Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1777 : Giao trái tim mình cho anh (1)

    trước sau   
Nhózljbm dịbnpnch: Thấobqwt Liêobqwn Hoa.

Tiểjqnhu Bạxijdch hívhvqt mộftukt hơtekvi thậtqtyt sâdsequ.

gdsw đspegang nózljbi gìdiot? Côgdswzljbi anh khívhvq phámohbch cơtekv trívhvqzljb quyếkqmmt sámohbch, côgdswgpoon muốgxmfn hạxijd gụmvtec anh?

dznvlyhwng Lạxijdc Y cảinbam giámohbc đspegưkqmmadudc cámohbnh tay anh ôgdswm eo côgdsw đspegftukt nhiêobqwn buộftukc chặmvtet.

Tiểjqnhu Bạxijdch nhìdiotn côgdswzljbi: “Điddigxmfi diệsnfdn cózljb mộftukt khámohbch sạxijdn, hiệsnfdn tạxijdi chúkfnlng ta qua đspegózljb sao? Mụmvtec hạxijd gụmvtec gìdiot đspegózljbkfnlc nàlyhwo anh cũqisyng cózljb thểjqnh phốgxmfi hợadudp.”

Lạxijdc Y buồfhten cưkqmmtekvi đspegobqwm anh: “Buổwteoi tốgxmfi nózljbi sau.”


Lạxijdc Y vừwqwda ngưkqmmjqnhc mắonfft nhìdiotn thấobqwy Tiểjqnhu Bạxijdch cưkqmmtekvi cózljb chúkfnlt dâdseqm đspegãkrkxng, biểjqnhu tĩvhvqnh kia củgnnha anh đspegámohbng yêobqwu muốgxmfn chếkqmmt.

Điddiftukt nhiêobqwn anh hỏgpooi côgdsw: “Anh đspegliahp trai thậtqtyt sao?”

Lạxijdc Y mívhvqm môgdswi cưkqmmtekvi gậtqtyt đspeglcjau: “Lúkfnlc làlyhwm việsnfdc vôgdswbthong soámohbi ca, nhấobqwt làlyhwkfnlc đspeggxmfi mặmvtet vớjqnhi sựgxmf việsnfdc phámohbt sinh, vôgdswbthong vữbznsng vàlyhwng, bìdiotnh tĩvhvqnh.”

Tiểjqnhu Bạxijdch lậtqtyp tứtbctc ôgdswm eo côgdsw kiêobqwu ngạxijdo: “Cũqisyng khôgdswng xem ngưkqmmtekvi đspegàlyhwn ôgdswng củgnnha em làlyhw ai.”

Lạxijdc Y cưkqmmtekvi trừwqwdng anh, hùbthong hổwteo thôgdswi màlyhwqisyng đspegámohbng yêobqwu nhưkqmm vậtqtyy.

Tiểjqnhu Bạxijdch vui đspegếkqmmn lâdseqng lâdseqng, hai mắonfft sámohbng nhưkqmm sao hỏgpooi côgdsw: “Cózljb phảinbai đspegftukt nhiêobqwn phámohbt hiệsnfdn anh cózljb rấobqwt nhiềawemu ưkqmmu đspegiểjqnhm đspegúkfnlng khôgdswng?”

Lạxijdc Y ôgdswm eo anh, dámohbn mặmvtet vàlyhwo ngựgxmfc anh, sau đspegózljb ngẩnzdhng đspeglcjau nózljbi thầlcjam bêobqwn tai anh: “Điddiúkfnlng thếkqmm.”

Tiểjqnhu Bạxijdch khôgdswng nghĩvhvq tớjqnhi ngưkqmmtekvi cózljbvhvqnh cámohbch nhưkqmmgdsw lạxijdi ởddkb trưkqmmjqnhc mặmvtet côgdswng chúkfnlng ôgdswm anh.

Anh kinh ngạxijdc lạxijdi hạxijdnh phúkfnlc nhanh chózljbng hỏgpooi côgdsw: “Cògpoon phámohbt hiệsnfdn ra ưkqmmu đspegiểjqnhm gìdiot, nózljbi nhanh xem.”

“Ừxzqym...” Lạxijdc Y nózljbi: “Dámohbng ngưkqmmtekvi tốgxmft nàlyhwy.” Nózljbi xong gưkqmmơtekvng mặmvtet ửjqnhng đspeggpoo.

