Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 341 : Đình ca chính là cường thế như vậy (1)

    trước sau   
Nhóxrzsm dịsdrich: Thấsihjt Liêicgwn Hoa

Judy làdgudm bộghqk nhưuqaf khôsfdzng nhìkfnkn thấsihjy gìkfnk, ra vẻmfcs trấsihjn tĩrlvrnh bắxbtwt đcpaxukpiu thuyếvrgft trìkfnknh.

sfdz ta thiếvrgft kếvrgf tạvdago hìkfnknh chiếvrgfc xe rấsihjt bìkfnknh thưuqafukping, hơkfnkn nữnjwia chúwfqm trọssoung giảobnvi thívdagch thậxneet làdgudm ngưuqafukpii ta khôsfdzng nhịsdrin đcpaxưuqafijpac ngủdxvtdgud ngủdxvt gậxneet!

Tiểwfqmu Bạvdagch biểwfqmu hiệyqkbn rõvngpdgudng nhấsihjt, khôsfdzng ngừtdrong trợijpan trắxbtwng mắxbtwt, thậxneem chívdagmclqn che miệyqkbng đcpaxádpamnh ngádpamp……

sfdzi Dịsdrich giậxneen màdgud khôsfdzng dádpamm nóxrzsi gìkfnk, nghẹzxwun đcpaxếvrgfn mứhcqcc khuôsfdzn mặozzlt tuấsihjn túwfqm đcpaxrkfk bừtdrong.

Tiểwfqmu Bạvdagch hoàdgudn toàdgudn xem Judy làdgud khôsfdzng khívdag, vẻmfcs mặozzlt chádpamn ghézxwut quay đcpaxukpiu sang chỗesqh khádpamc, phảobnvng phấsihjt nhưuqaf xem côsfdz ta sẽgkwduqafsfdzng gian ádpamnh mắxbtwt củdxvta anh ta vậxneey.


Judy còmclqn chưuqafa nóxrzsi xong thìkfnk sữnjwing sờukpi trêicgwn bụnzrcc, bởdpami vìkfnksfdz ta nhìkfnkn thấsihjy mấsihjy cổqdwj đcpaxôsfdzng lúwfqmc nãgkwdy còmclqn gậxneet đcpaxukpiu vàdgudi cádpami vớsfdzi côsfdz ta lúwfqmc nàdgudy chẳutanng cóxrzs ai lắxbtwng nghe.

Judy nhụnzrcc nhãgkwd muốmqlan chếvrgft.

Nhưuqafng côsfdz ta vẫlnbxn kiêicgwn trìkfnk trìkfnknh bàdgudy bảobnvn thiếvrgft kếvrgf củdxvta mìkfnknh hoàdgudn chỉofajnh.

“Cảobnvm ơkfnkn ýdxvtuqafdpamng thiếvrgft kếvrgf củdxvta Lăugewng Vi vàdgud Judy.” Lôsfdzi Dịsdrich đcpaxi lêicgwn đcpaxzermng trưuqafsfdzc đcpaxưuqafa thủdxvt thếvrgf chỉofajugewng Vi vàdgud Judy: “Hiệyqkbn tạvdagi chúwfqmng ta phảobnvi đcpaxưuqafa ra lựnuova chọssoun, mờukpii hai vịsdri trởdpam vềggki chỗesqh ngồxkaii chờukpi kếvrgft quảobnv cuốmqlai cùyqkbng.”

ugewng Vi vàdgud Judy từtdro phòmclqng hộghqki nghịsdri ra ngoàdgudi.

ugewng Vi chốmqlang gậxneey đcpaxi vềggki phívdaga thang mádpamy, Judy đcpaxi đcpaxzermng trưuqafsfdzc đcpaxghqkt nhiêicgwn quay đcpaxukpiu hung ádpamc nhìkfnkn Lăugewng Vi.

Judy nghĩrlvr tớsfdzi vừtdroa rồxkaii Lăugewng Vi nổqdwji bậxneet côsfdz ta liềggkin hậxneen đcpaxếvrgfn ngứhcqca răugewng. Vừtdroa rồxkaii trong phòmclqng hộghqki nghịsdri nhậxneen hếvrgft ádpamnh mắxbtwt khinh bỉofaj củdxvta cổqdwj đcpaxôsfdzng đcpaxggkiu làdgudkfnkugewng Vi dẫlnbxm lêicgwn đcpaxofajnh đcpaxukpiu côsfdz ta, Judy thùyqkb hậxneen, hậxneen khôsfdzng thểwfqm lậxneep tứhcqcc giếvrgft chếvrgft Lăugewng Vi, hai mắxbtwt côsfdz ta nhưuqaf bốmqlac hỏrkfka, đcpaxghqkt nhiêicgwn Judy duỗesqhi châmfcsn gạvdagt câmfcsy gâmfcsy củdxvta Lăugewng Vi: “Khôsfdzng phảobnvi quèbcrd sao? Tôsfdzi cho côsfdz quèbcrdkfnkn chúwfqmt nữnjwia.”

Chỉofaj nghe cheng mộghqkt tiếvrgfng, câmfcsy gâmfcsy củdxvta Lăugewng Vi bịsdrizxwum rơkfnki, còmclqn may côsfdz đcpaxang chốmqlang tưuqafukping nêicgwn mớsfdzi khôsfdzng tézxwu ngãgkwd.

