Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1685 : Tên tôi như mạng tôi (1)

    trước sau   
Nhótwdxm dịoyorch: Thấkpmjt Liêhfpin Hoa

An Kỳtwuu Nhi khótwdx chịoyoru cótwdx chúlembt khôewuhng đqruxwujjng nổlozri...

hvtpng Vi nhìlozrn bộsmyzbegtng củxuqna côewuhddwang khôewuhng giốkxkrng nhưrppxkndf mang thai, ngưrppxeoswc lạrppxi giốkxkrng nhưrppx muốkxkrn tớqruxi mộsmyzt cơeelon bệzchsnh nặgtzgng.

Vinh Phỉqruxddwang khẩhzwjn trưrppxơeelong: “Rốkxkrt cuộsmyzc làkndfkndfm sao?”

An Kỳtwuu Nhi đqruxsmyzt nhiêhfpin run rẩhzwjy... Sắiddbc mặgtzgt Vinh Phỉqruxddwang đqruxlozri theo, anh ôewuhm chặgtzgt côewuh, nhìlozrn chằfaynm chằfaynm mặgtzgt côewuh, khẩhzwjn trưrppxơeelong hỏfayni: “Thếqsfpkndfo?”

An Kỳtwuu Nhi lắiddbc đqruxypllu, đqruxsmyzt nhiêhfpin trábegtn thấkpmjm ra tầypllng tầypllng mồlozrewuhi, côewuh ôewuhm bụzchsng rêhfpin mộsmyzt tiếqsfpng: “Đitiiau bụzchsng...”


hvtpng Vi đqruxsmyzt nhiêhfpin cótwdx phầyplln bấkpmjt an, tídkqhnh cábegtch An Kỳtwuu Nhi vốkxkrn làkndf rấkpmjt bềlembn bỉqrux, cảpbvl ngưrppxnlnii đqruxếqsfpm khôewuhng hếqsfpt vếqsfpt thưrppxơeelong, thôewuhng thưrppxnlning chảpbvly mábegtu, bịoyor thưrppxơeelong, côewuh ngay cảpbvl châwdcrn màkndfy đqruxlembu khôewuhng nhídkqhu mộsmyzt cábegti.

Đitiismyzt nhiêhfpin nótwdxi đqruxau bụzchsng, rốkxkrt cuộsmyzc làkndf đqruxau bao nhiêhfpiu? Mớqruxi cótwdx thểxuqnkndfm cho côewuhtwdxi ra chữwkea “Đitiiau”?

Mồlozrewuhi trêhfpin trábegtn An Kỳtwuu Nhi giốkxkrng nhưrppx nhữwkeang giọhzwjt nưrppxqruxc vậfhbty, tuôewuhn rơeeloi rơeeloi. Mặgtzgt côewuh trởsakshfpin xanh méitiit!

Vinh Phỉqrux lậfhbtp tứwujjc nótwdxng ruộsmyzt: “Chúlembng ta nhanh đqruxi vềlemb, anh đqruxưrppxa em đqruxi bệzchsnh việzchsn!”

Vừfymta nótwdxi, Vinh Phỉqrux vừfymta đqruxeelo An Kỳtwuu Nhi đqruxwujjng lêhfpin.

An Kỳtwuu Nhi khoábegtt tay mộsmyzt cábegti: “Chờnlni mộsmyzt chúlembt... Đitiixuqn cho em chậfhbtm mộsmyzt chúlembt...”

ewuh đqruxau đqruxếqsfpn khôewuhng nhúlembc nhídkqhch đqruxưrppxeoswc, mộsmyzt lúlembc lâwdcru, côewuh mớqruxi nótwdxi: “Em muốkxkrn đqruxi vệzchs sinh...”

Vinh Phỉqrux vộsmyzi vàkndfng đqruxeeloewuhhfpin.

hvtpng Vi sợeosw An Kỳtwuu Nhi xấkpmju hổlozr, cũddwang khôewuhng đqruxi cùxuqnng.

Chỉqrux chốkxkrc lábegtt sau, Vinh Phỉqruxecrvng An Kỳtwuu Nhi trởsaks lạrppxi, Lăhvtpng Vi thấkpmjy sắiddbc mặgtzgt Vinh Phỉqrux trởsakshfpin tốkxkri đqruxen!

Đitiien giốkxkrng nhưrppx đqruxábegty nồlozri vậfhbty, sắiddbc mặgtzgt âwdcrm trầypllm đqruxábegtng sợeosw!

hvtpng Vi nhìlozrn chằfaynm chằfaynm Vinh Phỉqrux hỏfayni: “Côewuhkpmjy thếqsfpkndfo?”

Vinh Phỉqruxtwdxi: “Khôewuhng biếqsfpt nguyêhfpin nhâwdcrn gìlozr, côewuhkpmjy mớqruxi vừfymta rồlozri đqruxi tiểxuqnu, đqruxlembu làkndfbegtu... Anh phảpbvli đqruxưrppxa côewuhkpmjy trởsaks vềlemb.”


hvtpng Vi chay mau tớqruxi tìlozrm Diệzchsp Đitiiìlozrnh, Diệzchsp Đitiiìlozrnh vàkndfbegt Thiêhfpin Mặgtzgc còzmjxn đqruxang nghiêhfpin cứwujju khốkxkri đqruxábegtdkqhch.

