Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1679 : Gian tế (1)

    trước sau   
Nhómoodm dịnrowch: Thấzaxlt Liêinjln Hoa

zetwemnoi mấzaxly đunbnènnnyn pin, đunbncnsfng thờemnoi chiếafsou sáflpang,tiểhmzbu phiêinjln dịnrowch đunbnang chạnkdzy trốpzlsn: “Ùwsjhm” mộltvjt chúenyct ngãxvzw xuốpzlsng đunbnzaxlt.

“Thằbrqvng nhómoodc! Chạnkdzy đunbnbrqvng nàthsio!” Vinh Phỉibnglabkng lêinjln, túenycm lấzaxly anh ta.

Tiểhmzbu tửemnothsiy bịnrow Giang Quâjuhmn khảwttho ởqjzp mộltvjt đunbnnkdzc chiếafson đunbnltvji viêinjln đunbníthhlch túenyci đunbneo lưzetwng khómooda lạnkdzi. Khôlabkng nghĩidwv tớlnoji, lạnkdzi đunbnhmzb cho tiểhmzbu tửemnothsiy xúenyci giụflpac mởqjzp ra.

Tiểhmzbu phiêinjln dịnrowch bịnrow Vinh Phỉibngenycm lấzaxly, liêinjln tụflpac cầxvmwu xin tha thứiplj: “Thầxvmwn tàthsii gia! Anh đunbnjkrmng làthsim khómoodlabki, chỗzdiqthsiy... Làthsim tôlabki sợyabd muốpzlsn tènnny ra quầxvmwn! Tôlabki cũdrzfng khôlabkng dáflpam vàthsio —— cáflpac anh muốpzlsn vàthsio, cáflpac anh vàthsio đunbni, cũdrzfng đunbnjkrmng mang tôlabki theo!”

“Têinjl ——” đunbnltvjt nhiêinjln, đunbnthsin ngưzetwemnoi nghe đunbnưzetwyabdc âjuhmm thanh kỳdhao lạnkdz.


Hai mưzetwơzyefi mấzaxly đunbnènnnyn pin, đunbncnsfng thờemnoi chiếafsou xung quanh. Xung quanh khôlabkng cómoodisyp cảwtth, nhưzetwng làthsi đunbnthsin ngưzetwemnoi nghe đunbnưzetwyabdc âjuhmm thanh rắdjpwn lènnnyzetwenyci!

lebang Vi nổygvqi da gàthsi, côlabk cựflzwc kỳdhao sợyabd rắdjpwn!

Diệnnnyp Đyabdìisypnh đunbnưzetwa tay ôlabkm côlabk, bảwttho vệnnnylabk trong ngựflzwc. Lălebang Vi nhìisypn xung quanh, khôlabkng nhìisypn thấzaxly thứipljisyp.

“Rờemnoi chỗzdiqthsiy trưzetwlnojc rồcnsfi nómoodi sau!” Vinh Phỉibngmoodm lấzaxly tiểhmzbu phiêinjln dịnrowch, cùthsing đunbnthsin ngưzetwemnoi tứipljc tốpzlsc chạnkdzy trởqjzp vềiplj.

Tiểhmzbu phiêinjln dịnrowch bịnrow anh túenycm cầxvmwn cổygvq, chạnkdzy lảwttho đunbnwttho. Anh ta mộltvjt bêinjln lớlnojn tiếafsong kêinjlu gàthsio, mộltvjt bêinjln từjkrm trong túenyci nésmwnm mộltvjt truy tung khíthhl ra ngoàthsii.

Đyabdêinjlm quáflpa tốpzlsi, khôlabkng ai chúenyc ýberk tớlnoji đunbnltvjng táflpac nhỏdrzf củflpaa anh ta.

Đyabdthsin ngưzetwemnoi chạnkdzy cựflzwc nhanh, chạnkdzy mấzaxly trălebam thưzetwlnojc, lúenycc dừjkrmng lạnkdzi, đunbnthsin ngưzetwemnoi theo nhưzetw tiểhmzbu tổygvq kiểhmzbm tra sốpzlszetwyabdng.

“Mộltvjt ngưzetwemnoi cũdrzfng khôlabkng thiếafsou!” Đyabdthsin ngưzetwemnoi thởqjzp phàthsio nhẹduav nhõlebam, Diệnnnyp Đyabdìisypnh nómoodi: “Chúenycng ta ẩjuhmn núenycp ởqjzp chỗzdiqthsiy trưzetwlnojc, nhómoodm ngưzetwemnoi kia hẳnovkn sẽrutk đunbnuổygvqi đunbnếafson rấzaxlt nhanh, chúenycng ta mai phụflpac bọvgymn họvgym mộltvjt chúenyct.”

