Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 321 : Lộ vết thương cho người xem (1)

    trước sau   
Nhóedgtm dịzlupch: Thấdnvst Liênumjn Hoa

Diệfvqep Đdghzìqdjenh dừdnvsng xe, nghiênumjng ngưohwlqdjei ôxuzgm côxuzg, Lănopgng Vi tựdjxla vàoyqbo đnxzwqgmxu vai anh, mặodqyt vùgvphi vàoyqbo hõoxfjm vai anh, nưohwlbxvfc mắntgzt thấdnvsm ưohwlbxvft áohwlo anh.

Diệfvqep Đdghzìqdjenh bịzlupohwlbxvfc mắntgzt côxuzgoyqbm cho đnxzwau lòrmiyng, tim sắntgzp vỡpdwm đnxzwi.

“Đdghzdnvsng sợlbsp, anh sẽodqyqdjem ra ngưohwlqdjei kia.”

nopgng Vi híodqyt mũrmiyi nóedgti: “Khôxuzgng biếhukwt tạohwli sao, em cảohwlm thấdnvsy anh ta nhưohwl mộaoytt ngưohwlqdjei thâtgcdn củzjtoa em…”

“Ngưohwlqdjei thâtgcdn?” Diệfvqep Đdghzìqdjenh nhíodqyu màoyqby, anh hôxuzgn tráohwln côxuzg, nóedgti: “Anh tìqdjem anh ta giúlxcwp em.”


Anh nổqgmxohwly, nhanh chóedgtng đnxzwếhukwn bệfvqenh việfvqen, Diệfvqep Đdghzìqdjenh xuốrmiyng xe, đnxzwi vòrmiyng qua bênumjn côxuzg.

Anh đnxzwưohwla tay mởohwl cửfjnna, đnxzwaoytng táohwlc cựdjxlc nhẹibit nhàoyqbng, ôxuzgm côxuzg xuốrmiyng xe.

Trênumjn mặodqyt Lănopgng Vi còrmiyn díodqynh nưohwlbxvfc mắntgzt, anh cúlxcwi ngưohwlqdjei, khẽodqyxuzgn mặodqyt côxuzg: “Đdghzau lắntgzm khôxuzgng?”

“Khôxuzgng đnxzwau…” Lănopgng Vi ủzjtoy khuấdnvst sắntgzp khôxuzgng khốrmiyng chếhukw đnxzwưohwllbspc tâtgcdm tìqdjenh mìqdjenh.

Thậvbcbt ra cáohwlnh tay chỉusucohwlch chúlxcwt da, côxuzgzjtoy khuấdnvst, vôxuzggvphng ủzjtoy khuấdnvst. Khôxuzgng chỉusucqdje nhữoyqbng chuyệfvqen xảohwly ra gầqgmxn đnxzwâtgcdy, màoyqb nghĩhebc tớbxvfi nhiềfvqeu nănopgm qua luôxuzgn côxuzg đnxzwaoytc… Làoyqbm gìqdje, đnxzwfvqeu cóedgt mộaoytt mìqdjenh côxuzg.

Ngóedgtn tay bịzlup thưohwlơfcewng cũrmiyng khôxuzgng cóedgt ai hỏlqvai. Tévqzl bểgghg đnxzwqgmxu cũrmiyng khôxuzgng cóedgt ai quan tâtgcdm. Châtgcdn chảohwly máohwlu cũrmiyng khôxuzgng cóedgt ai đnxzwau lòrmiyng. Ngay cảohwlqdje cảohwl tớbxvfi cũrmiyng làoyqboyqbng xóedgtm nóedgti cho côxuzg kiếhukwn thứqmkbc cănopgn bảohwln.

Thờqdjei gian lâtgcdu dàoyqbi, côxuzg hiểgghgu đnxzwưohwllbspc, cóedgt bịzlup thưohwlơfcewng hay khôxuzgng, ngưohwlqdjei cóedgt thểgghg đnxzwau lòrmiyng thay bạohwln, chỉusucedgt thểgghgoyqb chíodqynh bạohwln.

Ai cũrmiyng khôxuzgng muốrmiyn ủzjtoy khuấdnvst, nhưohwlng muốrmiyn khôxuzgng ủzjtoy khuấdnvst, phảohwli cóedgt bảohwln lĩhebcnh khôxuzgng bịzlupzjtoy khuấdnvst.

Cho nênumjn, từdnvsnopgm 12 tuổqgmxi, bấdnvst kểgghg bịzlup thưohwlơfcewng nặodqyng nhẹibit, bệfvqenh nặodqyng hay cảohwlm nhẹibit, côxuzg đnxzwfvqeu che giấdnvsu, khôxuzgng đnxzwgghg bấdnvst kỳoqae ai nhìqdjen thấdnvsy.

Mộaoytt lầqgmxn lạohwli mộaoytt lầqgmxn, mộaoytt mìqdjenh cắntgzn rănopgng chịzlupu đnxzwdjxlng.

Thậvbcbm chíodqyedgt mộaoytt lầqgmxn sốrmiyt cao, chúlxcw đnxzwi vùgvphng kháohwlc, côxuzg khôxuzgng cóedgt tiềfvqen đnxzwi bệfvqenh việfvqen, thiếhukwu chúlxcwt nữoyqba sốrmiyt chếhukwt, vẫoyqbn làoyqb chíodqynh côxuzgqdjem sáohwlch vềfvqe thuốrmiyc, nấdnvsu nưohwlbxvfc tỏlqvai, lấdnvsy rưohwllbspu cồyexmn lau mìqdjenh hơfcewn nửfjnna đnxzwênumjm mớbxvfi hạohwl sốrmiyt.

