Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1739 : Hiểu lầm! Lớn chuyện rồi! (1)

    trước sau   
Nhóvisxm dịygtmch: Thấjvost Liêrewan Hoa

Lạycmac Y trợsmkdn trắxatwng mắxatwt, nhìftuhn cájaski dájaskng vẻsmkd tiệhdtbn lúuhfqc tiểekvfu Bạycmach quệhdtbt miệhdtbng, côjaskjvosy rấjvost muốijcdn càygtmo anh ta!

Tạycmai sao ngàygtmy hôjaskm qua tay côjaskjvosy lạycmai vụwjleng vềsmkd đixjsếrvvon vậrvvoy, bắxatwt cájaski gìftuh khôjaskng tốijcdt, lạycmai khôjaskng bắxatwt đixjsưfbqysmkdc mộqqmdt cájaski cânoysy xưfbqyơywkbng rồxbyung...

Lạycmac Y tứqqmdc giậrvvon trong lòdzmqng, bởztohi vìftuhjaskjvosy biếrvvot rõsosbftuhnh bịygtm ngưfbqyhdtbi ta lừqqmda bịygtmp, khôjaskng lạycmai khôjaskng thểekvf bỏgvriywkbi đixjsưfbqysmkdc.

Giájaskm đixjsijcdc tàygtmi chíijfdnh đixjsrvvoy tiểekvfu Bạycmach ra, vẻsmkd mặmgart đixjswdcwy tha thiếrvvot hỏgvrii Lạycmac Y: “ Bânoysy giờhdtb chúuhfqng ta cóvisx thểekvf đixjsi đixjsưfbqysmkdc chưfbqya?”

Lạycmac Y thầwdcwm nghĩpyko trong đixjswdcwu: “Ai đixjsxbyung ýgyuo đixjsi ăxdmgn vớaapui anh?”


Lạycmac Y tứqqmdc giậrvvon nóvisxi: “Tôjaski đixjsãiftd hẹmlmtn vớaapui anh rồxbyui sao?”

Buổftuhi sájaskng côjaskjvosy đixjsãiftd hẹmlmtn vớaapui tiểekvfu Bạycmach, bânoysy giờhdtb tiểekvfu Bạycmach đixjsếrvvon tìftuhm côjaskjvosy, côjaskjvosy khôjaskng tứqqmdc giậrvvon gìftuh cảxatw. Nhưfbqyng anh chàygtmng giájaskm đixjsijcdc tàygtmi chíijfdnh nàygtmy hơywkbi phiềsmkdn nhiễwishu.

sosbygtmng làygtmjaskjvosy đixjsãiftdvisxi rấjvost nhiềsmkdu lầwdcwn, hai ngưfbqyhdtbi bọiftdn họiftd khôjaskng thểekvfygtmo. Nhưfbqyng ngưfbqyhdtbi đixjsàygtmn ôjaskng nàygtmy lạycmai giốijcdng nhưfbqy cao dájaskn da chóvisx, díijfdnh chặmgart lấjvosy muốijcdn xégreifwaeng khôjaskng xégrei ra đixjsưfbqysmkdc.

visx vẻsmkd nhưfbqy giájaskm đixjsijcdc tàygtmi chíijfdnh đixjsóvisx nghe khôjaskng hiểekvfu, anh ta bájaskm đixjsếrvvon cùtvgwng: “Chưfbqya hẹmlmtn trưfbqyaapuc, nhưfbqyng bânoysy giờhdtb khôjaskng hẹmlmtn trưfbqyaapuc đixjsưfbqysmkdc sao? Tôjaski cũfwaeng đixjsãiftd đixjsmgart bàygtmn rồxbyui, bânoysy giờhdtb khôjaskng đixjsi, khôjaskng phảxatwi làygtm rấjvost lãiftdng phíijfd sao?”

Tiểekvfu Bạycmach rấjvost tứqqmdc giậrvvon! Nóvisxi thếrvvoygtmo vậrvvoy? Đmqwgếrvvon anh ta nghe còdzmqn thấjvosy ngứqqmda tai, huốijcdng chi làygtm Lạycmac Y!

Tiểekvfu Bạycmach nhìftuhn thấjvosy Lạycmac Y đixjsãiftd nhíijfdu chặmgart màygtmy lạycmai, anh ta đixjsrvvoy ngưfbqyhdtbi đixjsàygtmn ôjaskng kia ra, đixjsi vàygtmo trong văxdmgn phòdzmqng củavbfa Lạycmac Y.

Anh ta đixjsi tớaapui bêrewan cạycmanh Lạycmac Y, nhìftuhn thẳxylung vàygtmo mắxatwt côjaskjvosy hỏgvrii: “Đmqwgãiftd xảxatwy ra chuyệhdtbn gìftuh vậrvvoy? Tốijcdi hôjaskm qua chúuhfqng ta cùtvgwng ngủavbf chung mộqqmdt giưfbqyhdtbng, hôjaskm nay em đixjsãiftd thay đixjsftuhi ngưfbqyhdtbi khájaskc rồxbyui?”

Lạycmac Y lậrvvop tứqqmdc đixjsen mặmgart! Côjaskjvosy mởztoh to mắxatwt, hung ájaskc trợsmkdn mắxatwt nhìftuhn tiểekvfu Bạycmach.

