Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1733 : Tôi bị đau miệng, cô đút cho tôi đi… (1)

    trước sau   
Nhóbrrem dịeatfch: Thấnrxft Liêaxmtn Hoa

Tiểomllu Bạkrhach chịeatfu đwngzsbwtng kíopowch thíopowch muốottcn hôyjjdn côyjjd, giơcuxv cổtafg tay dùnfwyng hai ngóbrren tay khésknmp lạkrhai chạkrham vàzyxgo mábpdsyjjd.

Giốottcng nhưedar đwngzang hôyjjdn nhưedarng gưedarơcuxvng mặaxmtt anh lạkrhai đwngzhlgo bừokqtng lêaxmtn.

Lạkrhac Y ghésknmt bỏhlgo xoay mặaxmtt sang hưedarsbbkng khábpdsc.

Tiểomllu Bạkrhach míopowm môyjjdi cưedarhlgoi, cóbrre lẽtmrz Lạkrhac Y bịeatf ngọsbbkn đwngzèkjmwn quấnrxfy nhiễaunmu, côyjjd tứkjmwc giậfjjtn xoay ngưedarhlgoi, sắhsqrp nổtafgi giậfjjtn, tiểomllu Bạkrhach khẩkjmwn trưedarơcuxvng tắhsqrt đwngzèkjmwn.

Anh giảvivd vờhlgocassnh bịeatf mộpmafng du… ưedarkkasn ẹmfsdo nằomllm ngủopow.


Lạkrhac Y khôyjjdng đwngzpmafng đwngzfjjty nữxtwva, tiểomllu Bạkrhach mớsbbki ngoan ngoãottcn đwngzi ngủopow.

Ngủopow đwngzếnjtrn sábpdsng hôyjjdm sau, lúcktuc Lạkrhac Y tỉkjmwnh lạkrhai phábpdst hiệbpdsn bêaxmtn cạkrhanh cóbrre ngưedarhlgoi, côyjjd hoảvivdng sợjagwcktuc nàzyxgy mớsbbki nhớsbbk tớsbbki… hiệbpdsn tạkrhai đwngzang ởdtzk trong nhàzyxg củopowa tiểomllu Bạkrhach.

Thấnrxfy rõdajizyxg tiểomllu Bạkrhach, trábpdsi tim căsbbkng thẳopowng mớsbbki hònjtra hoãottcn, côyjjd nhìcassn tiểomllu Bạkrhach, cảvivd đwngzêaxmtm hôyjjdm qua bịeatf lạkrhanh nêaxmtn mớsbbki leo lêaxmtn giưedarhlgong ngủopow.

Nhưedarng màzyxg anh ngủopow rấnrxft thàzyxgnh thậfjjtt, chỉkjmw chiếnjtrm mộpmaft diệbpdsn tíopowch nhỏhlgo, khôyjjdng nhâottcn cơcuxv hộpmafi chiếnjtrm tiệbpdsn nghi, xem nhưedarwngzng quâottcn tửomll.

Lạkrhac Y késknmo chăsbbkn đwngzhsqrp cho anh, têaxmtn nhóbrrec nàzyxgy đwngzúcktung làzyxg đwngzmfsdp trai, lúcktuc ngủopowwngzng chọsbbkc ngưedarhlgoi đwngzếnjtrn thếnjtr.

Đkawoưedarơcuxvng nhiêaxmtn chỉkjmw giớsbbki hạkrhan lúcktuc ngủopowzyxg thôyjjdi.

Đkawogthsu côyjjd rấnrxft đwngzau nhưedarng vẫjazhn phảvivdi tỉkjmwnh dậfjjty làzyxgm bữxtwva sábpdsng.

bpdsi miệbpdsng têaxmtn nàzyxgy rấnrxft tệbpds, trôyjjdng chờhlgo anh cóbrre thểomll dậfjjty làzyxgm bữxtwva sábpdsng thìcass đwngzúcktung làzyxg nằomllm mơcuxv.

Lạkrhac Y khôyjjdng mong chờhlgozyxgo anh, đwngzkjmwng dậfjjty khoábpdsc lêaxmtn ábpdso khoábpdsc liềsbbkn đwngzi vàzyxgo bếnjtrp.

cktuc tiểomllu Bạkrhach tỉkjmwnh dậfjjty thìcassbpds miệbpdsng đwngzi tìcassm đwngzmfsd ăsbbkn.

“Chàzyxgo buổtafgi sábpdsng Lạkrhac Y.” tiểomllu Bạkrhach nhìcassn đwngzmfsd ăsbbkn trêaxmtn bàzyxgn, cóbrre trứkjmwng ốottcp, khôyjjdng nhịeatfn đwngzưedarjagwc nuốottct ngụdmbxm nưedarsbbkc bọsbbkt, anh vừokqta muốottcn cầgthsm ly sữxtwva thìcass đwngzpmaft nhiêaxmtn nhớsbbk tớsbbki… hiệbpdsn tạkrhai anh đwngzang làzyxg bệbpdsnh nhâottcn màzyxg.

Anh đwngzomllyjjd tớsbbki phụdmbxc vụdmbx khôyjjdng phảvivdi vìcass miệbpdsng anh đwngzau sao?

Tiểomllu Bạkrhach ngồmfsdi nhưedar đwngzkrhai lãottco gia dựsbwta vàzyxgo ghếnjtr.


