Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1692 : Xác nhận cửa vào căn cứ (2)

    trước sau   
Nhógmuem dịxnljch: Thấkquht Liêpyipn Hoa

Mặpyipt Tiểsdztu Kỳhmjzlbtl mặpyipt anh cơqvtx hồfnyu chạfnyum phảijpoi, côruuk đlenmpdca mặpyipt, khẩbugfn trưyjofơqvtxng nógmuei: “Anh nhìohezn xem, toàlbtln bộrgwshxsey cốpqybi xung quanh vátsdlch đlenmátsdl, nhiềkquhu loạfnyui đlenmkquhu cógmue. Hơqvtxn nữlenma kéhztom khôruukng đlenmsdzt, cátsdlc loạfnyui câhxsey lẫvvajn vàlbtlo nhau màlbtl sinh trưyjofwadzng. Nhưyjofng làlbtl, anh xem chỗgsnhlbtly: “Côruuk chỉohez tay vàlbtlo màlbtln ảijponh: “Anh nhìohezn xem, nơqvtxi nàlbtly chỉohezgmue duy nhấkquht mộrgwst loạfnyui câhxsey. Khôruukng lạfnyu sao?”

yjofơqvtxng Tửdmui nhìohezn cẩbugfn thậaxmbn, thậaxmbt đlenmúbugfng nhưyjof vậaxmby! Rừpdcang mưyjofa nhiệixcvt đlenmhajji rấkquht đlenma dạfnyung loạfnyui câhxsey, mỗgsnhi mộrgwst câhxsey bêpyipn cạfnyunh nhấkquht đlenmxnljnh phảijpoi cógmue loạfnyui câhxsey khátsdlc, sinh trưyjofwadzng lẫvvajn lộrgwsn.

Chỗgsnhlbtly, bêpyipn trong năqvnlm méhztot, đlenmkquhu chỉohezgmue mộrgwst loạfnyui câhxsey. Chi tiếoyqbt nhỏpdca nhưyjof vậaxmby, anh thậaxmbt làlbtl khôruukng đlenmsdzt ýdclf, khôruukng nghĩingg tớhajji bịxnlj Tiểsdztu Kỳhmjz phátsdlt hiệixcvn!

Anh nhanh chógmueng nógmuei cho cátsdlc anh em: “Mọaadqi ngưyjofwoqvi nhìohezn đlenmi, nơqvtxi nàlbtly cátsdlc loạfnyui câhxsey đlenmkquhu rấkquht giốpqybng nhau, rấkquht giốpqybng đlenmưyjoflmwxc con ngưyjofwoqvi trồfnyung trọaadqt.”

qvnlng Vi vàlbtl Diệixcvp Đevlvìoheznh dẫvvajn đlenmlbtln ngưyjofwoqvi đlenmi tớhajji chỗgsnh Tiểsdztu Kỳhmjzgmuei, cẩbugfn thậaxmbn tìohezm ởwadz xung quanh mộrgwst chúbugft. Quảijpo thậaxmbt giốpqybng nhưyjof đlenmưyjoflmwxc con ngưyjofwoqvi trồfnyung trọaadqt.


Nhưyjofng làlbtl, cũhxseng khôruukng tìohezm thấkquhy tưyjoflmwxng phậaxmbt.

Đevlvêpyipm càlbtlng lúbugfc càlbtlng khuya, lạfnyui mộrgwst ngàlbtly trôruuki qua, cứhxse chịxnlju đlenmqibxng nhưyjof vậaxmby cũhxseng khôruukng phảijpoi làlbtltsdlch hay.

Buổtrlii tốpqybi Lăqvnlng Vi khôruukng ngủsdzt đlenmưyjoflmwxc, côruuklbtl Diệixcvp Đevlvìoheznh đlenmi trôruukng coi, Lôruuki Tuấkquhn vàlbtl Giang Quâhxsen cũhxseng đlenmi ra đlenmhxseng gátsdlc.

Bọaadqn họaadq bốpqybn ngưyjofwoqvi tớhajji lui bêpyipn trong khu vựqibxc năqvnlm méhztot, Lăqvnlng Vi nhátsdlo tâhxsem, côruuk nhìohezn lêpyipn trờwoqvi, vốpqybn làlbtl muốpqybn nhìohezn nhữlenmng ngôruuki sao, trăqvnlng sátsdlng nhưyjof hiểsdztu mộrgwst chúbugft lòqvtxng ngưyjofwoqvi ưyjofu tưyjof, lạfnyui khôruukng nghĩingg rằglnwng, côruuk ngẩbugfng đlenmxceru... Áyuolnh mắapwvt liềkquhn đlenmxnljnh trụijpo.

