Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1739 : Hiểu lầm! Lớn chuyện rồi! (1)

    trước sau   
Nhóejrnm dịbvbsch: Thấgckrt Liêvuhyn Hoa

Lạmcvlc Y trợsdpin trắejrnng mắejrnt, nhìaijzn cáucnei dáucneng vẻxoih tiệzkfun lúgewxc tiểpoxvu Bạmcvlch quệzkfut miệzkfung, côobulgckry rấgckrt muốdwofn càvvtpo anh ta!

Tạmcvli sao ngàvvtpy hôobulm qua tay côobulgckry lạmcvli vụgckrng vềxveq đcbauếpsgln vậxclby, bắejrnt cáucnei gìaijz khôobulng tốdwoft, lạmcvli khôobulng bắejrnt đcbauưfjpzsdpic mộzfamt cáucnei câranyy xưfjpzơawtmng rồdwofng...

Lạmcvlc Y tứcdzac giậxclbn trong lòtvqnng, bởjdpdi vìaijzobulgckry biếpsglt rõwbewaijznh bịbvbs ngưfjpzuowii ta lừqtnta bịbvbsp, khôobulng lạmcvli khôobulng thểpoxv bỏbvbsawtmi đcbauưfjpzsdpic.

Giáucnem đcbaudwofc tàvvtpi chítvqnnh đcbaucfpdy tiểpoxvu Bạmcvlch ra, vẻxoih mặcbaut đcbaubrhvy tha thiếpsglt hỏbvbsi Lạmcvlc Y: “ Bâranyy giờuowi chúgewxng ta cóejrn thểpoxv đcbaui đcbauưfjpzsdpic chưfjpza?”

Lạmcvlc Y thầbrhvm nghĩbvbs trong đcbaubrhvu: “Ai đcbaudwofng ýltlo đcbaui ădklkn vớdklki anh?”


Lạmcvlc Y tứcdzac giậxclbn nóejrni: “Tôobuli đcbauãmcvl hẹdshen vớdklki anh rồdwofi sao?”

Buổranyi sáucneng côobulgckry đcbauãmcvl hẹdshen vớdklki tiểpoxvu Bạmcvlch, bâranyy giờuowi tiểpoxvu Bạmcvlch đcbauếpsgln tìaijzm côobulgckry, côobulgckry khôobulng tứcdzac giậxclbn gìaijz cảlpbk. Nhưfjpzng anh chàvvtpng giáucnem đcbaudwofc tàvvtpi chítvqnnh nàvvtpy hơawtmi phiềxveqn nhiễyujhu.

wbewvvtpng làvvtpobulgckry đcbauãmcvlejrni rấgckrt nhiềxvequ lầbrhvn, hai ngưfjpzuowii bọusbnn họusbn khôobulng thểpoxvvvtpo. Nhưfjpzng ngưfjpzuowii đcbauàvvtpn ôobulng nàvvtpy lạmcvli giốdwofng nhưfjpz cao dáucnen da chóejrn, dítvqnnh chặcbaut lấgckry muốdwofn xéwcodgewxng khôobulng xéwcod ra đcbauưfjpzsdpic.

ejrn vẻxoih nhưfjpz giáucnem đcbaudwofc tàvvtpi chítvqnnh đcbauóejrn nghe khôobulng hiểpoxvu, anh ta báucnem đcbauếpsgln cùzfamng: “Chưfjpza hẹdshen trưfjpzdklkc, nhưfjpzng bâranyy giờuowi khôobulng hẹdshen trưfjpzdklkc đcbauưfjpzsdpic sao? Tôobuli cũgewxng đcbauãmcvl đcbaucbaut bàvvtpn rồdwofi, bâranyy giờuowi khôobulng đcbaui, khôobulng phảlpbki làvvtp rấgckrt lãmcvlng phítvqn sao?”

Tiểpoxvu Bạmcvlch rấgckrt tứcdzac giậxclbn! Nóejrni thếpsglvvtpo vậxclby? Đyhboếpsgln anh ta nghe còtvqnn thấgckry ngứcdzaa tai, huốdwofng chi làvvtp Lạmcvlc Y!

Tiểpoxvu Bạmcvlch nhìaijzn thấgckry Lạmcvlc Y đcbauãmcvl nhítvqnu chặcbaut màvvtpy lạmcvli, anh ta đcbaucfpdy ngưfjpzuowii đcbauàvvtpn ôobulng kia ra, đcbaui vàvvtpo trong vădklkn phòtvqnng củkmfya Lạmcvlc Y.

Anh ta đcbaui tớdklki bêvuhyn cạmcvlnh Lạmcvlc Y, nhìaijzn thẳgckrng vàvvtpo mắejrnt côobulgckry hỏbvbsi: “Đyhboãmcvl xảlpbky ra chuyệzkfun gìaijz vậxclby? Tốdwofi hôobulm qua chúgewxng ta cùzfamng ngủkmfy chung mộzfamt giưfjpzuowing, hôobulm nay em đcbauãmcvl thay đcbauranyi ngưfjpzuowii kháucnec rồdwofi?”

Lạmcvlc Y lậxclbp tứcdzac đcbauen mặcbaut! Côobulgckry mởjdpd to mắejrnt, hung áucnec trợsdpin mắejrnt nhìaijzn tiểpoxvu Bạmcvlch.

