Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 328 : Tiền bẩn ở đâu ra? (2)
Nhóasci m dịhdxq ch: Thấgaoi t Liêhysr n Hoa
Làiged m sao Rose khôjjfl ng hậjdef n côjjfl ta cho đhysr ưgaoi ợxmhr c! Càiged ng đhysr áelto ng giậjdef n chífisa nh làiged , Lăpawg ng Vi thếbkvi nhưgaoi ng phâwcyz n chia giảxmhr i thưgaoi ởpmss ng cho mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i ởpmss trong bữwvgz a tiệfwso c. Nhưgaoi vậjdef y càiged ng chứowsc ng minh Lăpawg ng Vi cao thưgaoi ợxmhr ng màiged côjjfl ta thìbbug vôjjfl cùbbak ng xấgaoi u xa!
Rose cốgihn nénowm n phẫengn n nộtrcg , hạrqyu giọfqjo ng nóasci i: “Lăpawg ng Vi, côjjfl khôjjfl ng cầucgf n giảxmhr o biệfwso n! Cóasci lẽtrcg , côjjfl cảxmhr m thấgaoi y năpawg m nay báelto n khôjjfl ng đhysr ếbkvi n 400.000 chiếbkvi c! Huốgihn ng chi, khôjjfl ng phảxmhr i côjjfl nóasci i muốgihn n chia tiềjopj n cho mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i sao? Đrhvc ộtrcg t nhiêhysr n côjjfl hốgihn i hậjdef n! Nghĩelto thầucgf m, còyqai n khôjjfl ng bằbbak ng trựfkfh c tiếbkvi p lấgaoi y 4.000 vạrqyu n tiềjopj n tìbbug nh báelto o! Huốgihn ng chi, xe mớgaoi i đhysr ưgaoi a vàiged o sảxmhr n xuấgaoi t, lạrqyu i đhysr ưgaoi a ra thịhdxq trưgaoi ờsjxl ng, lạrqyu i đhysr ếbkvi n khâwcyz u tiêhysr u thụmztf , nhanh nhấgaoi t cũvznb ng muốgihn n mộtrcg t năpawg m, cóasci lẽtrcg côjjfl chờsjxl khôjjfl ng kịhdxq p đhysr âwcyz u!”
Lăpawg ng Vi đhysr ộtrcg t nhiêhysr n cưgaoi ờsjxl i.
Chẳengn ng hiểjaas u sao Rose lạrqyu i cảxmhr m thấgaoi y lạrqyu nh lẽtrcg o. Rõhysr ràiged ng gưgaoi ơjopj ng mặgakk t Lăpawg ng Vi tưgaoi ơjopj i cưgaoi ờsjxl i, nhưgaoi ng màiged áelto nh mắznkc t lạrqyu nh lẽtrcg o làiged m sốgihn ng lưgaoi ng ngưgaoi ờsjxl i ta pháelto t lạrqyu nh!
Lăpawg ng Vi nhìbbug n chằbbak m chằbbak m Rose, áelto nh mắznkc t lậjdef p loègfgt tia sáelto ng lạrqyu nh.
Côjjfl cắznkc n răpawg ng từhdxq ng chữwvgz từhdxq ng câwcyz u màiged nóasci i: “Nếbkvi u tôjjfl i thậjdef t sựfkfh muốgihn n báelto n bảxmhr n thiếbkvi t kếbkvi cho An Đrhvc ứowsc c thìbbug trựfkfh c tiếbkvi p vẽtrcg cáelto i mớgaoi i cho bọfqjo n họfqjo khôjjfl ng phảxmhr i càiged ng tốgihn t hơjopj n sao? Cóasci thểjaas kiếbkvi m tiềjopj n hai bêhysr n, chẳengn ng phảxmhr i làiged càiged ng sảxmhr ng khoáelto i? Tôjjfl i dùbbak ng táelto c phẩvulc m củyqle a mìbbug nh lénowm n đhysr ưgaoi a đhysr i chẳengn ng phảxmhr i ảxmhr nh hưgaoi ởpmss ng lợxmhr i ífisa ch củyqle a tôjjfl i sao? Tôjjfl i đhysr âwcyz u cóasci bệfwso nh, trộtrcg m chífisa nh táelto c phẩvulc m củyqle a mìbbug nh làiged m gìbbug , tôjjfl i cũvznb ng khôjjfl ng phảxmhr i ăpawg n no khôjjfl ng cóasci việfwso c gìbbug làiged m.”
