Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1707 : Loạn điểm uyên ương phổ (1)

    trước sau   
Nhómznpm dịvompch: Thấppcst Liêoowon Hoa

niwdơyigsng Tửhlrn trong lòiadqng chánxyny sạbbmsch khómznp chịvompu.

Anh cũqvawng khôtwkfng hiểeocxu rõvjer! Tạbbmsi sao kiểeocxu tíconunh cánxynch côtwkfnxyni nàlirgy lạbbmsi làlirgm cho anh nhớcjhsnmgti khôtwkfng quêoowon?

Chứcibkng kiếjzfnn côtwkf bịvomp bệmjaqnh nửhlrna năiadqm, thậnxynt rấppcst khómznp chịvompu. Nhưniwdng làlirg, anh chắioywc chắioywn anh làlirg ghéntdjt côtwkf. Cho nêoowon, khôtwkfng thèlncam nghĩvnsx vềniwdtwkfniwdơyigsng nàlirgy nữjlnra, mỗiadqi ngàlirgy chịvompu đcjhsgaegng, chịvompu đcjhsgaegng đcjhsếjzfnn lồwnivng ngựgaegc đcjhsniwdu muốniwdn nổfxui tung...

Anh cũqvawng khôtwkfng biếjzfnt mìbbgnnh mắioywc trúowqkng giómznp đcjhsowqkc gìbbgn, đcjhsowqkt nhiêoowon gửhlrni cho côtwkf mộowqkt tin nhắioywn ngắioywn. Bởlncai vìbbgn, mỗiadqi ngàlirgy nhìbbgnn thấppcsy dánxynng vẻzrfd bịvomp bệmjaqnh củerdha côtwkf, thậnxynt làlirglirgnh hạbbms anh muốniwdn chếjzfnt...

Anh khôtwkfng nhịvompn đcjhsưniwdybuuc, viếjzfnt mộowqkt tin nhắioywn ngắioywn. Từgkva ngàlirgy đcjhsómznp bắioywt đcjhsppcsu, côtwkf tựgaega hồwniv lạbbmsi sốniwdng đcjhsếjzfnn giờxtdn. Nhưniwdng làlirgconunh tìbbgnnh củerdha côtwkfqvawng thay đcjhsfxuii, làlirgm chuyệmjaqn gìbbgn đcjhsniwdu giốniwdng nhưniwd khôtwkfng quan tâwtmnm dánxynng vẻzrfd.


mznpi chuyệmjaqn khíconu thếjzfnqvawng yếjzfnu đcjhsi rấppcst nhiềniwdu, ngay cảcqpe ánxynnh mắioywt cũqvawng khôtwkfng giốniwdng trưniwdcjhsc kia, mặonxkt màlirgy ủerdh dộowqkt.

Thậnxynt giốniwdng nhưniwd mộowqkt ôtwkfng lãnmgto giàlirg nua nhìbbgnn thấppcsu sựgaeg đcjhsxtdni.

Anh nhìbbgnn dánxynng vẻzrfdlirgy củerdha côtwkf, thấppcsy khómznp chịvompu thếjzfnlirgo! Thấppcsy làlirgm sao khôtwkfng đcjhsưniwdybuuc tựgaeg nhiêoowon!

Anh phảcqpei nómznpi cho côtwkf! Lúowqkc ấppcsy, anh ôtwkfm cánxyni ýimls nghĩvnsxlirgy, đcjhsi tìbbgnm côtwkf, nómznpi bổfxuiowqkc cho côtwkf họklnpc thêoowom.

Biểeocxu tìbbgnnh củerdha côtwkfowqkc ấppcsy, anh bâwtmny giờxtdn suy nghĩvnsx lạbbmsi đcjhsniwdu cảcqpem thấppcsy buồwnivn cưniwdxtdni. Thậnxynt giốniwdng nhưniwd anh đcjhsang thiếjzfnu tiềniwdn!

Nghĩvnsx tớcjhsi đcjhsâwtmny, ngựgaegc lạbbmsi bắioywt đcjhsppcsu nhómznpi! Anh chủerdh đcjhsowqkng dạbbmsy thêoowom cho côtwkf, vốniwdn cho nhưniwd vậnxyny cómznp thểeocx tiếjzfnp xúowqkc nhiềniwdu hơyigsn mộowqkt chúowqkt, khôtwkfng đcjhsúowqkng cómznp thểeocx phánxynt hiệmjaqn ưniwdu đcjhsiểeocxm củerdha đcjhsniwdi phưniwdơyigsng, nómznpi khôtwkfng chừgkvang cómznp thểeocx chứcibkng minh mìbbgnnh thíconuch côtwkfniwdơyigsng nàlirgy.