Nhưfbqyng tiểekvfu Bạycmach nóvisxi khôjaskng sai, đixjsúuhfqng làygtm tốijcdi qua bọiftdn họiftd đixjsãiftd ngủavbf chúuhfqng trêrewan mộqqmdt cájaski giưfbqyhdtbng, côjaskjvosy khôjaskng cóvisxftuh đixjsekvf phủavbf nhậrvvon.

Nhưfbqyng lờhdtbi nàygtmy nghe vàygtmo trong lỗddzb tai củavbfa ngưfbqyhdtbi khájaskc, lạycmai biếrvvon thàygtmnh mộqqmdt chiềsmkdu hưfbqyaapung khájaskc.

Nữtiuxjaskng tốijcd viêrewan bêrewan cạycmanh vàygtm trợsmkdgyuo cốijcdijfdn khôjaskng dájaskm cưfbqyhdtbi ra tiếrvvong.

Tiểekvfu Bạycmach lạycmai tiếrvvop tụwjlec nóvisxi: “Thậrvvot xin lỗddzbi, tốijcdi qua đixjssmkdu do anh cảxatw, dàygtmy vòdzmq em đixjsếrvvon tậrvvon khuya mớaapui ngủavbf, khiếrvvon hôjaskm nay em khôjaskng cóvisx tinh thầwdcwn đixjsi làygtmm.”

“Phốijcdc ——” nữtiuxjaskng tốijcd viêrewan vàygtm trợsmkdgyuotvgwng cưfbqyhdtbi phun ra, bọiftdn họiftd thầwdcwm nghĩpyko trong đixjswdcwu: “Khóvisx trájaskch hôjaskm nay vàygtmnh mắxatwt củavbfa thẩrvvom phájaskn Lạycmac đixjsen thui... thìftuh ra làygtm tốijcdi qua chơywkbi đixjsùtvgwa quájask muộqqmdn...”


Ha ha ha... Hai ngưfbqyhdtbi đixjssmkdu thầwdcwm bậrvvot cưfbqyhdtbi trong lòdzmqng, xem ra... mùtvgwa xuânoysn củavbfa thẩrvvom phájaskn Lạycmac nhàygtm bọiftdn họiftd sắxatwp tớaapui rồxbyui...

Sắxatwc mặmgart củavbfa Lạycmac Y đixjsen nhưfbqy đixjsájasky nồxbyui, ngưfbqyhdtbi đixjsàygtmn ôjaskng đixjsang đixjsqqmdng ởztoh cửtdaya kia bỗddzbng xùtvgwjaskng, làygtmm ra vẻsmkd nhưfbqy Lạycmac Y cho anh ta đixjsqqmdi nóvisxn xanh, anh ta nổftuhi giậrvvon đixjsùtvgwng đixjsùtvgwng chấjvost vấjvosn Lạycmac Y: “Trong lúuhfqc em đixjsang hẹmlmtn hòdzmq vớaapui tôjaski, em còdzmqn tìftuhm ngưfbqyhdtbi đixjsàygtmn ôjaskng khájaskc? Cájaskc ngưfbqyhdtbi... tốijcdi qua cájaskc ngưfbqyhdtbi còdzmqn ngủavbf vớaapui nhau?”

Ngưfbqyhdtbi đixjsàygtmn ôjaskng kia nhưfbqy bịygtm đixjsxatwijfdch nghiêrewam trọiftdng, lui vềsmkd phíijfda sau hai bưfbqyaapuc, hung tợsmkdn đixjsycmap cầwdcwu thang đixjsi xuốijcdng tầwdcwng, vừqqmda đixjsi, anh ta vừqqmda hégreit: “Đmqwgycmao đixjsqqmdc suy đixjsxbyui hếrvvot cảxatw rồxbyui! Tôjaski sẽrvvo đixjsi tìftuhm ngưfbqyhdtbi giớaapui thiệhdtbu! Tôjaski muốijcdn phàygtmn nàygtmn vềsmkd em! Ngưfbqyhdtbi giớaapui thiệhdtbu còdzmqn miêrewau tảxatw em nhưfbqyygtm tiêrewan nữtiuxjvosy! Khôjaskng ngờhdtb em lạycmai làygtm loạycmai phụwjle nữtiux thủavbfy tíijfdnh dưfbqyơywkbng hoa?”

Tiểekvfu Bạycmach cảxatwm giájaskc cóvisx vẻsmkd nhưfbqyftuhnh đixjsãiftdnoysy ra họiftda lớaapun rồxbyui...

Anh ta toégreit miệhdtbng cưfbqyhdtbi vớaapui Lạycmac Y: “Em xem anh làygtmm cho anh ta tứqqmdc giậrvvon đixjsếrvvon chạycmay mấjvost rồxbyui, vềsmkd sau cájaski cao dájaskn da chóvisxygtmy sẽrvvo khôjaskng quấjvosn lấjvosy em nữtiuxa.”

Lạycmac Y cưfbqyhdtbi màygtm nhưfbqy khôjaskng cưfbqyhdtbi đixjsájaskp lạycmai anh ta: “Em cájaskm ơywkbn anh!”

Nữtiuxjaskng tốijcd viêrewan vàygtm trợsmkdgyuorewan cạycmanh bậrvvot cưfbqyhdtbi ra tiếrvvong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.