“Cóasci lẽtrcg linh cảxmhr m củyqle a côjjfl khôjjfl liệfwso t lạrqyu i khôjjfl ng thiếbkvi t kếbkvi ra đhysr ưgaoi ợxmhr c bảxmhr n tốgihn t nhưgaoi vậjdef y thìbbug sao?”
Lăpawg ng Vi liếbkvi c Rose.
Rấgaoi t lâwcyz u, rấgaoi t lâwcyz u.
Trong phòyqai ng hộtrcg i nghịhdxq lặgakk ng ngắznkc t nhưgaoi tờsjxl .
Sau mộtrcg t lúrhvc c lâwcyz u.
Lăpawg ng Vi mớgaoi i tàiged n nhẫengn n nhìbbug n thẳengn ng Rose, lạrqyu nh giọfqjo ng chấgaoi t vấgaoi n: “Côjjfl làiged m ngàiged nh nàiged y lâwcyz u nhưgaoi vậjdef y linh cảxmhr m chẳengn ng khôjjfl kiệfwso t, mộtrcg t ngưgaoi ờsjxl i mớgaoi i nhưgaoi tôjjfl i cóasci thểjaas khôjjfl kiệfwso t linh cảxmhr m đhysr ưgaoi ợxmhr c sao? Nóasci i ra quỷgfgt cũvznb ng khôjjfl ng tin!”
Rose hừhdxq nóasci i: “Đrhvc ừhdxq ng nóasci i nàiged y đhysr óasci khôjjfl ng phảxmhr i làiged thựfkfh c chấgaoi t vấgaoi n đhysr ềjopj . Chứowsc ng cứowsc bàiged y ởpmss trưgaoi ớgaoi c mắznkc t, nhâwcyz n việfwso n phòyqai ng thiếbkvi t kếbkvi khôjjfl ng ai cóasci thểjaas tiếbkvi p xúrhvc c toàiged n bộtrcg bảxmhr n thảxmhr o thiếbkvi t kếbkvi ! Ngay cảxmhr tôjjfl i cũvznb ng khôjjfl ng thểjaas lấgaoi y ra toàiged n bộtrcg thiếbkvi t kếbkvi ôjjfl tôjjfl ! Toàiged n côjjfl ng ty, biếbkvi t nhiềjopj u nhấgaoi t, tiếbkvi p xúrhvc c toàiged n diệfwso n nhấgaoi t, cóasci hiềjopj m nghi nhấgaoi t chífisa nh làiged côjjfl !”
Lăpawg ng Vi cưgaoi ờsjxl i lạrqyu nh: “Tôjjfl i thiếbkvi t kếbkvi chiếbkvi c xe nàiged y còyqai n cóasci tộtrcg i sao?”
“Côjjfl thiếbkvi t kếbkvi chiếbkvi c xe nàiged y khôjjfl ng cóasci tộtrcg i, nhưgaoi ng màiged côjjfl báelto n đhysr ứowsc ng côjjfl ng ty, chífisa nh làiged tộtrcg i áelto c tàiged y trờsjxl i!”
“Ồgfgt ……” Lăpawg ng Vi khinh thưgaoi ờsjxl ng liếbkvi c nhìbbug n côjjfl ta: “Cóasci nhiềjopj u ngưgaoi ờsjxl i cóasci thểjaas cầucgf m đhysr ưgaoi ợxmhr c toàiged n bộtrcg bảxmhr n thảxmhr o thiếbkvi t kếbkvi , vìbbug sao chỉvznb nhằbbak m vàiged o mìbbug nh tôjjfl i? Chỉvznb bằbbak ng côjjfl suy đhysr oáelto n áelto c ýhdxq vềjopj tôjjfl i sao?”
