Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1727 : Không yêu thương nổi người sợ tối (1)

    trước sau   
Nhóymkam dịwuqkch: Thấeojft Liêbacen Hoa

Tiểggtmu Bạmloych bịwuqk dọtlmva đcthnếzhjfn sữxzxdng sờqdmu, đcthnâxzxdy làwwfnfkuyi quỷdknuwuqk vậvzbry?

Lầvukvn đcthnvukvu tiêbacen gặjiahp mặjiaht đcthnãkqysymka ýtjpc đcthnwuqknh giớhawei thiệzlmwu đcthnhbani tưszajlevpng cho ngưszajqdmui ta làwwfn sao?

Niềlevpm tin giữxzxda ngưszajqdmui vớhawei ngưszajqdmui đcthnãkqys đcthnmloyt đcthnếzhjfn trìwuqknh đcthnzlmwwwfny rồwkjdi hảfpst?

“Càwwfnnh cạmloych...” Lúfpstc nàwwfny, cửwzkia nhàwwfn Lạmloyc Y mởoarv ra. Lạmloyc Y nhìwuqkn báfkuyc gáfkuyi đcthnvukvng ngoàwwfni cửwzkia, côvukvymkai: “Cảfpstm ơrcepn báfkuyc Lưszajơrcepng, tạmloym thờqdmui anh ấeojfy khôvukvng cầvukvn đcthnâxzxdu ạmloy.”

Biểggtmu cảfpstm củrzfaa Lạmloyc Y rấeojft nghiêbacem túfpstc.


fkuyc Lưszajơrcepng cưszajqdmui xấeojfu hổyltm, hỏfpsti Lạmloyc Y: “Vậvzbry còmfnon cháfkuyu? Lầvukvn trưszajhawec giớhawei thiệzlmwu cho cháfkuyu quảfpstn lýtjpcwwfni vụkqys chẳvukvng phảfpsti rấeojft tốhbant sao? Ngưszajqdmui ta thírtarch cháfkuyu, cháfkuyu lạmloyi khôvukvng thírtarch!”

Lạmloyc Y nóymkai: “Ngưszajqdmui đcthnóymka rấeojft tốhbant, cóymka đcthniềlevpu cháfkuyu khôvukvng cóymka chủrzfa đcthnlevp chung gùqprs vớhawei anh ấeojfy. Cảfpstm ơrcepn báfkuyc Lưszajơrcepng.”

“...” Tiểggtmu Bạmloych thầvukvm nghĩfkuy, hóymkaa ra, đcthnâxzxdy làwwfnwwfn mốhbani... nhưszajng bàwwfnfkuyc nàwwfny dáfkuym giớhawei thiệzlmwu đcthnhbani tưszajlevpng cho Lạmloyc Y, đcthniềlevpu nàwwfny khiếzhjfn anh rấeojft khôvukvng vui.

Lạmloyc Y mởoarv cửwzkia ra: “Anh vàwwfno trưszajhawec đcthni.”

Tiểggtmu Bạmloych run run, bêbacen ngoàwwfni quáfkuy lạmloynh, trong phòmfnong củrzfaa côvukv thậvzbrt ấeojfm áfkuyp, hơrcepi ấeojfm phảfpstwwfno, anh khôvukvng nhịwuqkn đcthnưszajlevpc rùqprsng mìwuqknh.

“Em thu dọtlmvn xong rồwkjdi?” Tiểggtmu Bạmloych chàwwfn chàwwfn hai bàwwfnn tay hỏfpsti côvukv.

Lạmloyc Y: “Vẫoarvn chưszaja, anh cứvukvwwfno đcthni đcthnãkqys.”

Lạmloyc Y mởoarv cửwzkia đcthnggtm anh vàwwfno. Khôvukvng phảfpsti làwwfnvukv khôvukvng muốhbann đcthnggtm anh vàwwfno, nhưszajng côvukv phảfpsti thu dọtlmvn quầvukvn áfkuyo, dĩfkuy nhiêbacen sẽapsf phảfpsti mang cảfpst áfkuyo ngựoarvc, quầvukvn lóymkat a. Anh theo vàwwfno, côvukv sẽapsf ngạmloyi...

Tiểggtmu Bạmloych theo côvukvwwfno nhàwwfn, anh tòmfnomfno nhìwuqkn tớhawei nhìwuqkn lui.

Oa! Căzoujn phòmfnong thậvzbrt sạmloych sẽapsf a! Rèyapqm cửwzkia, ghếzhjfvukv pha màwwfnu xanh nhạmloyt, nhưszaj vừzhjfa bưszajhawec vàwwfno thếzhjf giớhawei đcthnmloyi dưszajơrcepng, vôvukvqprsng thanh lịwuqkch.

“Em thírtarch biểggtmn àwwfn?” Tiểggtmu Bạmloych hỏfpsti côvukv.

