Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 324 : Chồng là dùng để làm nũng (2)

    trước sau   
Nhókpomm dịofcnch: Thấmppdt Liêgorwn Hoa

Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh cưljirhpxmi nókpomi: “Vừlzdva rồfkrsi khôdtying biếyqzmt làykde ai khókpomc sưljirontgt mưljirontgt, trựmcqdc tiếyqzmp gọrvedi ‘Chồfkrsng… Đbbwoau quásrfd…’”

Phốltoxc —— Câulztu nàykdey… làykdem ngưljirhpxmi ta suy nghĩzufv thếyqzmykdeo?

ltoxng Vi làykdem bộtezt kinh ngạhpxmc: “Chắoyxtc chắoyxtn khôdtying phảisvpi em.”

Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh ôdtyim côdtyiykdeo phògqbbng tắoyxtm, đofcnkbgct côdtyi xuốltoxng ghếyqzm cạhpxmnh bồfkrsn tắoyxtm, giơouel tay nhéojtlo mũuwapi côdtyi: “Cởptdki quầdnqhn ásrfdo ra, tắoyxtm!”

“Anh đofcni ra ngoàykdei, em tựmcqd tắoyxtm!”


“Anh cókpomkpomi muốltoxn tắoyxtm cho em?” Anh tàykde khíhiucljirhpxmi mộteztt tiếyqzmng, mắoyxtt phưljirdbaang câulztu hồfkrsn đofcndnqhy trêgorwu chọrvedc.

ltoxng Vi giơouel tay nhéojtlo eo anh, hung hăltoxng nhéojtlo.

“Ai u, mókpomng vuốltoxt mèfkrso nhỏddoj lạhpxmi càykdeo ngưljirhpxmi…” Anh nắoyxtm tay côdtyi, cởptdki quầdnqhn ásrfdo côdtyi.

ltoxng Vi nhanh chókpomng lấmppdy khăltoxn tắoyxtm, hai tay khoanh trưljirontgc ngựmcqdc.

Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh nhìzufvn cảisvp ngưljirhpxmi côdtyi đofcnzolfu làykde thưljirơouelng tíhiucch, châulztn màykdey nhíhiucu chặkbgct.

ltoxng Vi cúqgpji đofcndnqhu nhìzufvn ngưljirhpxmi mìzufvnh…

Đbbwoúqgpjng làykde… Khôdtying cókpom ai xui hơoueln côdtyi!

Tay trậpnqrt khớontgp, bảisvp vai bịofcn thưljirơouelng, châulztn gãnldoy xưljirơouelng… Thásrfdng nàykdey “Másrfdu tưljirơoueli nhậpnqrt nguyệnwtkt” củmozha côdtyi!!

Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh đofcnau lògqbbng xoa vếyqzmt thưljirơouelng côdtyi, cầdnqhm vògqbbi sen trásrfdnh vếyqzmt thưljirơouelng cọrved rửgorwa cho côdtyi: “Nhìzufvn đofcni… cảisvp ngưljirhpxmi đofcnzolfu làykde vếyqzmt thưljirơouelng… cũuwapng vìzufv anh ah… vìzufv… em cókpom mộteztt ngưljirhpxmi chồfkrsng ngưljirhpxmi cảisvp thếyqzm giớontgi đofcnzolfu dõqscvi theo, em cũuwapng khôdtying thểgorw sốltoxng nhưljir ngưljirhpxmi bìzufvnh thưljirhpxmng.”

ltoxng Vi cũuwapng cảisvpm thásrfdn: “Cũuwapng khôdtying phảisvpi… Em đofcnâulzty chíhiucnh làykdezphang tíhiucnh mạhpxmng đofcngorwkpomi yêgorwu đofcnưljirơouelng nha! Biếyqzmt, cho làykde em đofcnang nókpomi yêgorwu đofcnưljirơouelng. Khôdtying biếyqzmt, cògqbbn tưljirptdkng rằekplng em ra chiếyqzmn trưljirhpxmng.”

Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh khôdtying nhịofcnn đofcnưljirdbaac, bậpnqrt cưljirhpxmi: “Em muốltoxn ra chiếyqzmn trưljirhpxmng? Chồfkrsng thỏddoja mãnldon em. Côdtying phu đofcnásrfdnh sásrfdp lásrfdykde củmozha chồfkrsng em … rấmppdt mạhpxmnh nha.”

ltoxng VI đofcnddoj mặkbgct, nghe ra ýxcfc anh. Cốltoxykdem vẻldwu dửgorwng dưljirng khiêgorwu khíhiucch: “Anh chưljira từlzdvng tìzufvm phụmrax nữdhno thửgorw, anh cũuwapng biếyqzmt anh mạhpxmnh?”

ljirơouelng mặkbgct tuấmppdn túqgpj củmozha Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh đofcnddojgorwn.


“A… Đbbwoddoj mặkbgct!” Lăltoxng Vi tựmcqda nhưljir phásrfdt hiệnwtkn đofcnhpxmi lụmraxc mớontgi, cưljirhpxmi ha ha: “Em đofcnưljirdbaac hờhpxmi rồfkrsi nha, đofcndnqhu năltoxm nay xửgorw nam đofcnzolfu đofcni sao hỏddoja rồfkrsi.”

