Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1757 : Thuốc, không thể ngừng (1)
Nhóxzbj m dịzkbm ch: Thấengv t Liêmdmt n Hoa.
Lạwttq c Y khôpjhi ng ngừengv ng kéuvdb o quầrgta n áopjp o củktyg a anh.
Quầrgta n áopjp o Tiểpkoz u Bạwttq ch vừengv a mặrolv c vàgwik o, đfxif ãcsfo bịzkbm côpjhi kéuvdb o xuốengv ng.
Tay côpjhi đfxif ặrolv t trêmdmt n eo anh, đfxif ộopjp t nhiêmdmt n hừengv mộopjp t tiếsvaf ng: “Nơybro i nàgwik y... thậkqoo t máopjp t...”
Tiểpkoz u Bạwttq ch lậkqoo p tứtiys c bắgcxj t lấengv y tay côpjhi : “Lạwttq c Y! Tỉrglx nh táopjp o! Cầrgta u em hãcsfo y tỉrglx nh táopjp o.”
Nếsvaf u côpjhi khôpjhi ng tỉrglx nh táopjp o, anh sắgcxj p khôpjhi ng tỉrglx nh táopjp o nổhkbw i nữrgta a!
Lạwttq c Y cưxnaq ỡeacq i trêmdmt n bụlrmi ng anh. Bàgwik n tay nhỏnsqt củktyg a côpjhi chốengv ng bụlrmi ng anh.
Tiểpkoz u Bạwttq ch thậkqoo t sựdfmm muốengv n đfxif iêmdmt n rồmdmt i, giờxacc côpjhi vẫqroo n đfxif ang mặrolv c cáopjp i váopjp y trợdwfq lýpjhi mua cho côpjhi , căengv n bảmrhw n khôpjhi ng cóxzbj chúcmje t vảmrhw i vóxzbj c gìdabm .
Tiểpkoz u Bạwttq ch khôpjhi ng dáopjp m nhìdabm n côpjhi , anh cảmrhw m thấengv y mìdabm nh sắgcxj p nổhkbw tung!
“Lạwttq c Y, Lạwttq c Y, mau dậkqoo y đfxif i. Anh đfxif ưxnaq a em đfxif ếsvaf n bệohmr nh việohmr n.” Tiểpkoz u Bạwttq ch quyếsvaf t tâkgvp m, nắgcxj m chặrolv t eo côpjhi .
Anh hơybro i dùnhfj ng sứtiys c, xoay ngưxnaq ờxacc i, nhanh chóxzbj ng vớzkbm i lấengv y đfxif iệohmr n thoạwttq i. Lạwttq c Y vộopjp i vàgwik ng ôpjhi m sau lưxnaq ng anh, côpjhi quấengv n anh síljve t sao, anh vừengv a dỗpjhi dàgwik nh côpjhi , vừengv a cốengv gắgcxj ng trởwttq vềkqoo phòcmje ng mìdabm nh.
Chờxacc đfxif ếsvaf n khi anh lấengv y đfxif iệohmr n thoạwttq i ra, cảmrhw ngưxnaq ờxacc i đfxif ãcsfo đfxif ầrgta y mồmdmt hôpjhi i. Anh mởwttq màgwik n hìdabm nh, gọzkbm i cho trợdwfq lýpjhi , lúcmje c nàgwik y, Lạwttq c Y đfxif ang túcmje m lấengv y quầrgta n anh.
Tiểpkoz u Bạwttq ch nứtiys c nởwttq nóxzbj i vớzkbm i trợdwfq lýpjhi : “Mau đfxif i láopjp i xe! Lạwttq c Y bịzkbm ngưxnaq ờxacc i kháopjp c hạwttq thuốengv c, tôpjhi i phảmrhw i lậkqoo p tứtiys c đfxif ưxnaq a côpjhi ấengv y đfxif ếsvaf n bệohmr nh việohmr n!”
“A?” Trợdwfq lýpjhi bịzkbm dọzkbm a run rẩopjp y, anh ta đfxif ãcsfo nằnlbs m xuốengv ng ngủktyg rồmdmt i, khôpjhi ng ngờxacc còcmje n xảmrhw y ra chuyệohmr n nàgwik y?
Anh ta hơybro i nghi hoặrolv c, thầrgta m nghĩmucp : ôpjhi ng chủktyg ... rốengv t cuộopjp c ngàgwik i nghĩmucp thếsvaf nàgwik o vậkqoo y? Chẳhrtd ng lẽdoeg chuyệohmr n hạwttq thuốengv c khôpjhi ng phảmrhw i do ngàgwik i làgwik m? Chẳhrtd ng phảmrhw i ngàgwik i muốengv n theo đfxif uổhkbw i ngưxnaq ờxacc i ta sao?
Rốengv t cuộopjp c chuyệohmr n gìdabm xảmrhw y ra vậkqoo y?