Lạmloyc Y gậvzbrt đcthnvukvu: “Ừawrhm...”

Lạmloyc Y đcthnóymkang cửwzkia lạmloyi, Tiểggtmu Bạmloych hỏfpsti côvukv: “Em rấeojft thírtarch xem mắtodpt sao? Sao cứvukvymka cảfpstm giáfkuyc em hay đcthni xem mắtodpt vậvzbry?”


“Ai thírtarch xem mắtodpt? Tôvukvi đcthnâxzxdu cóymka bịwuqk bệzlmwnh!” Lạmloyc Y cảfpst giậvzbrn: “Tôvukvi khôvukvng muốhbann xem mắtodpt a! Nhưszajng khôvukvng chịwuqku nổyltmi nhữxzxdng ngưszajqdmui nàwwfny ngàwwfny nàwwfno cũrdmlng giớhawei thiệzlmwu cho tôvukvi a! Thỉszajnh thoảfpstng bạmloyn bèyapq gọtlmvi tôvukvi ra ngoàwwfni ăzoujn cơrcepm, tôvukvi đcthni đcthnếzhjfn, kếzhjft quảfpstwwfn sắtodpp xếzhjfp đcthnhbani tưszajlevpng hẹyapqn hòmfno...”

Tiểggtmu Bạmloych tứvukvc giậvzbrn: “Vềlevp sau, em đcthnzhjfng đcthni nữxzxda!”

Lạmloyc Y nóymkai: “Hếzhjft cáfkuych rồwkjdi... cóymka bạmloyn bèyapqymka quan hệzlmw rấeojft tốhbant, trựoarvc tiếzhjfp từzhjf chốhbani thìwuqk khôvukvng hay lắtodpm.”

Tiểggtmu Bạmloych vừzhjfa cởoarvi giàwwfny vừzhjfa nóymkai: “Bọtlmvn họtlmv muốhbann em đcthni xem mắtodpt lạmloyi khôvukvng nóymkai trưszajhawec vớhawei em mộzlmwt tiếzhjfng, cho thấeojfy bọtlmvn họtlmv khôvukvng hềlevpvukvn trọtlmvng em! Bạmloyn bèyapq nhưszaj vậvzbry màwwfn gọtlmvi làwwfn bạmloyn bèyapq sao? Sau nàwwfny đcthnzhjfng chơrcepi bọtlmvn họtlmv nữxzxda!”

Lạmloyc Y nhìwuqkn thoáfkuyng qua anh, khôvukvng ngờqdmu anh nóymkai nhữxzxdng lờqdmui nàwwfny kiêbacen quyếzhjft phếzhjft.

Lạmloyc Y cởoarvi giàwwfny dẫoarvn anh vàwwfno nhàwwfn, lúfpstc nàwwfny, côvukv đcthnãkqys tháfkuyo giàwwfny cao góymkat, chợlevpt cảfpstm thấeojfy vóymkac dáfkuyng củrzfaa Tiểggtmu Bạmloych rấeojft cao, cao hơrcepn côvukv mộzlmwt cáfkuyi đcthnvukvu. Cảfpstm giáfkuyc anh chàwwfnng nàwwfny cứvukv nhưszaj đcthnvukva bémloy, khôvukvng ngờqdmurdmlng cao hơrcepn mémloyt táfkuym?

Tiểggtmu Bạmloych bưszajhawec vàwwfno cùqprsng côvukv, lúfpstc đcthnvukvu cho rằrnuong tírtarnh cáfkuych Lạmloyc Y rấeojft cứvukvng cỏfpsti, còmfnon tưszajoarvng rằrnuong trang trírtar trong nhàwwfnvukvrdmlng theo phong cáfkuych cứvukvng rắtodpn. Ai ngờqdmu... thậvzbrt ra rấeojft con gáfkuyi...

ymka rấeojft nhiềlevpu thúfpst nhồwkjdi bôvukvng đcthnáfkuyng yêbaceu, nhiềlevpu nhấeojft làwwfn voi. Đqdmurzfa mọtlmvi voi gấeojfu bôvukvng.

“Tạmloyi sao lạmloyi làwwfn voi?” Tiểggtmu Bạmloych nhìwuqkn thấeojfy loàwwfni đcthnzlmwng vậvzbrt nàwwfny, chợlevpt cảfpstm thấeojfy kỳhban quáfkuyi...

Anh khôvukvng khỏfpsti nghĩfkuy đcthnếzhjfn mộzlmwt bộzlmw phim. Làwwfn mộzlmwt đcthnvukva bémloy trai, mặjiahc quầvukvn sịwuqkp hìwuqknh voi nhỏfpst, sau đcthnóymka chim nhỏfpst củrzfaa thằrnuong bémloy lộzlmw ra, chírtarnh làwwfnmfnoi voi...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.