Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1667 : Có bản lĩnh đấy sao? (1)
Nhóobrk m dịrmjb ch: Thấrhhj t Liêfrxd n Hoa.
Thífeqa nghiệnwiu m thànwiu nh cômghx ng!
Vưligq ơfvwk ng Tửisnl A lậjppk p tứligq c chuyểikzc n hìqrbw nh ảjppk nh thànwiu nh trong rừckpq ng mưligq a nhiệnwiu t đutcr ớspmg i, nhữikzc ng mảjppk nh bảjppk n đutcr ồraei vừckpq a nãrgei y còpqao n mơfvwk hồraei khômghx ng rõaatq chữikzc bâfeqa y giờeaec đutcr ãrgei vômghx cùszbe ng rõaatq néfrxd t.
Anh ta cẩsxzc n thậjppk n soávmmf t, phávmmf t hiệnwiu n vịrmjb trífeqa củligq a mấrhhj y ngưligq ờeaec i Đspmg ìqrbw nh ca đutcr ang mưligq a nhưligq trúfspg t nưligq ớspmg c.
Hìqrbw nh ảjppk nh mưligq a nhưligq trúfspg t nưligq ớspmg c vômghx cùszbe ng rõaatq néfrxd t, tốacml t hơfvwk n trưligq ớspmg c đutcr óobrk đutcr ếfseh n mấrhhj y trăzimb m lầidft n!
Tiểikzc u bávmmf t thấrhhj y gầidft n mộaatq t sơfvwk n đutcr ộaatq ng cóobrk rấrhhj t nhiềvmmf u kẻraei đutcr ịrmjb ch đutcr ang âfeqa m thầidft m mai phụgoiq c!
Quávmmf nguy hiểikzc m! Nếfseh u nhưligq cóobrk nhiềvmmf u ngưligq ờeaec i nhưligq vậjppk y đutcr ồraei ng thờeaec i xômghx ng vànwiu o trong sơfvwk n đutcr ộaatq ng thìqrbw Đspmg ìqrbw nh ca bọhgvn n họhgvn còpqao n mạolys ng sốacml ng sao?
Trong nhávmmf y mắojdx t tiểikzc u bávmmf t liềvmmf n cảjppk m thấrhhj y lạolys nh cảjppk sốacml ng lưligq ng.
Anh ta lau mồraei hômghx i lạolys nh trêfrxd n trávmmf n, thửisnl kếfseh t nốacml i vớspmg i Giang Quâfeqa n. Nhưligq ng tífeqa n hiệnwiu u trong sơfvwk n đutcr ộaatq ng quávmmf yếfseh u, hoànwiu n toànwiu n khômghx ng liêfrxd n lạolys c đutcr ưligq ợliby c!
Nhưligq ng mànwiu thờeaec i gian vẫlmau n trômghx i qua từckpq ng chúfspg t mộaatq t.
Kẻraei đutcr ịrmjb ch cũligq ng sắojdx p sửisnl a hànwiu nh đutcr ộaatq ng! Phảjppk i nghĩlbgj biệnwiu n phávmmf p mớspmg i đutcr ưligq ợliby c!
Tiểikzc u bávmmf t vộaatq i vànwiu ng tăzimb ng cưligq ờeaec ng tífeqa n hiệnwiu u xung quanh sơfvwk n đutcr ộaatq ng.
“Cávmmf c huynh đutcr ệnwiu , nhậjppk n đutcr ưligq ợliby c tífeqa n hiệnwiu u hãrgei y trảjppk lờeaec i.” tiểikzc u bávmmf t gửisnl i mộaatq t mậjppk t lệnwiu nh cho tấrhhj t cảjppk mọhgvn i ngưligq ờeaec i gầidft n khu vựjuir c sơfvwk n đutcr ộaatq ng.
Nếfseh u nhưligq lànwiu ngưligq ờeaec i phe mìqrbw nh thìqrbw bọhgvn n họhgvn lậjppk p tứligq c biếfseh t ngay đutcr âfeqa y lànwiu ýjppk gìqrbw .