Nếjzfnu khôtwkfng, làlirgm gìbbgn lạbbmsi muốniwdn ngưniwdxtdni ta.

Nhưniwdng làlirg, cánxyni côtwkfniwdơyigsng nàlirgy! Anh nghiếjzfnng răiadqng nghiếjzfnn lợybuui, tạbbmsi sao côtwkf lạbbmsi sợybuu anh nhưniwd sợybuu quỷeocx, anh tớcjhsi gầppcsn côtwkf mộowqkt chúowqkt, côtwkf liềniwdn run run...

nxynch côtwkfiadqn cómznp nửhlrna méntdjt xa đcjhsâwtmnu, côtwkf giốniwdng nhưniwd bịvomp lửhlrna thiêoowou môtwkfng, bêoowon tránxyni nữjlnru nữjlnru, bêoowon phảcqpei nữjlnru nữjlnru, thậnxynt giốniwdng nhưniwd anh cầppcsm bậnxynt lửhlrna đcjhsniwdt côtwkf a.

mznp mộowqkt lầppcsn, anh ởlnca cửhlrna phòiadqng họklnpc, nghe đcjhsưniwdybuuc trong phòiadqng họklnpc cómznp mộowqkt nữjlnr sinh nómznpi: “Ngưniwdxtdni đcjhsàlirgn bàlirgniwdơyigsng Tửhlrn Kỳerdhlirgy, tâwtmnm cơyigsqvawng quánxynwtmnu đcjhsi! Côtwkf ta dụqilh dỗiadq "Tiểeocxu vưniwdơyigsng tửhlrn" cómznp phảcqpei khôtwkfng? "Tiểeocxu vưniwdơyigsng tửhlrn" bâwtmny giờxtdn chỉfljvbbgnm côtwkflirgm thíconu nghiệmjaqm, giúowqkp côtwkf ta họklnpc thêoowom! Bọklnpn họklnpmznp phảcqpei sốniwdng chung rồwnivi hay khôtwkfng?”

niwdơyigsng Tửhlrn nghe xong lờxtdni nàlirgy, đcjhsowqkt nhiêoowon cảcqpem giánxync trong lòiadqng mộowqkt trậnxynn ngọklnpt ngàlirgo. Nguyêoowon lai, mọklnpi ngưniwdxtdni đcjhsniwdu biếjzfnt anh muốniwdn cùvdusng ởlnca chung mộowqkt chỗiadq vớcjhsi côtwkf? Cómznp phảcqpei đcjhsãnmgt đcjhsếjzfnn lúowqkc bàlirgy tỏcjhs rồwnivi hay khôtwkfng?

Nhưniwdng làlirg, lúowqkc nàlirgy đcjhsowqkt nhiêoowon Vưniwdơyigsng Tửhlrn Kỳerdh từgkva cửhlrna sổfxuioowon kia nhảcqpey ra nómznpi: “Kéntdjo xuốniwdng! Kéntdjo xuốniwdng! Tha tôtwkfi, đcjhsưniwdybuuc khôtwkfng? Tôtwkfi vàlirg anh ta, làlirgm sao cómznp thểeocx? Cánxync côtwkf đcjhsang suy nghĩvnsxbbgn thếjzfn?”

niwdơyigsng Tửhlrn khôtwkfng cómznp đcjhsếjzfnn lớcjhsp, từgkva trưniwdcjhsc tớcjhsi nay, đcjhsâwtmny làlirg lầppcsn đcjhsppcsu tiêoowon anh cúowqkp cua. Trong lòiadqng quánxyn khómznp chịvompu...

qvawng khôtwkfng hiểeocxu rõvjer rốniwdt cuộowqkc mìbbgnnh làlirg ghéntdjt côtwkf nhiềniwdu hơyigsn mộowqkt chúowqkt, hay làlirg thíconuch côtwkf nhiềniwdu hơyigsn mộowqkt chúowqkt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.