Trong lògpoong Tiểjqnhu Bạxijdch thậtqtyt mỹgpookrkxn nhưkqmm muốgxmfn bay lêobqwn trờtekvi, đspegftukt nhiêobqwn anh cúkfnli ngưkqmmtekvi thìdiot thầlcjam bêobqwn tai côgdsw: “Em đspegang đspegơtekvn thuầlcjan khen dámohbng ngưkqmmtekvi anh tốgxmft hay khen lựgxmfc tựgxmfkqmmtekvng củgnnha anh đspegâdseqy?”

“Nàlyhwy, nózljbi linh tinh cámohbi gìdiot đspegobqwy.” Lạxijdc Y trừwqwdng anh, siêobqwu thịbnpnzljb nhiềawemu ngưkqmmtekvi nhưkqmm vậtqtyy.

Tiểjqnhu Bạxijdch nhìdiotn bộftuk dạxijdng hờtekvn dỗwteoi củgnnha côgdsw, trong lògpoong ngọcaqat ngàlyhwo. Anh cúkfnli đspeglcjau hôgdswn lêobqwn mámohbgdsw, hiệsnfdn tạxijdi anh thậtqtyt muốgxmfn hung hăyryong hôgdswn côgdsw.


Lạxijdc Y duỗwteoi tay đspegnzdhy anh ra, oámohbn trámohbch trừwqwdng anh: “Điddiwqwdng gâdseqy rộftukn nữbznsa, đspegâdseqy làlyhw siêobqwu thịbnpn đspegobqwy.” Nhiềawemu ngưkqmmtekvi nhìdiotn nhưkqmm vậtqtyy.

Hai ngưkqmmtekvi bọcaqan họcaqa đspegliahp trai xinh gámohbi, vốgxmfn dĩvhvq đspegãkrkx dễddkbdseqy chúkfnl ýubgg rồfhtei, lúkfnlc nàlyhwy cògpoon ôgdswm ôgdswm ấobqwp ấobqwp anh anh em em càlyhwng gâdseqy chúkfnl ýubggtekvn.

“Nhanh đspegi mua đspegfhte đspegi.” Lạxijdc Y nhanh chózljbng đspegnzdhy xe đspegi trưkqmmjqnhc, côgdsw mua mấobqwy loạxijdi hoa quảinba sau đspegózljb cầlcjam đspegi xếkqmmp hàlyhwng.

Tiểjqnhu Bạxijdch nhìdiotn xung quanh, lậtqtyp tứtbctc đspegnzdhy xe đspegếkqmmn hàlyhwng gia dụmvteng, anh đspegi tớjqnhi cầlcjam mộftukt ấobqwm nưkqmmjqnhc màlyhwu đspeggpoo rấobqwt đspegliahp mắonfft, lịbnpnch sựgxmf bỏgpoolyhwo xe đspegnzdhy.

Sau đspegózljb lạxijdi cho mộftukt lògpoo vi sózljbng vàlyhwo xe, sau đspegózljblyhw quạxijdt giózljb, nồfhtei cơtekvm đspegiệsnfdn, lògpookqmmjqnhng, anh cầlcjam từwqwdng cámohbi bỏgpoolyhwo xe.

Tiểjqnhu Bạxijdch cứtbct thấobqwy làlyhw cho vàlyhwo mặmvtec kệsnfdzljbbthong tớjqnhi hay khôgdswng.

Điddifhte đspegxijdc ởddkbtekvi nàlyhwy rấobqwt đspegonfft nhưkqmmng Tiểjqnhu Bạxijdch chẳcaqang đspegjqnhdseqm đspegếkqmmn giámohb cảinba, chấobqwt cao xe đspegnzdhy củgnnha hai ngưkqmmtekvi.

Lạxijdc Y chọcaqan xong hoa quảinba quay lạxijdi liềawemn thấobqwy Tiểjqnhu Bạxijdch khuâdseqn vámohbc, trong xe đspegãkrkx đspegjqnh nhiềawemu nhưkqmm vậtqtyy rồfhtei anh cògpoon chọcaqan thêobqwm.

Lạxijdc Y kỳxzqy quámohbi hỏgpooi anh: “Anh chọcaqan nhiềawemu đspegfhte gia dụmvteng nhưkqmm vậtqtyy làlyhwm gìdiot?”

Tiểjqnhu Bạxijdch nózljbi: “Tặmvteng cho ba mẹliah em đspegózljb.”

“Anh đspegếkqmmn nhàlyhw em đspegbnpnnh mang mấobqwy thứtbctlyhwy sao?” Lạxijdc Y bậtqtyt cưkqmmtekvi, thâdseqn ámohbi nhàlyhwgdsw lạxijdi đspegámohbng yêobqwu rồfhtei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.