......” Diệoaonp Đflihìrccsnh khôftezng nósijfi bấyqpjt cứiqgd đkstkiềjbwnu gìrccs, ôftezm Lăjviang Vi ra ngoàjuuzi rờqkrhi khỏxuawi.

Tang Du đkstksjgvt nhiêdozqn đkstkiqgdng trưpdwljdvtc mặjdvtt anh: “Anh đkstkang làjuuzm gìrccs vậgsjry? Anh dựiucsa vàjuuzo cácgeli gìrccsjuuz dẫlmtsn côftez ta đkstki? Lăjviang Vi giếiiwdt ngưpdwlqkrhi rồsjgvi. Cảxdhznh sácgelt chưpdwla tớjdvti, anh khôftezng thểshet đkstkưpdwla côftez ta đkstki!”

Diệoaonp Đflihìrccsnh lạqkrhnh lùuqymng liếiiwdc nhìrccsn côftez ta, đkstkiềjbwnu đkstkósijfsijf nghĩvcwya làjuuz, côftez muốcgeln chốcgelng đkstkcgeli tôftezi sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.