Anh nóbrrei vớsbbki Lạkrhac Y: “Miệbpdsng tôyjjdi bịeatf đwngzau, nhanh đwngzúcktut cho tôyjjdi đwngzi, aaa…” nhìcassn cábpdsi têaxmtn miệbpdsng tiệbpdsn tiểomllu Bạkrhach, thậfjjtt muốottcn bóbrrep chếnjtrt anh.

yjjd thậfjjtt hoàzyxgi nghi anh làzyxgm sao màzyxg lớsbbkn? Quầgthsn ábpdso vưedarơcuxvn đwngzếnjtrn tay, cơcuxvm hábpds tớsbbki miệbpdsng, sau nàzyxgy ai gảvivd cho anh thậfjjtt đwngzúcktung làzyxg chịeatfu tổtafgi.

Lạkrhac Y cầgthsm ly sữxtwva trêaxmtn bàzyxgn, thậfjjtt muốottcn đwngzábpdsnh cho anh mộpmaft trậfjjtn, nhưedarng khôyjjdng thẻbrrezyxgo… ai bảvivdo hôyjjdm qua côyjjdzyxgm ngưedarhlgoi ta bịeatf thưedarơcuxvng đwngzâottcy.

yjjd đwngzkjmwng bêaxmtn cạkrhanh anh, cầgthsm ly đwngzưedara tớsbbki miệbpdsng anh: “Đkawokrhai thiếnjtru gia anh uốottcng đwngzi.”

Tiểomllu Bạkrhach khôyjjdng vui nóbrrei: “Bábpdsc sĩaxmtbrrei tôyjjdi khôyjjdng thểomll đwngzdmbxng vàzyxgo miệbpdsng, côyjjd khôyjjdng cầgthsm thìcassa đwngzúcktut cho tôyjjdi sao?”

Lạkrhac Y muốottcn bốottcc hỏhlgoa nhưedarng vẫjazhn phảvivdi đwngzi lấnrxfy thìcassa tớsbbki.

“A… hábpds miệbpdsng nàzyxgo.”

Tiểomllu Bạkrhach hábpds miệbpdsng cưedarhlgoi vui vẻbrre vớsbbki côyjjd, anh vừokqta cưedarhlgoi vừokqta hỏhlgoi côyjjd: “Tôyjjdi ngoan lắhsqrm đwngzúcktung khôyjjdng?”

Ngoan bàzyxg nộpmafi nhàzyxg anh, trong lònjtrng Lạkrhac Y thầgthsm mắhsqrt mộpmaft câottcu, gưedarơcuxvng mặaxmtt vấnrxfn phảvivdi nghiếnjtrn răsbbkng nghiếnjtrn lợjagwi màzyxgedarhlgoi: “Anh quábpds ngoan rồmfsdi, chịeatf đwngzúcktut nàzyxgo… bảvivdo bảvivdo ngoan, uốottcng mộpmaft tiếnjtrng sữxtwva, lạkrhai ăsbbkn thâottcm mộpmaft miếnjtrng trứkjmwng ốottcp…”

Tiểomllu Bạkrhach ăsbbkn vôyjjdnfwyng thỏhlgoa mãottcn, khôyjjdng nghĩaxmt tớsbbki em gábpdsi Lạkrhac Y dịeatfu dàzyxgng nhưedar thếnjtr

Nhưedarng màzyxgcassnh hìcassnh thựsbwtc tếnjtrzyxg thếnjtr, trong lònjtrng Lạkrhac Y lạkrhai làzyxg: “Ngẹmfsdn chếnjtrt nhàzyxg anh, sắhsqrc chếnjtrt anh đwngzi, nghẹmfsdn chếnjtrt anh đwngzi.”

Hai ngưedarhlgoi lụdmbxc đwngzdmbxc vớsbbki nhau ăsbbkn xong bữxtwva sábpdsng, Lạkrhac Y vềsbbk phònjtrng rửomlla mặaxmtt thay quầgthsn ábpdso đwngzi làzyxgm.

cktuc ra cửomlla, Lạkrhac Y quay đwngzgthsu nhìcassn thoábpdsng qua tiểomllu Bạkrhach đwngzang tiễaunmn côyjjd.

yjjd nghi hoặaxmtc hỏhlgoi anh: “Anh khôyjjdng cầgthsn đwngzi làzyxgm sao?”

Tiểomllu Bạkrhach thầgthsm nghĩaxmt: “Sảvivdn nghiệbpdsp danh nghĩaxmta củopowa tôyjjdi nhiềsbbku nhưedarvaậfjjty hàzyxgng năsbbkm kiếnjtrmv ềsbbk mấnrxfy tỷwcydnjtrn cầgthsn phảvivdi đwngzi làzyxgm sao? Cho dùnfwybrre chuyệbpdsn quan trọsbbkng cũwngzng cóbrre thểomll video call hộpmafi nghịeatf giảvivdi quyếnjtrt xong.”

Anh lắhsqrc đwngzgthsu.

Lạkrhac Y ởdtzk trong lònjtrng khábpdsch sábpdso mộpmaft trậfjjtn, quảvivd nhiêaxmtn tay châottcn lưedarhlgoi biếnjtrng, phếnjtr vậfjjtt tớsbbki mứkjmwc ngũwngz cốottcc cũwngzng khôyjjdng biếnjtrt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.