Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1710 : Nhịp tim, nhịp tim (2)

    trước sau   
Nhónqqim dịhnocch: Thấhcvat Liêmpwon Hoa

Giáqgjyo sưjupt Trầbfikn trừwdusng Lôsxyki Tuấhcvan: “Nónqqii càfonfn nónqqii bậeolly!”

qgjyi nàfonfy vui nha. Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqkyiwipng cưjuptsotgi theo, côsxyknqqii: “Vấhcvan đedgzjhdsfonfy, cháqgjyu đedgzãelgp từwdusng thảsuuyo luậeolln vớjeeli Vưjuptơxeqbng Tửgeae Âkmvum, nhưjuptng anh ấhcvay lớjeeln hơxeqbn cháqgjyu nửgeaea nămpwom, khẳuxqing đedgzhnocnh khôsxykng phảsuuyi anh em!”

Ôwdusng cụqgjysxyki khẽbfik gậeollt đedgzbfiku, nghĩsuuy đedgzếmvscn chuyệpfyjn giáqgjyo sưjupt Trầbfikn vàfonf giáqgjyo sưjuptjuptơxeqbng ủxeqby tháqgjyc cho ôsxykng hôsxykm nay...

sxykn hỏfpfmi Tiểnlbzu Kỳsqky: “Cháqgjyu thấhcvay Tửgeae Âkmvum thếmvscfonfo?”

Nháqgjyy mắsbdrt mặuosht Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqky đedgzfpfmmpwon, côsxyk vộgqpwi nónqqii: “Anh ấhcvay rấhcvat tốsqkyt ạnmkg! Làfonfm việpfyjc cẩxedgn thậeolln, đedgzbfiku ónqqic thôsxykng minh. Nghiêmpwom cẩxedgn, chămpwom chỉwlnl, an tâphtkm. Tạnmkgo cho ngưjuptsotgi ta cảsuuym giáqgjyc rấhcvat đedgzáqgjyng tin cậeolly.”


sxyki Niểnlbzu Niểnlbzu chợljdht nónqqii: “Ôwdusng nộgqpwi em khôsxykng hỏfpfmi cáqgjyi nàfonfy, ôsxykng muốsqkyn hỏfpfmi chịhnoc, báqgjyt ca nhàfonf em đedgzsqkyi xửgeae vớjeeli chịhnoc nhưjuptfonfo?”

“A?” Mặuosht tiểnlbzu Kỳsqky đedgzfpfm bừwdusng. Côsxykfonfm bộgqpw đedgzưjupta tay quệpfyjt mũiwipi, giảsuuy vờsotgjahgnh tĩsuuynh nónqqii: “Anh ấhcvay vớjeeli cháqgjyu... rấhcvat hung dữziqh... nếmvscu cháqgjyu làfonfm sai thíqkii nghiệpfyjm, anh ấhcvay hậeolln khôsxykng thểnlbz lộgqpwt da cháqgjyu.”

Vừwdusa nónqqii, côsxyk vừwdusa híqkiit thởgiwhphtku. Tráqgjyi tim đedgzeollp cựnqqic kỳsqky lợljdhi hạnmkgi! Mặuosht củxeqba côsxyk nhưjupt sắsbdrp nổuosh.

“Ồrxle? Lợljdhi hạnmkgi nhưjupt vậeolly?” Lôsxyki Tuấhcvan hỏfpfmi côsxyk: “Chỗnmkg củxeqba hai ngưjuptsotgi chẳuxqing phảsuuyi làfonf đedgzơxeqbn vịhnoc nghiêmpwon cứfonfu khoa họuuydc lợljdhi hạnmkgi nhấhcvat quốsqkyc gia sao? Ngưjuptsotgi cónqqi thểnlbzfonfo đedgzónqqi, nghe nónqqii thầbfikn kinh nãelgpo vôsxykivhcng pháqgjyt triểnlbzn, sao... em cónqqi thểnlbzfonfm sai thíqkii nghiệpfyjm đedgzưjuptljdhc?”

Trong nháqgjyy mắsbdrt Tiểnlbzu Kỳsqky: “...” Khôsxykng phảsuuyn báqgjyc đedgzưjuptljdhc, côsxykfonfo bằbcwvng cửgeaea sau nha...

juptơxeqbng Tửgeae Âkmvum ho khan: “Làfonfm thíqkii nghiệpfyjm sẽbfiknqqievoqc thấhcvat bạnmkgi! Em hung dữziqh vớjeeli côsxykhcvay làfonf muốsqkyn tháqgjyi đedgzgqpwfonfm việpfyjc củxeqba ấhcvay nghiêmpwom túevoqc hơxeqbn, khôsxykng cónqqi ýgkuejahg kháqgjyc!”

Đzctoáqgjym ngưjuptsotgi đedgzjhdsu “àfonf àfonf àfonf”... Khôsxykng cónqqi ýgkuejahg kháqgjyc? Làfonf ýgkuejahg?

Tiểnlbzu Kỳsqky nhìjahgn thấhcvay dáqgjyng vẻsuuy đedgzam mêmpwoqgjyt quáqgjyi củxeqba mọuuydi ngưjuptsotgi, côsxyk vộgqpwi đedgzáqgjynh trốsqkyng lảsuuyng: “Chủxeqb nhiệpfyjm Vưjuptơxeqbng rấhcvat lợljdhi hạnmkgi, anh ấhcvay làfonf tiếmvscn sĩsuuy nghiêmpwon cứfonfu khoa họuuydc vôsxykivhcng lợljdhi hạnmkgi trong sởgiwh nghiêmpwon cứfonfu củxeqba bọuuydn em.”

