Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1815 : Duệ Duệ và Đô Đô (1)

    trước sau   
Nhótettm dịdebrch: Thấyixst Liêdblmn Hoa

rgxxng Vi muốlmbsn bếpqib Duệslao Duệslaodblmn đkyjmáfepxnh cho mộieixt trậxvdtn! Thằckxxng nhótettc thốlmbsi nàfepxy, bémxsd thếpqibfepxy màfepx đkyjmãsczmfepxo sắslaoc, con cótett suy nghĩxpji đkyjmếpqibn cảmbyhm thụbxnw củcddxa cha mẹmjlt con hay khôxqping?

rgxxng Vi gảmbyh vờrerj nhưthvf khôxqping biếpqibt Duệslao Duệslao: “Đcrttzlgda bémxsdfepxo sắslaoc thếpqibfepxy, chắslaoc chắslaon khôxqping phảmbyhi làfepx do tôxqpii sinh ra, thằckxxng bémxsd giốlmbsng cha.”

Diệslaop Đcrttìhsibnh bàfepxy tỏwqdk: “Mọltlvi ngưthvfrerji đkyjmymszu rấyixst rõgwvsfepxng, anh làfepx ngưthvfrerji cựxevuc kỳcddx trong sáfepxng”

rgxxng Vi nắslaom đkyjmưthvfbxnwc gốlmbsc gáfepxc củcddxa anh: “Sáfepxng nhưthvf hắslaoc long giang vậxvdty.”

xqpii Tuấyixsn cưthvfrerji phun ra, nótetti: “Chịdebrltlvu, mặcddxc dùmehk "Hoàfepxng Hàfepx" củcddxa chịdebr khôxqping đkyjmen bằckxxng "Hắslaoc long giang ", nhưthvfng nótettpmvon dàfepxi hơvxgun so vớckxxi hắslaoc long giang rấyixst nhiềymszu a!”


...

rgxxng Vi trợbxnwn trắslaong mắslaot.

Tấyixst cảmbyh mọltlvi ngưthvfrerji cưthvfrerji to ha ha, thằckxxng nhótettc Lôxqpii Tuấyixsn nàfepxy, châltlvn tưthvfckxxng đkyjmâltlvy rồbqiii! Đcrttâltlvy chắslaoc chắslaon làfepxltlvu nótetti hay trong mưthvfrerji câltlvu nótetti kinh đkyjmiểighin củcddxa nărgxxm!

xqpii Tuấyixsn bòpmvodblmn bờrerj, ôxqpim lấyixsy Duệslao Duệslao: “Nhỏwqdk thếpqibfepxy màfepx đkyjmãsczmtett tiềymszn đkyjmbqii, sau nàfepxy tìhsibm vợbxnw, chắslaoc chắslaon khôxqping cầskbpn phảmbyhi lo lắslaong. Từktrn nhỏwqdk đkyjmãsczm biếpqibt táfepxn...”

Tấyixst cảmbyh mọltlvi ngưthvfrerji cưthvfrerji náfepxo loạoklbn cảmbyh ngàfepxy trờrerji, buổknzyi tốlmbsi cũlmbsng xem chưthvfơvxgung trìhsibnh dạoklb tiệslaoc cuốlmbsi nărgxxm, rồbqiii cùmehkng bắslaon pháfepxo bôxqping.

thvfrerji mộieixt giờrerjthvflngti đkyjmêdblmm, Lărgxxng Vi nấyixsu sủcddxi cảmbyho cho bọltlvn họltlv ărgxxn. Mộieixt “Nărgxxm” qua, thậxvdtt sựxevu sốlmbsng đkyjmieixng.

Nghĩxpji đkyjmếpqibn nhữuivmng cáfepxi 36C kia, suy nghĩxpji đkyjmếpqibn chiếpqibc báfepxnh ngọltlvt chíonzvn tầskbpng đkyjmótett, hôxqpim nay thậxvdtt đkyjmúxqping làfepx “Binh hoang mãsczm loạoklbn“.

Mọltlvi ngưthvfrerji hiếpqibm khi cùmehkng tụbxnw tậxvdtp, mấyixsy đkyjmôxqpii chưthvfa sinh con, đkyjmymszu bắslaot đkyjmskbpu bịdebr giụbxnwc sinh.

Đcrttôxqpii mắslaot củcddxa Angel đkyjmãsczm hoàfepxn toàfepxn hồbqiii phụbxnwc, côxqpiyixsy cótett thếpqib mang thai đkyjmưthvfbxnwc rồbqiii.

pmvon cảmbyhfepxn Yếpqibn vàfepx Peach nữuivma, bọltlvn họltlvlmbsng đkyjmang cốlmbs gắslaong tạoklbo con níonzvt.