“Khôdtying phảisvpi em cũuwapng làykde ngưljirhpxmi sao hỏddoja sao? Nókpomi hay lắoyxtm, giốltoxng nhưljir em từlzdvng ngủmozh vớontgi nhiềzolfu đofcnàykden ôdtying vậpnqry.” Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh bỗdbaang nhiêgorwn nhíhiucch tớontgi gầdnqhn côdtyi, anh ôdtyim côdtyiykdeo trong ngựmcqdc, sau đofcnókpom, mặkbgct kềzolfsrfdt: “Diệnwtkp đofcnhpxmi nhâulztn nhàykde ta muốltoxn tìzufvm em khai chiếyqzmn, em dásrfdm ứvmtgng chiếyqzmn khôdtying?”

ltoxng Vi cảisvpm thấmppdy cảisvp ngưljirhpxmi nókpomng lêgorwn.

Trong nhásrfdy mắoyxtt lúqgpjng túqgpjng đofcnếyqzmn mặkbgct đofcnddoj tim đofcnpnqrp nhanh, rấmppdt muốltoxn tìzufvm mộteztt cásrfdi lỗdbaa đofcngorw chui xuốltoxng.

Đbbwoàykden ôdtying vàykde phụmrax nữdhno chỉvhdo khásrfdc nhau đofcniểgorwm nàykdey.

Phụmrax nữdhno khôdtying biếyqzmt xấmppdu hổdtyi thếyqzmykdeo đofcni nữdhnoa cũuwapng khôdtying mặkbgct dàykdey bằekplng đofcnàykden ôdtying.

Tranh cãnldoi, bẩcxuun, sao côdtyikpom thểgorw “bẩcxuun” qua anh!

ulztm tìzufvnh Lăltoxng Vi rốltoxt cuộteztc ổdtyin đofcnofcnnh lạhpxmi. Anh ôdtyim côdtyi, ôdtyin nhu dỗdbaadtyi chìzufvm vàykdeo giấmppdc ngủmozh.

Ngàykdey hôdtyim sau, vừlzdva rạhpxmng sásrfdng, Lăltoxng Vi đofcnãnldo tớontgi côdtying ty.

Đbbwoteztt nhiêgorwn nhậpnqrn đofcnưljirdbaac đofcniệnwtkn thoạhpxmi từlzdv đofcnfkrsn cảisvpnh sásrfdt. Mộteztt giọrvedng nữdhno nghiêgorwm túqgpjc nókpomi: “Lăltoxng tiểgorwu thưljir, túqgpji xásrfdch côdtyi bịofcnljirontgp, phảisvpi khôdtying?”

ltoxng Vi vộtezti nókpomi: “Đbbwoúqgpjng vậpnqry…”

Nữdhno cảisvpnh sásrfdt nókpomi tiếyqzmp: “Túqgpji xásrfdch côdtyi bịofcnojtlm trong thùzphang rásrfdc, cókpom ngưljirhpxmi phásrfdt hiệnwtkn, básrfdo cảisvpnh sásrfdt, chúqgpjng tôdtyii phásrfdt hiệnwtkn bêgorwn trong cókpom thẻldwudtying việnwtkc củmozha côdtyi. Chúqgpjng tôdtyii liêgorwn lạhpxmc trụmrax sởptdk chíhiucnh Laroe, mớontgi biếyqzmt đofcnưljirdbaac sốltox đofcniệnwtkn thoạhpxmi côdtyi. Bâulzty giờhpxm chúqgpjng tôdtyii muốltoxn xásrfdc nhậpnqrn: Côdtying sốltox XXxxx trụmrax sởptdk chíhiucnh Laroe làykde củmozha côdtyi phảisvpi khôdtying?”

“Làykde củmozha tôdtyii.”

Nữdhno cảisvpnh sásrfdt kia “ừlzdv” mộteztt tiếyqzmng, lạhpxmi hỏddoji côdtyi: “Côdtyi muốltoxn lậpnqrp ásrfdn đofcniềzolfu tra khôdtying? Nếyqzmu muốltoxn, xin nókpomi cho chúqgpjng tôdtyii trong túqgpji xásrfdch côdtyikpom vậpnqrt gìzufv?”

ltoxng Vi suy nghĩzufv, khôdtying biếyqzmt Diệnwtkp Đbbwoìzufvnh cókpom bắoyxtt tay đofcniềzolfu tra chuyệnwtkn nàykdey khôdtying. Tốltoxi qua ngủmozhouelouelykdeng màykdeng, hìzufvnh nhưljir nghe anh nókpomi tớontgi chuyệnwtkn túqgpji xásrfdch.

dtyi do dựmcqd mộteztt lásrfdt, nókpomi: “Lậpnqrp ásrfdn đofcni. Trong túqgpji xásrfdch cókpom đofcniệnwtkn thoạhpxmi, tiềzolfn mặkbgct, thẻldwu ngâulztn hàykdeng, trang sứvmtgc, cògqbbn cókpom mấmppdy bảisvpn vẽgqbb quan trọrvedng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.