Diệixcvp Đevlvìoheznh thấkquhy côruuk nhìohezn chằglnwm chằglnwm lêpyipn trờwoqvi, anh cũhxseng ngẩbugfng đlenmxceru nhìohezn, cũhxseng liềkquhn đlenmxnljnh trụijpo!

ruuki Tuấkquhn vàlbtl Giang Quâhxsen thấkquhy kỳhmjz lạfnyu, hai ngưyjofwoqvi cũhxseng đlenmi lêpyipn nhìohezn, tiếoyqbp đlenmếoyqbn... Hai ngưyjofwoqvi cũhxseng đlenmxnljnh trụijpo!

Chuyệixcvn gìohez xảijpoy ra?

ruuki Tuấkquhn mặpyipt đlenmxcery môruukng lung hỏpdcai: “Mọaadqi ngưyjofwoqvi tạfnyui sao lạfnyui nhìohezn chằglnwm chằglnwm lêpyipn trờwoqvi nhưyjof thếoyqb? Nếoyqbu tôruuki khôruukng nhìohezn, chẳnxilng phảijpoi làlbtl chỉohez sốpqyb thôruukng minh củsdzta tôruuki quátsdl thấkquhp.”

qvnlng Vi đlenmrgwst nhiêpyipn giơqvtx tay, chỉohez trêpyipn trờwoqvi nógmuei: “Đevlvógmue khôruukng phảijpoi làlbtlyjoflmwxng phậaxmbt sao? Nhịxnlj Tuấkquhn anh nhìohezn khôruukng ra àlbtl?”

ruuki Tuấkquhn “A? “mộrgwst tiếoyqbng: “Ởqubr đlenmâhxseu?” Anh cốpqyb gắapwvng tìohezm, khắapwvp nơqvtxi tìohezm kiếoyqbm, cũhxseng khôruukng nhìohezn thấkquhy tưyjoflmwxng phậaxmbt.

qvnlng Vi hơqvtxi sốpqybt ruộrgwst, hỏpdcai Diệixcvp Đevlvìoheznh: “Nhìohezn thấkquhy khôruukng? Mấkquhy ngọaadqn câhxsey kia, khôruukng phảijpoi làlbtlm thàlbtlnh mộrgwst hìoheznh tưyjoflmwxng phậaxmbt sao?”

Diệixcvp Đevlvìoheznh gậaxmbt đlenmxceru mộrgwst cátsdli: “Đevlvúbugfng, anh cũhxseng thấkquhy vậaxmby.”

Giang Quâhxsen cũhxseng nógmuei: “ Đevlvúbugfng, tôruuki cũhxseng nhìohezn thấkquhy, nhưyjofng tưyjoflmwxng phậaxmbt nàlbtly cógmue thểsdztgmuei lêpyipn đlenmiềkquhu gìohez... Chúbugfng ta bâhxsey giờwoqv đlenmãnxilohezm đlenmưyjoflmwxc tưyjoflmwxng phậaxmbt thứhxseqvnlm, nhưyjofng tưyjoflmwxng phậaxmbt nàlbtly vàlbtltsdli đlenmógmuetsdlch đlenmátsdlgmue quan hệixcv thếoyqblbtlo? Chúbugfng ta vẫvvajn làlbtl khôruukng cógmue biệixcvn phátsdlp chắapwvc chắapwvn cửdmuia hang nàlbtlo cógmue thểsdztlbtlo, khôruukng phảijpoi sao?”


qvnlng Vi nógmuei: “Chúbugfng ta nêpyipn hỏpdcai Thiêpyipn Mặpyipc vàlbtl Tiểsdztu Bátsdlt.”

Diệixcvp Đevlvìoheznh gọaadqi Lýdclf Thiêpyipn Mặpyipc, hai ngưyjofwoqvi liêpyipn lạfnyuc vớhajji Tiểsdztu Bátsdlt.

Ba ngưyjofwoqvi bắapwvt đlenmxceru nghiêpyipn cứhxseu tưyjoflmwxng phậaxmbt thứhxseqvnlm vừpdcaa tìohezm đlenmưyjoflmwxc vàlbtl khốpqybi đlenmátsdlvvajch cógmue quan hệixcvohez?

Suốpqybt cảijpo mộrgwst buổtrlii tốpqybi, ba ngưyjofwoqvi cùmiwing tívvajnh toátsdln côruukng thứhxsec, nhưyjofng khôruukng cógmueohez đlenmrgwst phátsdl.

Đevlvlbtln ngưyjofwoqvi đlenmxceru ógmuec quay cuồfnyung, lúbugfc nàlbtly Vinh Phỉohez phátsdlt tớhajji tin tứhxsec nógmuei: “An Kỳhmjz Nhi bệixcvnh tìoheznh rấkquht nghiêpyipm trọaadqng!”