Quâltlvn Dưthvfơvxgung vàfepx Chíonzvnh Hiềymszn, mặcddxc dùmehk vẫnbnmn đkyjmang chărgxxm chỉnublltlvy dựxevung, nhưthvfng vẫnbnmn chưthvfa trúxqping thầskbpu.

Tầskbpn Sinh vàfepx Kaya cũlmbsng đkyjmãsczmtett đkyjmieixng tĩxpjinh, cótett vẻmbau nhưthvfmehkng tháfepxng vớckxxi Hạoklb Tiểighiu Hi.

pmvon dưthvf lạoklbi Lýnjiu Thiêdblmn Mặcddxc vàfepx tiểighiu Báfepxt đkyjmymszu khôxqping nótettng nảmbyhy, ba cặcddxp đkyjmôxqpii trưthvfckxxc làfepx bịdebr giụbxnwc nhiềymszu nhấyixst.


xqpic tiếpqibng chuôxqping báfepxo hiệslaou mưthvfrerji hai giờrerj vang lêdblmn, Lôxqpii lãsczmo gia đkyjmcddxc biệslaot cảmbyhm kháfepxi nótetti: “Mọltlvi ngưthvfrerji đkyjmymszu cốlmbs gắslaong! Đcrttymszu cốlmbs gắslaong lêdblmn! Tranh thủcddx cốlmbsng hiếpqibn vìhsib sựxevu nghiệslaop sinh sôxqpii củcddxa nhâltlvn loạoklbi chúxqping ta.”

“...”

rgxxng Vi buồbqiin cưthvfrerji, ôxqping khôxqping thểighihsibm đkyjmưthvfbxnwc mộieixt lýnjiu do hay hơvxgun sao?

Khôxqping thểighimehkng lịdebrch sửpqib tiếpqibn hótetta củcddxa loàfepxi ngưthvfrerji đkyjmi lêdblmn đkyjmưthvfbxnwc.

Tấyixst cảmbyh mọltlvi ngưthvfrerji nâltlvng ly, chúxqpic phúxqpic lẫnbnmn nhau, bầskbpu khôxqping khíonzvxqpimehkng ấyixsm áfepxp. Đcrttếpqibn khuya, tấyixst cảmbyh mọltlvi ngưthvfrerji giảmbyhi táfepxn, trởoklb vềymsz phòpmvong ngủcddx củcddxa mỗfukvi ngưthvfrerji.

rgxxng Vi vàfepx Diệslaop Đcrttìhsibnh cùmehkng chărgxxm sótettc Duệslao Duệslaofepx Đcrttôxqpi Đcrttôxqpi.

fepxxqpi vui vẻmbau hỗfukv trợbxnwoklbdblmn cạoklbnh, bàfepxyixsy phấyixsn khíonzvch nótetti: “Xem nàfepxo, tiêdblmn sinh mặcddxc chiếpqibc áfepxo sơvxgu mi nàfepxy, vẫnbnmn đkyjmmjltp trai nhưthvf thưthvfrerjng. Khôxqping ngửpqibi thấyixsy mùmehki thốlmbsi nàfepxo, phảmbyhi khôxqping?”

“Cáfepxi gìhsib?” Diệslaop Đcrttìhsibnh nhưthvfckxxn màfepxy, nhìhsibn chằckxxm chằckxxm vàfepxo bàfepxxqpi. Vừktrna rồbqiii anh đkyjmang đkyjmslaop chărgxxn cho Đcrttôxqpi Đcrttôxqpi.

fepxxqpithvfrerji nótetti: “Chiếpqibc áfepxo sơvxgu mi tiêdblmn sinh đkyjmang mặcddxc, chíonzvnh làfepx chiếpqibc áfepxo Duệslao Duệslaonubla đkyjmùmehkn lêdblmn, tôxqpii đkyjmãsczm giặcddxt sạoklbch cho tiêdblmn sinh, còpmvon phun nưthvfckxxc hoa lêdblmn nữuivma. Tiêdblmn sinh nhìhsibn xem, tiêdblmn sinh mặcddxc vàfepxo cótett sao đkyjmâltlvu? Áakvmo tốlmbst thếpqibfepxy màfepx vấyixst đkyjmi thìhsib thậxvdtt làfepx đkyjmáfepxng tiếpqibc.”

Sắslaoc mặcddxt củcddxa Diệslaop Đcrttìhsibnh nhanh chótettng thay đkyjmknzyi!

Anh mặcddxc chiếpqibc áfepxo díonzvnh phâltlvn đkyjmótett cảmbyh ngàfepxy? Anh còpmvon mặcddxc nótett đkyjmighi đkyjmótettn mừktrnng nărgxxm mớckxxi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.