Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1673 : Năm tượng phật (1)

    trước sau   
Nhólgzhm dịopozch: Thấfmbct Liêdargn Hoa

Vinh Phỉblqe mởjhbtmsani đopozeo lưyccrng củgwzia mìtvjfnh ra, ởjhbt lớckprp bêdargn trong vùtfmvn vụbpodt lụbpodc lọhxwgi, lấfmbcy ra mộvwfit viêdargn dạyjmh minh châdyglu!

Vinh Phỉblqe quơpsid quơpsid trưyccrckprc mắqhgyt tiểqghau phiêdargn dịopozch: “Vậlgzht nàhyhgy trịopoz giámsan mấfmbcy câdygly vàhyhgng?”

Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg mặyuplt đopozssfsy rạyjmho rựkbaac, chắqhgyc ăfcpln đopozmsann: “Íqhgyt nhấfmbct cólgzh thểqgha đopozqghai hai câdygly!”

Vinh Phỉblqe cầssfsm đopozssfsu ngólgzhn tay củgwzia anh ta, cưyccrauuji mộvwfit cámsani nólgzhi: “Sai rồjhbti, cámsani nàhyhgy làhyhg vậlgzht hiếfcplm, loạyjmhi nàhyhgy lãtvjfo phậlgzht gia đopozãtvjftfmvng qua, ífnjqt nhấfmbct cólgzh thểqgha đopozqghai mưyccrauuji lăfcplm câdygly.”

“Ôqhgyi mẹpboo ơpsidi...”Áiomcnh mắqhgyt củgwzia Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg nhìtvjfn chằpboom chằpboom vàhyhgo hạyjmht minh châdyglu, anh liếfcplm miệugvung mộvwfit cámsani, hạyjmht minh châdyglu nàhyhgy cólgzh thểqgha trịopoz giámsan rấfmbct niềllfzu tiềllfzn!


Vinh Phỉblqe lạyjmhi thảdwbx hạyjmht minh châdyglu vàhyhgo trong túmsani, Anh nhìtvjfn Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg nhífnjqu màhyhgy nólgzhi: “Tôqcxyi đopozqgha hạyjmht minh châdyglu nàhyhgy ởjhbt đopozâdygly, cólgzh bảdwbxn lãtvjfnh anh cứdarg lấfmbcy, khôqcxyng cầssfsn biếfcplt bằpboong cámsanch nàhyhgo, chỉblqe cầssfsn anh cólgzh thểqgha lấfmbcy, tôqcxyi tuyệugvut đopozjjxni khôqcxyng lấfmbcy lạyjmhi.”

“Thậlgzht sao? Mẹpboo ơpsidi...” Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg chàhyhg chàhyhg hai tay, nuốjjxnt nưyccrckprc miếfcplng mộvwfit cámsani.

Vinh Phỉblqeyccrauuji gian xảdwbxo, nólgzhi: “Nếfcplu làhyhg đopozjhbt giảdwbx, liềllfzn đopozlgzhp làhyhgm đopozjhbt chơpsidi, Anh Tứdargqcxyi đopozâdygly, trong túmsani còsqacn nhiềllfzu thứdarg đopozámsanng tiềllfzn hơpsidn cámsani nàhyhgy nhiềllfzu.”

“Ai mámsan ơpsidi... Mámsan ơpsidi...” Giọhxwgng nólgzhi Tiểqghau Tàhyhgi Mêdargrodbng thay đopozqghai theo Vinh Phỉblqe...

“Đugvuưyccrseguc! Côqcxyng việugvuc nàhyhgy, tiểqghau gia tôqcxyi nhậlgzhn!”

msanc nàhyhgy, Diệugvup Đugvuìtvjfnh Đugvuìtvjfnh đopozi tớckpri bêdargn cạyjmhnh Lãtvjfo Hắqhgyc, hỏrodbi ôqcxyng: “Chỉblqe cầssfsn tìtvjfm đopozưyccrseguc năfcplm tưyccrsegung phậlgzht, làhyhglgzh thểqghatvjfm đopozưyccrseguc cửztvba vàhyhgo, đopozúmsanng khôqcxyng?”

tvjfo Hắqhgyc nólgzhi: “Theo truyềllfzn thuyếfcplt làhyhg nhưyccr vậlgzhy, tôqcxyi cũrodbng chưyccra đopozi vàhyhgo bao giờauuj, làhyhgm sao tôqcxyi biếfcplt?”

qcxyi Tuấfmbcn đopozvwfit nhiêdargn nhấfmbcc châdygln, đopozyjmhp vàhyhgo ngựkbaac ôqcxyng ta mộvwfit cámsani: “Thámsani đopozvwfitvjf đopozólgzh? Cólgzh biếfcplt đopozang nólgzhi chuyệugvun vớckpri ai khôqcxyng? khôqcxyng biếfcplt sao?”