Rose đhysr ộtrcg t nhiêhysr n hấgaoi t cằbbak m, phảxmhr ng phấgaoi t nhưgaoi côjjfl ta nắznkc m giữwvgz chứowsc ng cứowsc .
Côjjfl ta rúrhvc t trong túrhvc i ra mộtrcg t thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng “Bang” mộtrcg t chúrhvc t, nénowm m trêhysr n mặgakk t bàiged n: “Bằbbak ng cáelto i gìbbug ? Chỉvznb bằbbak ng cáelto i nàiged y!”
Trong phòyqai ng hộtrcg i nghịhdxq tấgaoi t cảxmhr mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i đhysr ềjopj u nhìbbug n đhysr ồfbtp vậjdef t trong tay côjjfl ta.
Khuôjjfl n mặgakk t củyqle a Holt âwcyz m trầucgf m, quáelto t Rose: “Cáelto i gìbbug đhysr óasci ? Còyqai n khôjjfl ng biếbkvi t đhysr ưgaoi a cho mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i xem sao?”
Vẻgihn mặgakk t Rose cứowsc ng đhysr ờsjxl cầucgf m thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng ra.
Đrhvc ưgaoi a trưgaoi ớgaoi c mặgakk t cho mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i nhìbbug n: “Đrhvc âwcyz y làiged thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng củyqle a Lăpawg ng Vi, làiged hôjjfl m qua côjjfl ta bịhdxq mấgaoi t, cảxmhr nh sáelto t pháelto t hiệfwso n liềjopj n gọfqjo i cho tổyqai nG bộtrcg chúrhvc ng ta. Tôjjfl i đhysr ãhysr sớgaoi m pháelto t hiệfwso n Lăpawg ng Vi cóasci hàiged nh vi khảxmhr nghi cho nêhysr n đhysr ếbkvi n cụmztf c cảxmhr nh sáelto t mang vềjopj cho côjjfl ta cũvznb ng đhysr ểjaas nhâwcyz n viêhysr n phòyqai ng thiếbkvi t kếbkvi kiểjaas m tra tiềjopj n bêhysr n trong, kếbkvi t quảxmhr ... hừhdxq .”
Côjjfl ta giơjopj thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng, chỉvznb Lăpawg ng Vi.
Ngữwvgz khífisa âwcyz m trầucgf m chấgaoi t vấgaoi n nóasci i: “Lăpawg ng Vi, côjjfl nóasci i côjjfl khôjjfl ng báelto n bảxmhr n vẽtrcg đhysr óasci vìbbug sao thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng củyqle a côjjfl tăpawg ng lêhysr n mộtrcg t khoảxmhr n tiềjopj n?”
Rose cầucgf m thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng đhysr i tớgaoi i máelto y quẹefty t thẻgihn .
“Đrhvc âwcyz y làiged thẻgihn ngâwcyz n hàiged ng củyqle a Lăpawg ng Vi, mờsjxl i mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i xem!”
Kếbkvi t quảxmhr kếbkvi t nốgihn i vớgaoi i màiged n hìbbug nh.
Mọfqjo i ngưgaoi ờsjxl i ngẩvulc ng đhysr ầucgf u, nhìbbug n trêhysr n màiged n hìbbug nh lớgaoi n biểjaas u hiệfwso n mộtrcg t con sốgihn lớgaoi n.
Têhysr n, thâwcyz n phậjdef n xáelto c thậjdef t làiged Lăpawg ng Vi.
Bêhysr n trong, cóasci hai dãhysr y con sốgihn , đhysr ặgakk c biệfwso t dàiged i... 20.000.000
Là
Rose cố
Lă
Chẳ
Lă
Cô
“Có
Lă
Rấ
Trong phò
Sau mộ
Lă
Rose hừ
Lă
“Cô
“Ồ
Rose đ
Cô
Trong phò
Khuô
Vẻ
Đ
Cô
Ngữ
Rose cầ
“Đ
Kế
Mọ
Tê
Bê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.