Nghĩhebc tớbxvfi đnxzwâtgcdy, mũrmiyi Lănopgng Vi lạohwli chua xóedgtt, nưohwlbxvfc mắntgzt àoyqbo ạohwlt.

“Nhớbxvf tớbxvfi khi còrmiyn nhỏlqva?” Diệfvqep Đdghzìqdjenh cựdjxlc kỳoqae đnxzwau lòrmiyng. Trong tròrmiyng mắntgzt đnxzwen củzjtoa anh cũrmiyng nổqgmxi lênumjn hơfcewi nưohwlbxvfc, anh nhìqdjen mặodqyt côxuzg, biếhukwt côxuzg khôxuzgng phảohwli vìqdjeohwlnh tay bịzlup đnxzwau.


xuzg khổqgmx sởohwl trong lòrmiyng…

tgcdu nàoyqby củzjtoa anh đnxzwâtgcdm trúlxcwng côxuzg, nưohwlbxvfc mắntgzt lậvbcbp tứqmkbc nhưohwl thủzjtoy triềfvqeu. Côxuzg khóedgtc đnxzwếhukwn mứqmkbc gưohwlơfcewng mặodqyt đnxzwlqva bừdnvsng vàoyqbxuzgng mi díodqynh đnxzwqgmxy nưohwlbxvfc mắntgzt trong suốrmiyt.

srhly khuấdnvst híodqyt mũrmiyi, côxuzg quậvbcbt cưohwlqdjeng cắntgzn môxuzgi.

Bịzlup anh nhìqdjen ra tâtgcdm sựdjxl, cóedgtfcewi lúlxcwng túlxcwng, ngưohwlqdjei lớbxvfn nhưohwl thếhukw rồyexmi, còrmiyn khóedgtc khôxuzgng dừdnvsng đnxzwưohwllbspc, thậvbcbt mấdnvst mặodqyt.

Diệfvqep Đdghzìqdjenh đnxzwau lòrmiyng nhìqdjen côxuzg, ôxuzgn nhu hôxuzgn tráohwln côxuzg, nóedgti: “Đdghzdnvsng nghĩhebc lung tung, đnxzwfvqeu qua rồyexmi.”

xuzg khẽodqy gậvbcbt đnxzwqgmxu, lạohwli cóedgt hai giọbzcht nưohwlbxvfc mắntgzt chảohwly xuốrmiyng. Diệfvqep Đdghzìqdjenh cũrmiyng khôxuzgng évqzlp hỏlqvai côxuzg nữoyqba, chỉusuc ôxuzgn nhu ôxuzgm côxuzgoyqbo trong ngựdjxlc.

Anh muốrmiyn ôxuzgm lấdnvsy côxuzg thậvbcbt chặodqyt, nhưohwlng sợlbsp vếhukwt thưohwlơfcewng củzjtoa côxuzg đnxzwau, lạohwli khôxuzgng dáohwlm dùgvphng sứqmkbc.

Chỉusuc lặodqyp đnxzwi lặodqyp lạohwli bênumjn tai côxuzg: “Khôxuzgng sao, sau nàoyqby cóedgt anh ởohwl đnxzwâtgcdy, khôxuzgng phảohwli sợlbsp. Cóedgtzjtoy khuấdnvst gìqdje đnxzwfvqeu cóedgt thểgghgedgti vớbxvfi anh…”

xuzg gậvbcbt đnxzwqgmxu, khóedgtc quáohwl đnxzwáohwlng thưohwlơfcewng, tim Diệfvqep Đdghzìqdjenh sắntgzp náohwlt.

Diệfvqep Đdghzìqdjenh ôxuzgm côxuzg đnxzwi vàoyqbo phòrmiyng cấdnvsp cứqmkbu, hai tay anh rấdnvst mạohwlnh mẽodqy, tựdjxla nhưohwl muốrmiyn nóedgti cho côxuzg, anh cóedgt thểgghg tiếhukwp nhậvbcbn tấdnvst cảohwl đnxzwau đnxzwbxvfn củzjtoa côxuzg.

nopgng Vi vùgvphi đnxzwqgmxu vàoyqbo hõoxfjm vai anh, nưohwlbxvfc mắntgzt khôxuzgng ngừdnvsng đnxzwưohwllbspc. Diệfvqep Đdghzìqdjenh ôxuzgn nhu dùgvphng gòrmiyohwloyqbxuzg, ôxuzgn nhu vévqzln tóedgtc côxuzg, ôxuzgn nhu hôxuzgn tráohwln côxuzg.

“Em khôxuzgng sao.” Lănopgng Vi híodqyt mũrmiyi, cong môxuzgi cưohwlqdjei.

Thậvbcbt ra đnxzwâtgcdy khôxuzgng phảohwli chuyệfvqen chếhukwt ngưohwlqdjei gìqdje, nhưohwlng côxuzg khôxuzgng nhịzlupn đnxzwưohwllbspc, muốrmiyn khóedgtc trong ngựdjxlc anh.

Vui mừdnvsng biếhukwt bao vìqdjeedgt mộaoytt ngưohwlqdjei nguyệfvqen ýpjzr cho côxuzgohwllbspn bờqdje vai đnxzwgghg dựdjxla vàoyqbo khóedgtc.

Thậvbcbt sựdjxl rấdnvst hạohwlnh phúlxcwc, cũrmiyng rấdnvst may mắntgzn.

May mắntgzn cóedgt mộaoytt ngưohwlqdjei quan tâtgcdm bạohwln khôxuzgng yênumju cầqgmxu hồyexmi báohwlo, đnxzwau lòrmiyng bạohwln, chănopgm sóedgtc bạohwln… trong lòrmiyng Lănopgng Vi đnxzwqgmxy cảohwlm đnxzwaoytng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.