Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1716 : Thích nhìn dáng vẻ kiêu căng, ương ngạnh của em (2)

    trước sau   
Nhórteum dịmatkch: Thấpicet Liêpkudn Hoa

Mẹpkudivvtơmatkng Tửhtma Âsmxzm làtupb giáawkto sưivvt Trầijlgn thấpicey dáawktng vẻlfqh chồespnng mìwnohnh dựjgjjng râkgzhu,trừivvtng mắxcayt, vộweqmi ‘khụmatk khụmatk’, bàtupbhtmang sứnxzec ho khan, lúefxcc con trai khôespnng quay vềfkao, khôespnng biếyohlt làtupb ai ngàtupby nàtupbo cũkgzhng nhìwnohn ra ngoàtupbi cửhtmaa sổgfae!

Giờlfqh, ngưivvtlfqhi đkgzhãyohl vềfkao, còjgjjn khôespnng cho ngưivvtlfqhi ta sắxcayc mặtjsat tốyohlt?

tupb Trầijlgn chợopuvt kêpkudu ‘ai u...”: “Ôwnohi cáawkti eo củmgppa tôespni... áawktc nữfesq A Đoybvlsbyt kia... dáawktm quấpicet vàtupbo eo tôespni, khiếyohln eo đkgzhau mấpicey ngàtupby nay.”

ivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdod vộweqmi chạlsbyy đkgzhếyohln xoa cho bàtupb: “Báawktc, hay làtupb chúefxcng ta đkgzhếyohln bệyohlnh việyohln đkgzhi.”

Vừivvta nórteui vừivvta cắxcayn môespni tựjgjj tráawktch, cha mẹpkud Tửhtma Âsmxzm bịmatk thưivvtơmatkng thậespnt nghiêpkudm trọblihng, anh vớtbafi côespn lạlsbyi khôespnng hềfkao nghĩatcd đkgzhếyohln cha mẹpkud... ởgdmc kháawktch sạlsbyn tậespnn năbaovm ngàtupby.


efxcc nàtupby, Vưivvtơmatkng Tửhtma Âsmxzm chợopuvt nórteui: “Mẹpkud, mẹpkud đkgzhivvtng trêpkudu côespnpicey nữfesqa. Chẳwsirng phảgwuji sẽuogu đkgzhãyohl nhắxcayn tin bảgwujo con ởgdmc kháawktch sạlsbyn, đkgzhivvtng vềfkao vộweqmi sao?”

“Khụmatk khụmatk --------“ Giáawkto sưivvt Trầijlgn nghẹpkudn đkgzhtbaf mặtjsat.

tupbbaovkgzhijlgu, vỗuuqs tay Vưivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdodrteui: “Xong rồespni, xem nhưivvt nuôespni thằtupbng con trai nàtupby khôespnng côespnng, chỉopuvivvttbafng vềfkao vợopuv, coi nhẹpkud mẹpkud.”

“Ha ha...” Vưivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdod chợopuvt cưivvtlfqhi: “Khôespnng phảgwuji đkgzhâkgzhu! Anh ấpicey khôespnng phảgwuji ngưivvtlfqhi nhưivvt thếyohl! Anh ấpicey rấpicet thưivvtơmatkng hai báawktc, đkgzhâkgzhy làtupb anh ấpicey cốyohl ýctnd xin phébaovp nghỉopuv đkgzhatcd vềfkao, hai báawktc đkgzhivvtng mắxcayng anh ấpicey.”

tupbTrầijlgn nórteui: “Nha, côespn con dâkgzhu nàtupby khôespnng tệyohl chúefxct nàtupbo, còjgjjn trừivvtng mắxcayt to mắxcayt nhỏtbaf vớtbafi báawktc, biếyohlt nórteui chuyệyohln cho chồespnng mìwnohnh.”

“A...” Vưivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdod khôespnng biếyohlt nórteui gìwnoh thêpkudm. Lúefxcc nàtupby, Vưivvtơmatkng Tửhtma Âsmxzm đkgzhi tớtbafi, ngồespni xuốyohlng bêpkudn cạlsbynh bàtupb, anh lấpicey cao đkgzhtjsac chếyohlespni cho ẹpkudm, vừivvta nórteui vớtbafi Vưivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdod: “Em đkgzhivvtng giốyohlng hai ngưivvtlfqhi họblih, em đkgzhivvtng nhìwnohn sốyohl tuổgfaei lớtbafn đkgzhùhtmang củmgppa hai ngưivvtlfqhi họblih, tíxcaynh cáawktch củmgppa hai ngưivvtlfqhi nàtupby cựjgjjc kỳcdod trẻlfqh cond dấpicey.”

ivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdod cong môespni cưivvtlfqhi, cũkgzhng đkgzhưivvta tay díxcaynh chúefxct cao, bôespni lêpkudn vếyohlt thưivvtơmatkng cho bàtupb Trầijlgn, Vưivvtơmatkng Tửhtma Âsmxzm còjgjjn nórteui: “Dùhtma em nhỏtbaf tuổgfaei hơmatkn hai ngưivvtlfqhi họblih, nhưivvtng khi nórteui chuyệyohln vớtbafi bọblihn họblih, nêpkudn nórteui đkgzhơmatkn giảgwujn chúefxct, em nórteui nghiêpkudm túefxcc quáawkt, bọblihn họblih nghe khôespnng hiểatcdu đkgzhâkgzhu.”

“Ha ha ha ha...” Vưivvtơmatkng Tửhtma Kỳcdodivvtlfqhi khôespnng ngừivvtng, nàtupbo córteu ai nórteui cha mẹpkudwnohnh nhưivvt thếyohl chứnxze.

espn nhìwnohn sang hai ngưivvtlfqhi, thấpicey hai ngưivvtlfqhi đkgzhang nhăbaovn mặtjsat.

Đoybvưivvtopuvc a... giờlfqhespn đkgzhãyohl tin tưivvtgdmcng, đkgzhâkgzhy đkgzhúefxcng làtupb mộweqmt đkgzhôespni vợopuv chồespnng đkgzháawktng yêpkudu! Cuộweqmc sốyohlng thậespnt tưivvtơmatki đkgzhpkudp, sau nàtupby khôespnng cầijlgn lo córteu bốyohl chồespnng, mẹpkud chồespnng khórteuxcaynh!

tupb Trầijlgn chợopuvt nórteui: “Hai con muốyohln kếyohlt hôespnn, chúefxcng ta phảgwuji mờlfqhi mọblihi ngưivvtlfqhi ăbaovn bữfesqa cơmatkm đkgzhatcdrteui chuyệyohln đkgzhúefxcng khôespnng?”

htma sao, cũkgzhng phảgwuji nórteui chuyệyohln nàtupby cho Bạlsbych Bìwnohnh vàtupbivvtơmatkng Dầijlgn biếyohlt.

ivvtơmatkng Tửhtma Âsmxzm nórteui: “Đoybvưivvtopuvc, đkgzhatcd tốyohli ngàtupby mai đkgzhi. Hôespnm sau con phảgwuji đkgzhưivvta Tiểatcdu Kỳcdod vềfkao nhàtupbespnpicey.”

Hai vịmatk giáawkto sưivvt khẽuogu gậespnt đkgzhijlgu, bắxcayt đkgzhijlgu gọblihi đkgzhiệyohln thoạlsbyi thôespnng báawkto cho bạlsbyn bèfkao.

Trong tiệyohlc rưivvtopuvu, mọblihi ngưivvtlfqhi vôespnhtmang vui vẻlfqh. Nhấpicet làtupb Bạlsbych Bìwnohnh vàtupbivvtơmatkng Dầijlgn, hai ngưivvtlfqhi cầijlgm tay nhau, trêpkudn mặtjsat nởgdmc nụmatkivvtlfqhi hạlsbynh phúefxcc.

ivvtơmatkng Dầijlgn nhìwnohn hai ngưivvtlfqhi trẻlfqh tuổgfaei, khôespnng ngừivvtng gậespnt đkgzhijlgu.

Bạlsbych Bìwnohnh cũkgzhng thếyohl, trong lòjgjjng kíxcaych đkgzhweqmng, nưivvttbafc mắxcayt lấpicep láawktnh.

Giáawkto sưivvt Trầijlgn qua ôespnm bàtupb, Bạlsbych Bìwnohnh cũkgzhng nhìwnohn bàtupb mỉopuvm cưivvtlfqhi.

tupbo ban đkgzhêpkudm, buổgfaei tiệyohlc kếyohlt thúefxcc, lúefxcc Bạlsbych Bìwnohnh vàtupbivvtơmatkng Dầijlgn vềfkao đkgzhếyohln nhàtupb, pháawktt hiệyohln trưivvttbafc cửhtmaa nhàtupbwnohnh... đkgzhtjsat mộweqmt bórteu hoa cẩhtmam chưivvttbafng vàtupb mộweqmt bórteu hoa hưivvttbafng dưivvtơmatkng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.