Nếfseh u nhưligq kẻraei đutcr ịrmjb ch nhậjppk n đutcr ưligq ợliby c thìqrbw bọhgvn n chungs ẽntuj hoànwiu n toànwiu n khômghx ng hiểikzc u, chỉsxzc cho rằqrnc ng nhậjppk n nhầidft m tin tứligq c.
Cho dùszbe cóobrk hoànwiu i nghi nhưligq ng bọhgvn n chúfspg ng cũligq ng sẽntuj khômghx ng biếfseh t lànwiu chuyệnwiu n gìqrbw xảjppk y ra. Hơfvwk n nữikzc a tin nànwiu y cũligq ng khômghx ng phảjppk i tấrhhj t cảjppk mọhgvn i ngưligq ờeaec i đutcr ềvmmf u nhậjppk n đutcr ưligq ợliby c, cóobrk tầidft m hai, ba ngưligq ờeaec i nhậjppk n đutcr ưligq ợliby c cũligq ng coi nhưligq khômghx ng tồraei i rồraei i!
“Túfspg t ——” đutcr ộaatq t nhiêfrxd n cóobrk mộaatq t ngưligq ờeaec i nhắojdx n lạolys i cho anh ta mộaatq t tin: “A1”!
A1, thànwiu nh viêfrxd n sốacml 1 tổfoul A tiểikzc u tổfoul Ászbe m Ảliby nh! Quávmmf tốacml t!
Tiểikzc u bávmmf t kífeqa ch đutcr ộaatq ng, vộaatq i vànwiu ng kếfseh t nốacml i vớspmg i anh ta: “A1, gầidft n chỗutcr cávmmf c anh, hưligq ớspmg ng 9 giờeaec , vịrmjb trífeqa cávmmf ch 103 thưligq ớspmg c bọhgvn n chúfspg ng cóobrk mộaatq t trạolys m hìqrbw nh tam giávmmf c, bâfeqa y giờeaec cóobrk mộaatq t kẻraei rờeaec i khỏmush i tiểikzc u tổfoul đutcr ang di chuyểikzc n vềvmmf chỗutcr cávmmf c anh, tômghx i đutcr oávmmf n gãrgei muốacml n đutcr i tiểikzc u. Cávmmf c anh nhanh chóobrk ng hànwiu nh đutcr ộaatq ng, ba kẻraei nànwiu y, hẳidft n lànwiu cávmmf c anh đutcr ốacml i phóobrk rấrhhj t dễimpy !”
“A1 nhậjppk n đutcr ưligq ợliby c!”
A1 dẫlmau n thànwiu nh viêfrxd n trong tổfoul mìqrbw nh nhanh chóobrk ng đutcr ávmmf nh bấrhhj t ngờeaec vềvmmf hưligq ớspmg ng 9 giờeaec , giữikzc a đutcr ưligq ờeaec ng gặgcqr p cávmmf i têfrxd n lâfeqa u la đutcr ãrgei rờeaec i khỏmush i đutcr ộaatq i.
Dưligq ớspmg i cơfvwk n mưligq a nhưligq trúfspg t nưligq ớspmg c, bọhgvn n họhgvn hànwiu nh đutcr ộaatq ng cựjuir c nhanh xửisnl lýjppk xong kẻraei nànwiu y, sau đutcr óobrk , tiếfseh p tụgoiq c đutcr ávmmf nh bấrhhj t ngờeaec vềvmmf hưligq ớspmg ng 9 giờeaec .
“Khựjuir c khựjuir c” hai phávmmf t liềvmmf n quậjppk t ngãrgei nốacml t hai kẻraei trong tổfoul , tiểikzc u bávmmf t nóobrk i: “Cávmmf c anh thay ávmmf o mưligq a củligq a bọhgvn n chúfspg ng! Cóobrk lâfeqa u la binh đutcr ếfseh n, cávmmf ch chỗutcr cávmmf c anh chừckpq ng 120 thưligq ớspmg c!”
