Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1829 : Bắt được đầu mối quan trọng (1)
Nhóljzp m dịmmog ch: Thấqair t Liêytio n Hoa
“Đtpmw ưgidt ợhwvw c! Em sẽegth chújren ýgroc .”
Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n kếiqyb t thújren c liêytio n lạiqyb c vớarkl i Diệagsq p Đtpmw ìnntz nh, đfxge ặbeec t lạiqyb i máqfhs y truyềruic n tin ởklyd giữakpt a lớarkl p ghévjwa p vạiqyb c giưgidt ờpqgb ng.
Trêytio n đfxge ấqair t rơgjti i xuốgjti ng mộgooo t ísprn t mạiqyb t gỗqnsr , anh dùhvey ng mớarkl vảhdwk i ráqfhs ch lau sạiqyb ch toàmmbx n bộgooo , sau đfxge óljzp mớarkl i đfxge i tìnntz m Lạiqyb p Nỗqnsr .
Bâptqc y giờpqgb Lạiqyb p Nổqfhs nhấqair t đfxge ịmmog nh choáqfhs ng váqfhs ng, đfxge i tìnntz m anh ta nhấqair t đfxge ịmmog nh sẽegth cóljzp đfxge ưgidt ợhwvw c thôhdwk ng tin hữakpt u ísprn ch.
Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n mang theo câptqc y bújren t ghi âptqc m, kẹqklr p ởklyd đfxge ai lưgidt ng. Bâptqc y giờpqgb anh Đtpmw ìnntz nh vàmmbx chịmmog dâptqc u đfxge ang gặbeec p nguy hiểgvvz m, anh phảhdwk i làmmbx m hếiqyb t khảhdwk nădsmh ng mớarkl i biếiqyb t đfxge ưgidt ợhwvw c hàmmbx nh đfxge ộgooo ng củomtq a Lôhdwk Khôhdwk n.
Anh vòdocc ng qua mấqair y khújren c cua, đfxge i tớarkl i bêytio n ngoàmmbx i nhàmmbx Lạiqyb p Nổqfhs .
Quảhdwk nhiêytio n giốgjti ng nhưgidt Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n suy nghĩhfcq , Lạiqyb p Nổqfhs đfxge ãqklr choáqfhs ng váqfhs ng, nưgidt ớarkl c mũruic i, nưgidt ớarkl c mắbagv t cũruic ng khôhdwk ng khốgjti ng chếiqyb đfxge ưgidt ợhwvw c chảhdwk y xuốgjti ng. Dáqfhs ng vẻoefa vừqnsr a cháqfhs n ghévjwa t vừqnsr a chậrccc t vậrccc t.
Trưgidt ớarkl c phòdocc ng Lạiqyb p Nổqfhs cóljzp treo mộgooo t ngọqklr n đfxge ènnpl n Tiểgvvz u Hoàmmbx ng, Đtpmw ènnpl n Tiểgvvz u Hoàmmbx ng đfxge ưgidt ợhwvw c treo trêytio n đfxge ỉdocc nh mộgooo t tấqair m váqfhs n, gióljzp thổqfhs i ngọqklr n đfxge ènnpl n liềruic n lắbagv c lưgidt , lảhdwk o đfxge ảhdwk o. Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n ởklyd bêytio n ngoàmmbx i, cầcvyq m lêytio n mộgooo t cụznrw c đfxge áqfhs , névjwa m vềruic phísprn a đfxge ènnpl n tiểgvvz u Hoàmmbx ng: “Ba ——” mộgooo t tiếiqyb ng, đfxge ènnpl n Tiểgvvz u Hoàmmbx ng bịmmog bểgvvz .
Lạiqyb p Nổqfhs đfxge ộgooo t nhiêytio n mộgooo t tiếiqyb ng rốgjti ng to: “Ngôhdwk —— hắbagv n mãqklr đfxge ísprn ch!” Lạiqyb p Nổqfhs trởklyd mìnntz nh, từqnsr dưgidt ớarkl i gốgjti i rújren t ra mộgooo t khẩbzud u sújren ng.
Lújren c nàmmbx y, Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n vọqklr t tớarkl i, đfxge ènnpl Lạiqyb p Nổqfhs xuốgjti ng, tỏgroc ýgroc anh ta khôhdwk ng sao: “Anh Ba, đfxge ừqnsr ng nóljzp ng, chỉdocc làmmbx bóljzp ng đfxge ènnpl n nổqfhs , em giújren p anh sửqina a đfxge ènnpl n làmmbx xong.”
Lạiqyb p Nổqfhs lújren c nàmmbx y mớarkl i chịmmog u nằfpuy m yêytio n, Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n đfxge ưgidt a tay nắbagv m lấqair y đfxge ếiqyb đfxge ènnpl n, anh nhẹqklr giọqklr ng hỏgroc i Lạiqyb p Nổqfhs : “Anh Ba, em pháqfhs t hiệagsq n gầcvyq n đfxge âptqc y chújren ng ta sảhdwk n xuấqair t hàmmbx ng mớarkl i so vớarkl i trưgidt ớarkl c kia nhiềruic u gấqair p đfxge ôhdwk i! Chújren ng ta đfxge ang cóljzp làmmbx m ădsmh n lớarkl n gìnntz sao? Anh em chújren ng ta cóljzp phảhdwk i sắbagv p pháqfhs t tàmmbx i rồqklr i khôhdwk ng?”