“Ôwdusi! Tiếmvscn sĩsuuyjuptơxeqbng! Thấhcvat kíqkiinh thấhcvat kíqkiinh!” Lôsxyki Tuấhcvan nâphtkng chégbqgn: “Nàfonfo, chúevoqng ta cùivhcng kíqkiinh tiếmvscn sĩsuuyjuptơxeqbng mộgqpwt ly! Lầbfikn nàfonfy nếmvscu khôsxykng phảsuuyi báqgjyc sĩsuuyjuptơxeqbng cho chúevoqng ta kỹnlbz thuậeollt tiêmpwon tiếmvscn, chúevoqng ta sẽbfik khôsxykng dễgiwhfonfng bắsbdrt đedgzưjuptljdhc... cáqgjyi kia, đedgzúevoqng khôsxykng?”

Đzctoáqgjym ngưjuptsotgi cưjuptsotgi ha ha nâphtkng chégbqgn vớjeeli Tiểnlbzu Báqgjyt.

Tiểnlbzu Báqgjyt vộgqpwi khiêmpwom tốsqkyc: “Anh Tuấhcvan, anh cứfonf đedgzùivhca em... Hôsxykm nay tha cho em đedgzi, đedgzwdusng trêmpwou em nữziqha.”

Mặuosht Tiểnlbzu Báqgjyt hơxeqbi đedgzfpfm.

“Vậeolly sao đedgzưjuptljdhc chứfonf? Hôsxykm nay em làfonf nhâphtkn vậeollt chíqkiinh màfonf!” Lôsxyki Tuấhcvan quay sang bêmpwon cạnmkgnh: “Nhìjahgn thấhcvay chưjupta? Anh Đzctoìjahgnh em, tứfonf ca củxeqba em, anh Sêmpwonh củxeqba em, còjhdsn cónqqi Quâphtkn Dưjuptơxeqbng, Tiểnlbzu Yếmvscn, Thiêmpwon Mặuoshc, còjhdsn anh. Cáqgjyc anh em củxeqba em, đedgzjhdsu đedgzãelgpnqqi chủxeqb nhâphtkn...”


Ôwdusng cụqgjysxyki cưjuptsotgi to, nónqqii: “Chỉwlnljhdsn lạnmkgi Tiểnlbzu Báqgjyt!”

Ngưjuptsotgi trẻsuuy tuổuoshi đedgzjhdsu thíqkiich gọuuydi nhưjupt vậeolly, ôsxykng cũiwipng tham gia náqgjyo nhiệpfyjt, gọuuydi Tiểnlbzu Btas.

Ôwdusng cụqgjysxyki nhìjahgn Tiểnlbzu Kỳsqkyfonf Tửgeae Âkmvum, thầbfikm nghĩsuuy, hai đedgzfonfa trẻsuuyfonfy màfonf khôsxykng cónqqijahg áqgjy? Nếmvscu nhưjuptnqqijahg đedgzónqqi, mỗnmkgi ngàfonfy sớjeelm chiềjhdsu ởgiwh chung, đedgzãelgp sớjeelm ởgiwhmpwon cạnmkgnh nhau rồrclsi!

Cho nêmpwon, còjhdsn cầbfikn phảsuuyi đedgznlbz Lạnmkgc Y dùivhcng sứfonfc.

Ôwdusng cụqgjysxyki nónqqii: “Cáqgjyc cháqgjyu đedgzãelgpmpwon bềjhds hếmvsct rồrclsi, chỉwlnljhdsn lạnmkgi hai ngưjuptsotgi Tửgeae Âkmvum vàfonf Lạnmkgc Y bao giờsotg mớjeeli cónqqi tin đedgzâphtky? Lạnmkgc Y cónqqi bạnmkgn trai chưjupta?”

Lạnmkgc Y quẫahyfn, nhíqkiiu màfonfy nónqqii: “Cháqgjyu khôsxykng vộgqpwi!”

“A.” Ôwdusng cụqgjysxyki hiểnlbzu rõqepo: “Vậeolly làfonf khôsxykng cónqqi.”

Ôwdusng lạnmkgi nhìjahgn sang Vưjuptơxeqbng Tửgeae Âkmvum: “Tửgeae Âkmvum thìjahg sao? Cháqgjyu vàfonf trợljdhgkue củxeqba cháqgjyu làfonf quan hệpfyj bạnmkgn trai bạnmkgn gáqgjyi àfonf?”

juptơxeqbng Tửgeae Âkmvum nhìjahgn sang Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqky, Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqkyiwipng kinh hãelgpi làfonfm đedgzuosh chégbqgn tràfonf, hai ngưjuptsotgi đedgzsqkyi mặuosht. Tim Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqky đedgzeollp rộgqpwn lêmpwon, nghe thấhcvay anh nónqqii: “Tạnmkgm thờsotgi khôsxykng phảsuuyi.”

Đzctonmkgi nãelgpo củxeqba Vưjuptơxeqbng Tửgeae Kỳsqky thiếmvscu dưjuptpholng khíqkii, ngay cảsuuy thởgiwhiwipng khónqqi khămpwon. Vưjuptơxeqbng Tửgeae Âkmvum rónqqit đedgzbfiky chégbqgn tràfonf cho côsxyk.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.