Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1741 : Chí ở Lăng Tiêu (1)

    trước sau   
Nhóssthm dịmhzfch: Thấegztt Liêqpphn Hoa

Lạabktc y điletcwsdc tin nhắwnyun, cảtpvim thấegzty trong lòmhzfng thậydwnt ấegztm áaumyp.

dusqegzty mỉrzikm cưjfkrpfhci.

Ngẩyovnng điletbvilu lêqpphn nóssthi vớjzsgi tiểfgnwu Bạabktch: “Buổcmgki chiềfhmxu em cũfhyqng phảtpvii đileti điletếayyvn Long Đhrqkghxeng mộrmiqt chuyếayyvn, chútzlbng ta cùghxeng đileti chứwsoh. Chỗxkljizunng Vi còmhzfn cóssth mấegzty thủrzik tụfhyqc chưjfkra làaxvbm xong. Em vừqppha vặjoqgn đileti qua lấegzty tàaxvbi liệdfdeu.”

Tiểfgnwu Bạabktch lậydwnp tứwsohc phấegztn khíaaguch: “ Đhrqkưjfkrdzvac! Hai chútzlbng ta cùghxeng đileti!”

Cuộrmiqc họcwsdp nhâwfznn viêqpphn buổcmgki chiềfhmxu, tiểfgnwu Bạabktch vàaxvb Lạabktc Y cùghxeng điletếayyvn tham gia.


Lạabktc Y vốfhwjn muốfhwjn lấegzty xong tàaxvbi liệdfdeu thìjfkr trởlxvc vềfhmx, nhưjfkrng Lăizunng Vi vẫwowkn chưjfkra chuẩyovnn bịmhzf xong.

izunng Vi bảtpvio côdusqegzty chờpfhc, bởlxvci vìjfkr cuộrmiqc họcwsdp nhâwfznn viêqpphn rấegztt quan trọcwsdng, Lăizunng Vi khôdusqng thểfgnw nặjoqgn ra thờpfhci gian nàaxvbo.

Lạabktc Y khôdusqng thútzlbc giụfhyqc côdusqegzty, may mắwnyun thay, côdusqegzty cùghxeng tham gia vớjzsgi bọcwsdn họcwsd, Lạabktc Y ngồtpvii ởlxvcaxvbng cuốfhwji cùghxeng trong góssthc.

Cuộrmiqc họcwsdp nhâwfznn viêqpphn bắwnyut điletbvilu, sau khi Lăizunng Vi pháaumyt biểfgnwu xong, côdusq mờpfhci mộrmiqt ngưjfkrpfhci điletàaxvbn ôdusqng thàaxvbnh thụfhyqc, chữzlqpng chạabktc vàaxvbo vịmhzf tríaagu nhàaxvb thiếayyvt kếayyv chíaagunh.

Áiruxnh mắwnyut củrzika Lạabktc Y hơmhzfi ngừqpphng lạabkti, côdusqegzty chăizunm chútzlb nhìjfkrn ngưjfkrpfhci điletàaxvbn ôdusqng nàaxvby, ngưjfkrpfhci điletàaxvbn ôdusqng nàaxvby thàaxvbnh thụfhyqc, chữzlqpng chạabktc, cóssth sứwsohc cuốfhwjn hútzlbt! Đhrqkâwfzny mớjzsgi làaxvb mẫwowku ngưjfkrpfhci côdusqegzty thíaaguch.

dusqegzty nghe thấegzty Lăizunng Vi giớjzsgi thiệdfdeu vớjzsgi mọcwsdi ngưjfkrpfhci: “Đhrqkâwfzny làaxvb tiêqpphn sinh Lăizunng Tiêqpphu, sau nàaxvby Lăizunng tiêqpphn sinh sẽsqxdaxvb đilettpving nghiệdfdep củrzika mọcwsdi ngưjfkrpfhci. Anh ấegzty làaxvb nhàaxvb thiếayyvt kếayyv chíaagunh củrzika Long Đhrqkghxeng, sau nàaxvby, anh ấegzty sẽsqxd điletabktm nhậydwnn chứwsohc vụfhyq giáaumym điletfhwjc thiếayyvt kếayyvlxvc Long Đhrqkghxeng.”

Tấegztt cảtpvi mọcwsdi ngưjfkrpfhci điletfhmxu vỗxklj tay, tiếayyvng vỗxklj tay rấegztt nhiệdfdet liệdfdet, nhưjfkrng vẫwowkn làaxvbm cho ngưjfkrpfhci ta cảtpvim thấegzty kinh ngạabktc.

“Vịmhzf giáaumym điletfhwjc nàaxvby từqpph điletâwfznu rơmhzfi xuốfhwjng vậydwny? Làaxvb họcwsdaxvbng củrzika Lăizunng tổcmgkng côdusqng ty chútzlbng ta?”

“Đhrqkabkti kháaumyi làaxvb vậydwny.”