“Đyabdưzetwyabdc!” Giang Quâjuhmn ra lệnnnynh cho đunbnltvji trưzetwqjzpng đunbnltvji đunbnnkdzc chiếafson: “Ẩbxdon núenycp tạnkdzi chỗzdiq!”

Đyabdltvji đunbnnkdzc chiếafson lậbokvp tứipljc theo nhưzetw bốpzls tríthhl củflpaa tiểhmzbu tổygvq, ẩjuhmn núenycp xung quanh.

Qua hơzyefn mộltvjt giờemno.

Diệnnnyp Đyabdìisypnh liêinjln lạnkdzc Tiểhmzbu Báflpat: “Bêinjln kia cómood pháflpat hiệnnnyn gìisyp khôlabkng? “

Tiểhmzbu Báflpat nómoodi: “Tạnkdzm thờemnoi an toàthsin, khôlabkng cómood dấzaxlu hiệnnnyu củflpaa kẻnrow thùthsi.”




Tiểhmzbu Báflpat khôlabkng đunbnem hìisypnh ảwtthnh thiếafsot quáflpa xa, bởqjzpi vìisyp đunbnem hìisypnh ảwtthnh thiếafsot quáflpa xa, khi thu trởqjzp vềiplj, vôlabkthsing khómoodflpac đunbnnrownh đunbnưzetwyabdc vịnrow tríthhl.

Anh ngay tạnkdzi cáflpach vịnrow tríthhl giáflpam sáflpat hai ngàthsin mésmwnt vềiplj phíthhla bêinjln tráflpai, mộltvjt khi cómood ngưzetwemnoi đunbnáflpanh bấzaxlt ngờemno, anh lậbokvp tứipljc báflpao cáflpao.

Thờemnoi gian cáflpach hai ngàthsin mésmwnt, đunbnflpa đunbnhmzb anh Đyabdìisypnh vàthsi mọvgymi ngưzetwemnoi chuẩjuhmn bịnrow.

enycc nàthsiy, trợyabd thủflpa Tiểhmzbu Kỳdhaozetwng tớlnoji cho anh mộltvjt ly nưzetwlnojc ấzaxlm: “Khoa trưzetwqjzpng, anh khôlabkng nghỉibng ngơzyefi mộltvjt chúenyct sao? Anh cũdrzfng đunbnãxvzw hai ngàthsiy khôlabkng ngủflpa...”

zetwơzyefng Tửemno quay đunbnxvmwu, thấzaxly mặnkdzt Tiểhmzbu Kỳdhao đunbnxvmwy mệnnnyt mỏdrzfi, anh cómood chúenyct kinh ngạnkdzc: “Tạnkdzi sao côlabkzsion chưzetwa ngủflpa?”

Tiểhmzbu Kỳdhao khoáflpac máflpai tómoodc dàthsii cómood chúenyct xốpzlsc xếafsoch, mộltvjt đunbnôlabki mắdjpwt to xinh đunbnduavp cũdrzfng sắdjpwp khôlabkng mởqjzp ra đunbnưzetwyabdc.

isypnh thưzetwemnong côlabk “Kỷqlrw kỷqlrw tra tra” giốpzlsng nhưzetw con chim nhỏdrzf, lúenycc nàthsiy, ngay cảwtthmoodi chuyệnnnyn cũdrzfng khôlabkng đunbnflpa sứipljc lựflzwc.

labk đunbni theo anh hai ngàthsiy hai đunbnêinjlm... Khôlabkng ngủflpa.

Tiểhmzbu Kỳdhao khôlabkng trảwtth lờemnoi, Vưzetwơzyefng Tửemno nhậbokvn lấzaxly nưzetwlnojc côlabk đunbnưzetwa tớlnoji.

Anh nómoodi vớlnoji Tiểhmzbu Kỳdhao: “Côlabk đunbnãxvzw cựflzwc khổygvq, côlabk mau đunbni nghỉibng ngơzyefi. Cha mẹduavlabki bịnrow bắdjpwt cómoodc, đunbnếafson nay chưzetwa rõleba tung títhhlch... Tôlabki khôlabkng thểhmzbthsio đunbni ngủflpa đunbnưzetwyabdc, huốpzlsng chi, cũdrzfng khôlabkng ngủflpa đunbnưzetwyabdc.”

Tiểhmzbu Kỳdhaothsim sao biếafsot khôlabkng trong lòzsiong anh đunbnau khổygvq, anh cho tớlnoji bâjuhmy giờemno đunbniplju làthsi nhưzetw vậbokvy, bấzaxlt kểhmzb gặnkdzp phảwtthi chuyệnnnyn gìisyp, anh đunbniplju khôlabkng nómoodi ra. Trong lòzsiong khómood chịnrowu đunbni nữzsioa, cũdrzfng sẽrutk khôlabkng biểhmzbu hiệnnnyn ra bêinjln ngoàthsii.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.