tvjfo Hắqhgyc bịopoz anh đopozyjmhp ngãtvjf nhàhyhgo.

tvjfo ta đopozau đopozếfcpln khôqcxyng ngừnplxng toédargt miệugvung, nhưyccrng vẫqhxhn làhyhgsqac dậlgzhy nólgzhi xin lỗljidi Diệugvup Đugvuìtvjfnh: “Diệugvup tiêdargn sinh, thậlgzht xin lỗljidi, thámsani đopozvwfiqcxyi khôqcxyng tốjjxnt. Tôqcxyi chỉblqelgzhi sựkbaa thậlgzht, tôqcxyi thậlgzht sựkbaa khôqcxyng biếfcplt cửztvba vàhyhgo ởjhbt đopozâdyglu. Năfcplm tưyccrsegung phậlgzht cũrodbng chỉblqehyhg nghe nólgzhi, mọhxwgi ngưyccrauuji truyềllfzn tai nhau làhyhg vậlgzhy, nhưyccrng khôqcxyng cólgzh ai tìtvjfm thấfmbcy. Chỉblqelgzh chịopoz A Đugvuyjmht mớckpri biếfcplt năfcplm tưyccrsegung phậlgzht kia ởjhbt đopozâdyglu. Nếfcplu mọhxwgi ngưyccrauuji muốjjxnn vàhyhgo căfcpln cứdargmsant mámsanu, phảdwbxi nhanh chólgzhng tìtvjfm năfcplm tưyccrsegung phậlgzht kia. Trễzlzr nữtdcsa, đopozjhbt ăfcpln vàhyhgyccrckprc cũrodbng khôqcxyng đopozgwzitfmvng.”

Phiêdargn dịopozch Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg giao phiêdargn dịopozch Hoàhyhgn cho bọhxwgn họhxwg, Diệugvup Đugvuìtvjfnh vàhyhgyccrơpsidng Dầssfsn nhìtvjfn nhau mộvwfit cámsani.

yccrơpsidng Dầssfsn trưyccrckprc ởjhbt Đugvuyjmhi Hồjhbt Tửztvb Đugvuyjmh Lợsegui nólgzhi chuyệugvun, chuyểqghan lờauuji

Trêdargn căfcpln bảdwbxn cũrodbng nólgzhi giốjjxnng nhưyccrtvjfo Hắqhgyc.


yccrơpsidng Dầssfsn nólgzhi: “Lúmsanc Đugvuyjmhi Hồjhbt Tửztvb Đugvuyjmht Lợsegui nólgzhi, Tòsqacng Ưgnrrckprc Khắqhgyc Trấfmbcn mộvwfit mựkbaac đopozi vềllfz phífnjqa nam, sau đopozólgzh thấfmbcy năfcplm tưyccrsegung phậlgzht, tưyccrsegung phậlgzht bêdargn cạyjmhnh cólgzh mộvwfit cámsani bịopoz phámsan... Cámsani gìtvjf, anh chưyccra nólgzhi xong.”

Diệugvup Đugvuìtvjfnh suy nghĩxmfolgzhi: “Cámsani chữtdcs "Phámsan" đopozólgzhhyhg hồjhbt hay khôqcxyng? Mậlgzht ngữtdcs hồjhbtrodbng làhyhg phámsant âdyglm "Po" nàhyhgy.”

Mắqhgyt Vưyccrơpsidng dầssfsn sámsanng lêdargn, gậlgzht đopozssfsu mộvwfit cámsani nólgzhi: “Cólgzh khảdwbxfcplng.”

Diệugvup Đugvuìtvjfnh xoay đopozssfsu hỏrodbi Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg: “Mậlgzht ngữtdcs hồjhbt phámsant âdyglm nhưyccr thếfcplhyhgo?”

Anh mắqhgyt Tiểqghau phiêdargn dịopozch nhìtvjfn chằpboom chằpboom túmsani Vinh Phỉblqe, anh ta cưyccrauuji hìtvjftvjf, nólgzhi: “Hồjhbt phámsant âdyglm chífnjqnh làhyhg "Po", thếfcplhyhgo?

Diệugvup Đugvuìtvjfnh khôqcxyng trảdwbx lờauuji, anh cùtfmvng Vưyccrơpsidng Dầssfsn nhìtvjfn nhau mộvwfit cámsani. Vưyccrơpsidng Dầssfsn nólgzhi: “Cửztvba vàhyhgo căfcpln cứdargmsant mámsanu, cólgzh lẻiomchyhgjhbt gầssfsn đopozâdygly.”

Diệugvup Đugvuìtvjfnh lạyjmhi hỏrodbi Tiểqghau Tàhyhgi Mêdarg: “Anh hẳkbaan thưyccrauujng xuyêdargn vàhyhgo rừnplxng chứdarg? Anh đopozãtvjf từnplxng tớckpri đopozâdygly sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.