Thànwiu nh viêfrxd n tiểikzc u tổfoul A1 nhanh chóobrk ng đutcr ổfoul i sang ávmmf o mưligq a củligq a đutcr ốacml i phưligq ơfvwk ng, đutcr ếfseh n lúfspg c đutcr ávmmf m lífeqa nh lâfeqa u la kia nhìqrbw n thấrhhj y bọhgvn n họhgvn , A1 liềvmmf n ra dấrhhj u OK vớspmg i đutcr ốacml i phưligq ơfvwk ng.
Tỏmush ýjppk bêfrxd n nànwiu y khômghx ng cóobrk vấrhhj n đutcr ềvmmf .
Nhóobrk m lífeqa nh lâfeqa u la cũligq ng ra dấrhhj u OK, tỏmush ýjppk chúfspg ng đutcr ang chờeaec lệnwiu nh.
Tiểikzc u bávmmf t chỉsxzc huy tiểikzc u tổfoul A1 nhanh chóobrk ng kífeqa ch phávmmf đutcr ưligq ợliby c ba tiểikzc u đutcr ộaatq i củligq a kẻraei đutcr ịrmjb ch.
Mặgcqr c dùszbe tốacml c đutcr ộaatq củligq a bọhgvn n họhgvn rấrhhj t nhanh nhưligq ng thờeaec i gian khômghx ng chờeaec đutcr ợliby i ngưligq ờeaec i! Thờeaec i gian vẫlmau n đutcr ang nhífeqa ch từckpq ng chúfspg t mộaatq t ——
Nếfseh u nhưligq lúfspg c nay Lãrgei o Hắojdx c đutcr ộaatq t nhiêfrxd n ra lệnwiu nh cho đutcr ávmmf m đutcr ànwiu n em phávmmf t đutcr ộaatq ng tổfoul ng tấrhhj n cômghx ng thìqrbw Đspmg ìqrbw nh ca bọhgvn n họhgvn liềvmmf n gặgcqr p nguy hiểikzc m!
Tiểikzc u bávmmf t nhìqrbw n thờeaec i gian, 5 giờeaec 05 phúfspg t, đutcr ốacml i phưligq ơfvwk ng còpqao n 24 ngưligq ờeaec i, bởwpqw i vìqrbw trưligq ớspmg c đutcr óobrk tiểikzc u tổfoul Ászbe m Ảliby nh đutcr ãrgei thu thậjppk p mấrhhj y nhóobrk m lạolys c đutcr ànwiu n.
Cóobrk tiểikzc u bávmmf t chỉsxzc huy, quávmmf trìqrbw nh dọhgvn n dẹvmmf p vômghx cùszbe ng thuậjppk n lợliby i, mặgcqr c dùszbe đutcr ịrmjb a đutcr iểikzc m mai phụgoiq c củligq a họhgvn rấrhhj t gầidft n đutcr óobrk nhưligq ng khômghx ng cóobrk ai chỉsxzc huy, ai cũligq ng khômghx ng dávmmf m hànwiu nh đutcr ộaatq ng thiếfseh u suy nghĩlbgj .
Cóobrk tiểikzc u bávmmf t chỉsxzc huy rồraei i, tiểikzc u tổfoul Ászbe m Ảliby nh chẳidft ng khávmmf c nànwiu o cóobrk thêfrxd m mộaatq t đutcr ômghx i mắojdx t.
Thí
Vư
Anh ta cẩ
Hì
Tiể
Quá
Trong nhá
Anh ta lau mồ
Như
Kẻ
Tiể
“Cá
Nế
Nế
Cho dù
“Tú
A1, thà
Tiể
“A1 nhậ
A1 dẫ
Dư
“Khự
Thà
Tỏ
Nhó
Tiể
Mặ
Nế
Tiể
Có
Có
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.