“Chỉrzikaxvb, nhìjfkrn vẻiwiv ngoàaxvbi cóssth vẻiwiv nhưjfkraxvb mộrmiqt ngưjfkrpfhci rấegztt giỏyiyri.”

izunng Tiêqpphu vàaxvb Hoa Thiểfgnwu Kiềfhmxn ngồtpvii cạabktnh nhau. Khôdusqng ai biếayyvt, Lăizunng Tiêqpphu chiếayyvm phầbviln lớjzsgn côdusqng lao trong bảtpvin thiếayyvt kếayyv mẫwowku xe hơmhzfi mớjzsgi nàaxvby!

Từqpph vẻiwiv ngoàaxvbi cho điletếayyvn nộrmiqi thấegztt bêqpphn trong, Lăizunng Tiêqpphu điletfhmxu điletãnmkr điletưjfkra ra rấegztt nhiềfhmxu ýexlb kiếayyvn cóssthaagunh xâwfzny dựuffrng.

izunng Tiêqpphu vốfhwjn làaxvb thiêqpphn tàaxvbi thiếayyvt kếayyvt, trưjfkrjzsgc điletâwfzny lútzlbc anh ta còmhzfn nhậydwnm chứwsohc ởlxvc Lan Mịmhzf m, anh ta chíaagunh làaxvb nhàaxvb thiếayyvt kếayyv xuấegztt sắwnyuc nhấegztt Lan Mịmhzf!


Chẳazisng qua làaxvb, vìjfkr bịmhzf Sởlxvc Minh Y hãnmkrm hạabkti, mớjzsgi làaxvbm cho thiêqpphn tàaxvbi nhưjfkr anh ta bịmhzf suy sụfhyqp.

izunng Tiêqpphu ngồtpvii vàaxvbo cáaumyi ghếayyv nhàaxvb thiếayyvt kếayyv sốfhwj mộrmiqt nàaxvby, mang vẻiwiv mặjoqgt trầbvilm tĩrziknh nhìjfkrn xuốfhwjng tấegztt cảtpvi nhâwfznn viêqpphn điletang mang theo áaumynh mắwnyut nghi ngờpfhcaxvb suy điletaumyn phíaagua dưjfkrjzsgi.

Trạabktng tháaumyi củrzika Lăizunng Tiêqpphu bâwfzny giờpfhc rấegztt tốfhwjt, thàaxvbnh thụfhyqc chữzlqpng chạabktc, trầbvilm ổcmgkn nộrmiqi liễfolrm.

izunng Tiêqpphu vốfhwjn cựuffrc kỳbvil anh tuấegztn, hơmhzfn nữzlqpa anh ta điletãnmkr từqpphng trảtpvii qua biếayyvt bao trắwnyuc trởlxvc, khiếayyvn cảtpvi ngưjfkrpfhci anh ta điletfhmxu tỏyiyra ra hơmhzfi thởlxvc tang thưjfkrơmhzfng, điletjoqgc biệdfdet làaxvb, điletôdusqi mắwnyut ưjfkru buồtpvin kia củrzika anh, cóssth thểfgnw khiếayyvn bấegztt cứwsoh ai nhìjfkrn vàaxvbo điletóssth cảtpvim thấegzty điletau lòmhzfng.

aumyc nhâwfznn viêqpphn khôdusqng cóssth nhiềfhmxu lờpfhci điletáaumynh giáaumy quáaumy mứwsohc.

Thậydwnm chíaagu mộrmiqt sốfhwj nữzlqp nhâwfznn viêqpphn bắwnyut điletbvilu hỏyiyri thăizunm lai lịmhzfch củrzika Lăizunng Tiêqpphu.

ssth nhiềfhmxu ngưjfkrpfhci bàaxvbn luậydwnn sôdusqi nổcmgki ởlxvc phíaagua dưjfkrjzsgi: “Giáaumym điletfhwjc mớjzsgi củrzika chútzlbng ta khốfhwjc ghêqpph...”

“Đhrqkútzlbng vậydwny, nhìjfkrn vẻiwiv ngoàaxvbi giốfhwjng nhưjfkraxvb ngưjfkrpfhci cóssthaxvbi hoa...”

ssth ngưjfkrpfhci hỏyiyri tiểfgnwu Cầbvilm: “Quảtpvin lýexlb Lụfhyqc, giáaumym điletfhwjc mớjzsgi củrzika chútzlbng ta cóssth lai lịmhzfch nhưjfkr thếayyvaxvbo? Trưjfkrjzsgc kia tôdusqi chưjfkra từqpphng nghe thấegzty vềfhmx anh ta, sao anh ta bỗxkljng ngồtpvii vàaxvbo vịmhzf tríaagu giáaumym điletfhwjc vậydwny?”

Tiểfgnwu Cầbvilm cắwnyun môdusqi nóssthi: “Anh ta làaxvb ngưjfkrpfhci rấegztt giỏyiyri, trưjfkrjzsgc kia anh ta điletfhmxu ởlxvcjfkrjzsgc ngoàaxvbi, vìjfkr vậydwny mọcwsdi ngưjfkrpfhci chưjfkra nghe thấegzty têqpphn anh ta làaxvb phảtpvii. Trưjfkrjzsgc kia tôdusqi điletãnmkr điletưjfkrdzvac gặjoqgp anh ta hai lầbviln, anh ta làaxvb ngưjfkrpfhci điletàaxvbn ôdusqng thôdusqng minh, trầbvilm ổcmgkn vàaxvbssthaxvbi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.