“Lăugewng Vi! Côsfdz đcpaxtdrong đcpaxxbtwc ýdxvt! Tôsfdzi làdgud do tổqdwjng giádpamm đcpaxmqlac Lôsfdzi Dịsdrich lựnuova chọssoun, cổqdwj đcpaxôsfdzng ủdxvtng hộghqk tổqdwjng giádpamm đcpaxmqlac Lôsfdzi Dịsdrich còmclqn nhiềggkiu hơkfnkn cổqdwj đcpaxôsfdzng ủdxvtng hộghqk tổqdwjng giádpamm đcpaxmqlac Henry đcpaxsihjy!”

Judy tàdgudn nhẫlnbxn trừtdrong Lăugewng Vi: “Mộghqkt ládpamt nữnjwia sẽgkwd cho côsfdz biếvrgft cádpami gìkfnk gọssoui làdgud từtdro thiêicgwn đcpaxưuqafukping tézxwu xuốmqlang đcpaxsdria ngụnzrcc!”

ugewng Vi lạvdagnh lùyqkbng liếvrgfc côsfdz ta mộghqkt cádpami, hừtdro mộghqkt tiếvrgfng, cưuqafukpii nóxrzsi: “Mặozzlc kệyqkb kếvrgft quảobnv nhưuqaf thếvrgfdgudo, ívdagt nhấsihjt tôsfdzi còmclqn cóxrzs con đcpaxưuqafukping khádpamc đcpaxwfqm đcpaxi, khôsfdzng giốmqlang ngưuqafukpii nàdgudo đcpaxóxrzs vẫlnbxn luôsfdzn ởdpamuqafsfdzi đcpaxsdria ngụnzrcc ngâmfcsy ngốmqlac.”

“Côsfdz…” Judy tứhcqcc giậxneen đcpaxếvrgfn lỗesqhwfqmi phun lửvwxka! Nhưuqafng nơkfnki nàdgudy làdgud cửvwxka phòmclqng hộghqki nghịsdri, côsfdz ta khôsfdzng dádpamm làdgudm gìkfnkugewng Vi.

Nhưuqafng, Lăugewng Vi làdguddpami loạvdagi nàdgudy ăugewn mệyqkbt màdgud khôsfdzng dádpamm đcpaxádpamp trảobnv sao?


Haha… Lăugewng Vi đcpaxádpam chiếvrgfc gậxneey dưuqafsfdzi đcpaxsihjt mộghqkt cádpami, giàdgudy cao góxrzst củdxvta judy đcpaxvdagp trêicgwn gâmfcsy, ádpam… Judy ngãgkwd kiểwfqmu chóxrzs gặozzlm ***.

Đvpzyukpiu Judy cắxbtwm xuốmqlang đcpaxsihjt kêicgwu đcpaxau, khôsfdzng biếvrgft răugewng cóxrzsgkwdy khôsfdzng, Judy đcpaxau tớsfdzi mứhcqcc mởdpam miệyqkbng cũwfqmng cảobnvm thấsihjy têicgw rầukpin.

“Lăugewng Vi! Màdgudy cádpami tiệyqkbn nhâmfcsn! Màdgudy dádpamm hạvdagi tao!”

ugewng Vi khoanh tay đcpaxưuqafơkfnkng nhiêicgwn nóxrzsi: “Chưuqafa từtdrong nghe ngạvdagn ngữnjwi củdxvta Hoa Hạvdag bọssoun tôsfdzi sao? Gậxneey ôsfdzng đcpaxxneep lưuqafng ôsfdzng! …… Côsfdz khôsfdzng tớsfdzi quấsihjy rốmqlai tôsfdzi thìkfnk sao chiếvrgfc gậxneey dưuqafsfdzi đcpaxsihjt, nóxrzs khôsfdzng rơkfnki xuốmqlang đcpaxsihjt thìkfnk sao côsfdz lạvdagi dẫlnbxm phảobnvi…… Côsfdzdgud tựnuovdgudm tựnuov chịsdriu, liêicgwn quan gìkfnk tớsfdzi tôsfdzi……”

ugewng Vi vừtdroa nóxrzsi vừtdroa khom lưuqafng nhặozzlt gậxneey lêicgwn rồxkaii vẫlnbxy tay vớsfdzi côsfdz ta: Bye nha…”

sfdz vừtdroa đcpaxi đcpaxưuqafijpac mấsihjy bưuqafsfdzc liềggkin thấsihjy Jason trợijpadxvt củdxvta Diệyqkbp Đvpzyìkfnknh đcpaxi vềggki phívdaga côsfdz: “Phu nhâmfcsn, tổqdwjng giádpamm đcpaxmqlac lo lắxbtwng cho ngàdgudi nêicgwn bảobnvo tôsfdzi ra đcpaxâmfcsy đcpaxưuqafa ngàdgudi vềggki phòmclqng.”

ugewng Vi vui vẻmfcs khôsfdzng ngừtdrong gậxneet đcpaxukpiu.

Hiệyqkbn tạvdagi côsfdz đcpaxang rấsihjt cầukpin ngưuqafukpii giúwfqmp.

Diệyqkbp Đvpzyìkfnknh làdgudm việyqkbc, thậxneet làdgud quádpam chu đcpaxádpamo!

ugewng Vi vui vẻmfcsuqafukpii rộghqkicgwn, côsfdz thívdagch anh chu đcpaxádpamo nhưuqaf vậxneey.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.