Ngàlbtly hôruukm qua trựqibxc thăqvnlng trựqibxc tiếoyqbp đlenmưyjofa bọaadqn họaadq đlenmi thàlbtlnh phốpqyb Nữlenmu Lai, bátsdlc sỹtjkrlbtlm xéhztot nghiệixcvm mátsdlu cho An Kỳhmjz Nhi, nhưyjofng mátsdlu An Kỳhmjz Nhi rúbugft ra khôruukng phảijpoi màlbtlu đlenmpdca, màlbtllbtl trắapwvng bạfnyuch!

Đevlvlbtln ngưyjofwoqvi lậaxmbp tứhxsec sốpqybt ruộrgwst, Vinh Phỉohezgmuei: “Kiểsdztm tra mátsdlu phátsdlt hiệixcvn tinh bộrgwst huyếoyqbt thanh cao gấkquhp sátsdlu lầxcern bìoheznh thưyjofwoqvng! Còqvtxn cógmue mỡartvruuki cao gấkquhp bốpqybn lầxcern!”

“Chuyệixcvn gìohez xảijpoy ra? Đevlvógmuelbtl bệixcvnh gìohez?” Đevlvlbtln ngưyjofwoqvi thấkquht chủsdzty bátsdlt thiệixcvt hỏpdcai.

Vinh Phỉohezgmuei: “Kếoyqbt quảijpo kiểsdztm tra nógmuei làlbtl viêpyipm di tuyếoyqbn cấkquhp tívvajnh nghiêpyipm trọaadqng, nhiềkquhu bộrgws phậaxmbn chứhxsec năqvnlng suy kiệixcvt.”

“Cátsdli gìohez?” Nhiềkquhu bộrgws phậaxmbn chứhxsec năqvnlng suy kiệixcvt?

Tấkquht cảijpo mọaadqi ngưyjofwoqvi đlenmkquhu bịxnlj giậaxmbt mìoheznh, ýdclfohez? Khôruukng phảijpoi làlbtl quátsdl dọaadqa ngưyjofwoqvi sao? Nhiềkquhu bộrgws phậaxmbn chứhxsec năqvnlng suy kiệixcvt? Nhưyjof vậaxmby khôruukng phảijpoi làlbtl khôruukng xong rồfnyui sao?

qvnlng Vi vộrgwsi vàlbtlng nógmuei: “Anh Tưyjof, anh nhanh chógmueng liêpyipn lạfnyuc vớhajji Quâhxsen Dưyjofơqvtxng! Cógmue phảijpoi An Kỳhmjz Nhi đlenmãnxilmiwing thuốpqybc gìohezgmuetsdlc dụijpong phụijpo khôruukng? Áyuolnh mắapwvt An Kỳhmjz Nhi tỏpdca ýdclf, anh làlbtltsdlc sỹtjkr hẳnxiln biếoyqbt dùmiwing thuốpqybc gìohez.”

“Ừqibx, Anh đlenmãnxil liêpyipn lạfnyuc Quâhxsen Dưyjofơqvtxng, cậaxmbu ta bêpyipn kia cũhxseng đlenmang kiểsdztm tra. Mọaadqi ngưyjofwoqvi cũhxseng đlenmpdcang quátsdl sốpqybt ruộrgwst, chờwoqv chịxnljhxseu ổtrlin đlenmxnljnh lạfnyui, anh lậaxmbp tứhxsec đlenmưyjofa côruukkquhy trởwadz vềkquhyjofhajjc.”

“Đevlvưyjoflmwxc!”

Kếoyqbt thúbugfc nógmuei chuyệixcvn đlenmiệixcvn thoạfnyui, tấkquht cảijpo đlenmlbtln ngưyjofwoqvi đlenmkquhu lo lắapwvng, Thưyjoflmwxng Hỏpdcaa! Bạfnyuch Bìoheznh vàlbtl hai vịxnlj giátsdlo sưyjofqvtxn chưyjofa cứhxseu đlenmưyjoflmwxc, An Kỳhmjz Nhi lạfnyui xảijpoy ra chuyệixcvn!

qvnlng Vi đlenmang nhátsdlo tâhxsem, đlenmrgwst nhiêpyipn nghe Diệixcvp Đevlvìoheznh kêpyipu côruuk: “Bàlbtlnxil, mau tớhajji đlenmâhxsey!”

“Thếoyqblbtlo?” Lăqvnlng Vi bịxnlj sợlmwx hếoyqbt hồfnyun, lạfnyui xảijpoy ra chuyệixcvn gìohez?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.