Nhưfjpzng tiểpoxvu Bạmcvlch nóejrni khôobulng sai, đcbauúgewxng làvvtp tốdwofi qua bọusbnn họusbn đcbauãmcvl ngủkmfy chúgewxng trêvuhyn mộzfamt cáucnei giưfjpzuowing, côobulgckry khôobulng cóejrnaijz đcbaupoxv phủkmfy nhậxclbn.

Nhưfjpzng lờuowii nàvvtpy nghe vàvvtpo trong lỗzfam tai củkmfya ngưfjpzuowii kháucnec, lạmcvli biếpsgln thàvvtpnh mộzfamt chiềxvequ hưfjpzdklkng kháucnec.

Nữzkfuobulng tốdwof viêvuhyn bêvuhyn cạmcvlnh vàvvtp trợsdpiltlo cốdwoftvqnn khôobulng dáucnem cưfjpzuowii ra tiếpsglng.

Tiểpoxvu Bạmcvlch lạmcvli tiếpsglp tụgckrc nóejrni: “Thậxclbt xin lỗzfami, tốdwofi qua đcbauxvequ do anh cảlpbk, dàvvtpy vòtvqn em đcbauếpsgln tậxclbn khuya mớdklki ngủkmfy, khiếpsgln hôobulm nay em khôobulng cóejrn tinh thầbrhvn đcbaui làvvtpm.”

“Phốdwofc ——” nữzkfuobulng tốdwof viêvuhyn vàvvtp trợsdpiltlozfamng cưfjpzuowii phun ra, bọusbnn họusbn thầbrhvm nghĩbvbs trong đcbaubrhvu: “Khóejrn tráucnech hôobulm nay vàvvtpnh mắejrnt củkmfya thẩcfpdm pháucnen Lạmcvlc đcbauen thui... thìaijz ra làvvtp tốdwofi qua chơawtmi đcbauùzfama quáucne muộzfamn...”


Ha ha ha... Hai ngưfjpzuowii đcbauxvequ thầbrhvm bậxclbt cưfjpzuowii trong lòtvqnng, xem ra... mùzfama xuâranyn củkmfya thẩcfpdm pháucnen Lạmcvlc nhàvvtp bọusbnn họusbn sắejrnp tớdklki rồdwofi...

Sắejrnc mặcbaut củkmfya Lạmcvlc Y đcbauen nhưfjpz đcbauáucney nồdwofi, ngưfjpzuowii đcbauàvvtpn ôobulng đcbauang đcbaucdzang ởjdpd cửzfama kia bỗzfamng xùzfamobulng, làvvtpm ra vẻxoih nhưfjpz Lạmcvlc Y cho anh ta đcbauzfami nóejrnn xanh, anh ta nổranyi giậxclbn đcbauùzfamng đcbauùzfamng chấgckrt vấgckrn Lạmcvlc Y: “Trong lúgewxc em đcbauang hẹdshen hòtvqn vớdklki tôobuli, em còtvqnn tìaijzm ngưfjpzuowii đcbauàvvtpn ôobulng kháucnec? Cáucnec ngưfjpzuowii... tốdwofi qua cáucnec ngưfjpzuowii còtvqnn ngủkmfy vớdklki nhau?”

Ngưfjpzuowii đcbauàvvtpn ôobulng kia nhưfjpz bịbvbs đcbaulpbktvqnch nghiêvuhym trọusbnng, lui vềxveq phítvqna sau hai bưfjpzdklkc, hung tợsdpin đcbaumcvlp cầbrhvu thang đcbaui xuốdwofng tầbrhvng, vừqtnta đcbaui, anh ta vừqtnta héwcodt: “Đyhbomcvlo đcbaucdzac suy đcbaudwofi hếpsglt cảlpbk rồdwofi! Tôobuli sẽxveq đcbaui tìaijzm ngưfjpzuowii giớdklki thiệzkfuu! Tôobuli muốdwofn phàvvtpn nàvvtpn vềxveq em! Ngưfjpzuowii giớdklki thiệzkfuu còtvqnn miêvuhyu tảlpbk em nhưfjpzvvtp tiêvuhyn nữzkfugckry! Khôobulng ngờuowi em lạmcvli làvvtp loạmcvli phụgckr nữzkfu thủkmfyy títvqnnh dưfjpzơawtmng hoa?”

Tiểpoxvu Bạmcvlch cảlpbkm giáucnec cóejrn vẻxoih nhưfjpzaijznh đcbauãmcvlranyy ra họusbna lớdklkn rồdwofi...

Anh ta toéwcodt miệzkfung cưfjpzuowii vớdklki Lạmcvlc Y: “Em xem anh làvvtpm cho anh ta tứcdzac giậxclbn đcbauếpsgln chạmcvly mấgckrt rồdwofi, vềxveq sau cáucnei cao dáucnen da chóejrnvvtpy sẽxveq khôobulng quấgckrn lấgckry em nữzkfua.”

Lạmcvlc Y cưfjpzuowii màvvtp nhưfjpz khôobulng cưfjpzuowii đcbauáucnep lạmcvli anh ta: “Em cáucnem ơawtmn anh!”

Nữzkfuobulng tốdwof viêvuhyn vàvvtp trợsdpiltlovuhyn cạmcvlnh bậxclbt cưfjpzuowii ra tiếpsglng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.