Tiểxuqnu tổlozrtwdxng Tốkxkri vàkndf đqruxsmyzi viêhfpin đqruxgtzgc chiếqsfpn tấkpmjt cảpbvl tảpbvln ra đqruxi tìlozrm tưrppxeoswng phậfhbtt thứwujjhvtpm.

hvtpng Vi nótwdxi cho Diệzchsp Đitiiìlozrnh xong, sắiddbc mặgtzgt Diệzchsp Đitiiìlozrnh lậfhbtp tứwujjc trầypllm xuốkxkrng, anh chạrppxy tớqruxi xem, An Kỳtwuu Nhi, thấkpmjy côewuh đqruxau đqruxếqsfpn cắiddbn răhvtpng chịoyoru đqruxzchsng, ngưrppxnlnii run run mãilvsnh liệzchst!

“Anh Tứwujj, anh mang côewuhkpmjy trởsaks vềlemb trưrppxqruxc. Đitiixuqn cho Lãilvso Hắiddbc cho dẫqzhrn đqruxưrppxnlning mọhzwji ngưrppxnlnii! Chúlembng ta đqruxãilvslozrm đqruxưrppxeoswc cửtwuua vàkndfo, anh cũddwang đqruxfymtng lo lắiddbng bêhfpin nàkndfy.”

“Đitiiưrppxeoswc!” Vinh Phỉqruxddwang nghĩqdsi nhưrppx vậfhbty, bọhzwjn họhzwj đqruxãilvslozrm đqruxưrppxeoswc cửtwuua vàkndfo, làkndfm sao đqruxi vàkndfo, chỉqruxkndf vấkpmjn đqruxlemb thờnlnii gian, phídkqha sau cótwdx anh hay khôewuhng cótwdx anh, cũddwang khôewuhng phảpbvli làkndf vấkpmjn đqruxlemb lớqruxn.

Vinh Phỉqruxtwdxi: “Trưrppxqruxc hếqsfpt đqruxxuqn cho Lãilvso Hắiddbc dẫqzhrn tôewuhi ra ngoàkndfi, chờnlniewuhi thu xếqsfpp ổlozrn thỏfayna cho vợeoswewuhi xong, tôewuhi sẽtwdx trởsaks lạrppxi cùxuqnng mọhzwji ngưrppxnlnii hộsmyzi hợeoswp.”

hvtpng Vi vộsmyzi vàkndfng kêhfpiu Lãilvso Hắiddbc tớqruxi..

ilvso Hắiddbc ởsakshfpin kia cầypllm nhábegtnh câwdcry đqruxfhbty kídkqhn cho cábegtc huynh đqruxzchs củxuqna ôewuhng, lạrppxi còzmjxn đqruxang quỳtwuuhfpin cạrppxnh bọhzwjn họhzwj thậfhbtt lâwdcru.

kndfo lúlembc nàkndfy, Lăhvtpng Vi kêhfpiu lãilvso. Lãilvso mớqruxi mộsmyzt bêhfpin gõecrv hai châwdcrn têhfpi dạrppxi đqruxwujjng lêhfpin.

hvtpng Vi đqruxxuqn cho tiểxuqnu phiêhfpin dịoyorch đqruxkxkri vớqruxi Lãilvso Hắiddbc nótwdxi, trưrppxqruxc đqruxxuqn cho lãilvso đqruxưrppxa Vinh Phỉqruxkndf An Kỳtwuu Nhi đqruxi ra ngoàkndfi.

ilvso Hắiddbc đqruxnlni đqruxqzhrn gậfhbtt đqruxypllu mộsmyzt cábegti.

Vẻznqv mặgtzgt lãilvso bâwdcry giờnlnitwdx chúlembt hoảpbvlng hốkxkrt... Lậfhbtp tứwujjc mấkpmjt đqruxi nhiềlembu anh em nhưrppx vậfhbty, trong lúlembc nhấkpmjt thờnlnii lãilvso vẫqzhrn chưrppxa chấkpmjp nhậfhbtn đqruxưrppxeoswc.

Diệzchsp Đitiiìlozrnh khôewuhng an tâwdcrm vềlembilvso Hắiddbc, trêhfpin đqruxưrppxnlning đqruxi liệzchsu lãilvso cótwdxkndfm đqruxiềlembu gìlozr xấkpmju, liềlembn kêhfpiu hai tiểxuqnu đqruxsmyzi tiểxuqnu tổlozrtwdxng Tốkxkri, đqruxxuqn cho bọhzwjn họhzwj phụzchs trábegtch trôewuhng chừfymtng Lãilvso Hắiddbc, cũddwang hộsmyz tốkxkrng Vinh Phỉqruxkndf An Kỳtwuu Nhi đqruxi ra ngoàkndfi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.