Lạiqyb p Nổqfhs “A” mộgooo t tiếiqyb ng, mơgjti mơgjti màmmbx ng màmmbx ng nóljzp i: “Tiểgvvz u tửqina ngưgidt ơgjti i cũruic ng thậrccc t thôhdwk ng minh... Lôhdwk hàmmbx ng nàmmbx y rấqair t cóljzp lợhwvw i, nếiqyb u cóljzp thểgvvz đfxge i đfxge ưgidt ợhwvw c tróljzp t lọqklr t... Sau nàmmbx y chújren ng ta buổqfhs i tốgjti i cũruic ng khôhdwk ng cầcvyq n ôhdwk m đfxge àmmbx n bàmmbx ngủomtq , màmmbx trựvhwq c tiếiqyb p ôhdwk m vàmmbx ng ngủomtq ...”
Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n thanh âptqc m hưgidt ng phấqair n hỏgroc i anh ta: “Anh Ba, Anh Ba, đfxge ạiqyb i kháqfhs i lújren c nàmmbx o cóljzp thểgvvz ra hàmmbx ng?”
Lạiqyb p Nổqfhs vung tay: “Nhanh thôhdwk i, chưgidt a tớarkl i nửqina a tháqfhs ng.”
Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n lạiqyb i cóljzp chújren t lo lắbagv ng hỏgroc i: “Lôhdwk hàmmbx ng lớarkl n nhưgidt vậrccc y, cóljzp thểgvvz chuyểgvvz n ra ngoàmmbx i sao? Trưgidt ớarkl c kia chújren ng ta khôhdwk ng cóljzp tiêytio u thụznrw nhiềruic u hàmmbx ng nhưgidt vậrccc y.”
Lạiqyb p Nổqfhs cưgidt ờpqgb i đfxge ắbagv c ýgroc , lújren c nàmmbx y anh ta đfxge ãqklr ngàmmbx ngàmmbx say, hoàmmbx n toàmmbx n khôhdwk ng biếiqyb t mìnntz nh đfxge ang nóljzp i gìnntz . Anh mạiqyb o khụznrw t khịmmog t mũruic i nóljzp i vớarkl i Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n: “Anh nóljzp i cho màmmbx y biếiqyb t, chújren ng ta lầcvyq n nàmmbx y tìnntz m đfxge ạiqyb i kim chủomtq ! Còdocc n cóljzp ...” Anh ta ngoắbagv c ngoắbagv c ngóljzp n tay, ýgroc bảhdwk o Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n tớarkl i gầcvyq n, Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n cầcvyq m đfxge ếiqyb bóljzp ng đfxge ènnpl n, đfxge i tớarkl i bêytio n cạiqyb nh Lạiqyb p Nổqfhs , ngồqklr i chồqklr m hổqfhs m xuốgjti ng.
Lạiqyb p Nỗqnsr nóljzp i ởklyd bêytio n tai anh: “Đtpmw ạiqyb i ca chújren ng ta đfxge ịmmog nh ởklyd nơgjti i nàmmbx y hàmmbx ng tháqfhs ng đfxge ểgvvz đfxge iềruic u tra têytio n cẩbzud u Lãqklr o Tạiqyb p sújren c sinh đfxge óljzp ! Nếiqyb u hàmmbx nh đfxge ộgooo ng củomtq a chújren ng ta lầcvyq n nàmmbx y thàmmbx nh côhdwk ng... Lãqklr o Tạiqyb p bịmmog tiêytio u diệagsq t! Hàmmbx ng trong tay lãqklr o, chújren ng ta đfxge ềruic u đfxge ổqfhs i tấqair t cảhdwk ra ngoàmmbx i, màmmbx y nóljzp i... Chújren ng ta... Ha ha... Khắbagv p phòdocc ng đfxge ềruic u làmmbx vàmmbx ng sao! Ngưgidt ờpqgb i anh em!”
Áqsos nh mắbagv t Đtpmw ỗqnsr Ngạiqyb n thoáqfhs ng qua mộgooo t tia sáqfhs ng, lãqklr o Tạiqyb p vàmmbx Lôhdwk Khôhdwk n (tiểgvvz u Ngũruic ) làmmbx anh em ruộgooo t thịmmog t. Lôhdwk Khôhdwk n giếiqyb t chếiqyb t chísprn nh cha ruộgooo t củomtq a lãqklr o ta, sau đfxge óljzp còdocc n cóljzp hai ngưgidt ờpqgb i anh ruộgooo t.
Lôhdwk Khôhdwk n vàmmbx lãqklr o Tạiqyb p, chísprn nh làmmbx hai ôhdwk ng trùhvey m buôhdwk n thuốgjti c phiệagsq n cóljzp thếiqyb lựvhwq c mạiqyb nh nhấqair t ởklyd khu tam giáqfhs c vàmmbx ng nàmmbx y!
“Đ
Đ
Trê
Bâ
Đ
Anh vò
Quả
Trư
Lạ
Lú
Lạ
Lạ
Đ
Lạ
Đ
Lạ
Lạ
Á
Lô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.