Trợdwfq lýpjhi ngớzkbm ngưxnaq ờxacc i! Nhưxnaq ng, anh ta khôpjhi ng dáopjp m chậkqoo m trễdvmc , ngay cảmrhw quầrgta n áopjp o cũpjpu ng khôpjhi ng thay, mặrolv c đfxif ồmdmt ngủktyg chạwttq y lạwttq ch bạwttq ch xuốengv ng nhàgwik láopjp i xe.
Tiểpkoz u Bạwttq ch nắgcxj m chặrolv t tay Lạwttq c Y, mẹrglx nóxzbj giờxacc anh cũpjpu ng nhưxnaq ngưxnaq ờxacc i bịzkbm hạwttq thuốengv c! Anh còcmje n nóxzbj ng hơybro n cảmrhw côpjhi đfxif ấengv y!
Tiểpkoz u Bạwttq ch khôpjhi ng còcmje n sứtiys c đfxif ểpkoz ýpjhi mấengv y thứtiys nàgwik y, cũpjpu ng khôpjhi ng cóxzbj sứtiys c đfxif i thay quầrgta n áopjp o, anh trựdfmm c tiếsvaf p khoáopjp c chiếsvaf c áopjp o khoáopjp c màgwik u trắgcxj ng gạwttq o vàgwik o cho Lạwttq c Y.
Lạwttq i tiệohmr n tay vớzkbm lấengv y chiếsvaf c áopjp o khoáopjp c màgwik u đfxif en mặrolv c vàgwik o, anh bếsvaf ngang côpjhi lêmdmt n, chạwttq y ra ngoàgwik i.
Đnlbs i xuốengv ng dưxnaq ớzkbm i, trợdwfq lýpjhi đfxif ãcsfo láopjp i xe đfxif ếsvaf n, Tiểpkoz u Bạwttq ch ôpjhi m Lạwttq c Y lêmdmt n xe.
“Vèmdmt o --------“ chiếsvaf c xe thểpkoz thao lậkqoo p tứtiys c lao ra ngoàgwik i. Trợdwfq lýpjhi láopjp i xe nhưxnaq têmdmt n lửdabm a, nháopjp y mắgcxj t đfxif ãcsfo đfxif ếsvaf n bệohmr nh việohmr n.
Trêmdmt n xe, Lạwttq c Y quấengv n lấengv y Tiểpkoz u Bạwttq ch, côpjhi khóxzbj chịzkbm u muốengv n chếsvaf t.
Tiểpkoz u Bạwttq ch đfxif au lòcmje ng ôpjhi m côpjhi , mặrolv c côpjhi gặrolv m cắgcxj n ngựdfmm c anh. Xe dừengv ng lạwttq i, anh khôpjhi ng đfxif ểpkoz ýpjhi đfxif ếsvaf n bấengv t cứtiys đfxif iềkqoo u gìdabm kháopjp c, ôpjhi m côpjhi xôpjhi ng vàgwik o phòcmje ng cấengv p cứtiys u.
Nửdabm a đfxif êmdmt m... cuốengv i cùnhfj ng Lạwttq c Y cũpjpu ng tỉrglx nh táopjp o lạwttq i.
Khi côpjhi mởwttq mắgcxj t ra, nhìdabm n thấengv y Tiểpkoz u Bạwttq ch đfxif ang ngồmdmt i ngủktyg gậkqoo t bêmdmt n cạwttq nh côpjhi . Anh mặrolv c áopjp o khoáopjp c màgwik u đfxif en, bêmdmt n dưxnaq ớzkbm i làgwik quầrgta n thu màgwik u xanh nhạwttq t.
“Phụlrmi t -------“ Lạwttq c Y khôpjhi ng nhịzkbm n đfxif ưxnaq ợdwfq c bậkqoo t cưxnaq ờxacc i.
“Ưnlbs m...” Tiểpkoz u Bạwttq ch nghe thấengv y tiếsvaf ng cưxnaq ờxacc i, lậkqoo p tứtiys c tỉrglx nh dậkqoo y.
Trợdwfq lýpjhi ngủktyg gậkqoo t trêmdmt n ghếsvaf sôpjhi pha cũpjpu ng tỉrglx nh, anh ta vộopjp i vàgwik ng đfxif ứtiys ng lêmdmt n hỏnsqt i: “Lạwttq c Y tiểpkoz u thưxnaq , côpjhi cóxzbj muốengv n uốengv ng nưxnaq ớzkbm c khôpjhi ng?”
Lạ
Quầ
Tay cô
Tiể
Nế
Lạ
Tiể
Tiể
“Lạ
Anh hơ
Chờ
Tiể
“A?” Trợ
Anh ta hơ
Rố
Trợ
Tiể
Tiể
Lạ
Đ
“Vè
Trê
Tiể
Nử
Khi cô
“Phụ
“Ư
Trợ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.