Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1667 : Có bản lĩnh đấy sao? (1)

    trước sau   
Nhóobrkm dịrmjbch: Thấrhhjt Liêfrxdn Hoa.

Thífeqa nghiệnwium thànwiunh cômghxng!

ligqơfvwkng Tửisnl A lậjppkp tứligqc chuyểikzcn hìqrbwnh ảjppknh thànwiunh trong rừckpqng mưligqa nhiệnwiut đutcrspmgi, nhữikzcng mảjppknh bảjppkn đutcrraei vừckpqa nãrgeiy còpqaon mơfvwk hồraei khômghxng rõaatq chữikzcfeqay giờeaec đutcrãrgeimghxszbeng rõaatqfrxdt.

Anh ta cẩsxzcn thậjppkn soávmmft, phávmmft hiệnwiun vịrmjb trífeqa củligqa mấrhhjy ngưligqeaeci Đspmgìqrbwnh ca đutcrang mưligqa nhưligq trúfspgt nưligqspmgc.

qrbwnh ảjppknh mưligqa nhưligq trúfspgt nưligqspmgc vômghxszbeng rõaatqfrxdt, tốacmlt hơfvwkn trưligqspmgc đutcróobrk đutcrếfsehn mấrhhjy trăzimbm lầidftn!

Tiểikzcu bávmmft thấrhhjy gầidftn mộaatqt sơfvwkn đutcraatqng cóobrk rấrhhjt nhiềvmmfu kẻraei đutcrrmjbch đutcrang âfeqam thầidftm mai phụgoiqc!


Quávmmf nguy hiểikzcm! Nếfsehu nhưligqobrk nhiềvmmfu ngưligqeaeci nhưligq vậjppky đutcrraeing thờeaeci xômghxng vànwiuo trong sơfvwkn đutcraatqng thìqrbw Đspmgìqrbwnh ca bọhgvnn họhgvnpqaon mạolysng sốacmlng sao?

Trong nhávmmfy mắojdxt tiểikzcu bávmmft liềvmmfn cảjppkm thấrhhjy lạolysnh cảjppk sốacmlng lưligqng.

Anh ta lau mồraeimghxi lạolysnh trêfrxdn trávmmfn, thửisnl kếfseht nốacmli vớspmgi Giang Quâfeqan. Nhưligqng tífeqan hiệnwiuu trong sơfvwkn đutcraatqng quávmmf yếfsehu, hoànwiun toànwiun khômghxng liêfrxdn lạolysc đutcrưligqlibyc!

Nhưligqng mànwiu thờeaeci gian vẫlmaun trômghxi qua từckpqng chúfspgt mộaatqt.

Kẻraei đutcrrmjbch cũligqng sắojdxp sửisnla hànwiunh đutcraatqng! Phảjppki nghĩlbgj biệnwiun phávmmfp mớspmgi đutcrưligqlibyc!

Tiểikzcu bávmmft vộaatqi vànwiung tăzimbng cưligqeaecng tífeqan hiệnwiuu xung quanh sơfvwkn đutcraatqng.

“Cávmmfc huynh đutcrnwiu, nhậjppkn đutcrưligqlibyc tífeqan hiệnwiuu hãrgeiy trảjppk lờeaeci.” tiểikzcu bávmmft gửisnli mộaatqt mậjppkt lệnwiunh cho tấrhhjt cảjppk mọhgvni ngưligqeaeci gầidftn khu vựjuirc sơfvwkn đutcraatqng.

Nếfsehu nhưligqnwiu ngưligqeaeci phe mìqrbwnh thìqrbw bọhgvnn họhgvn lậjppkp tứligqc biếfseht ngay đutcrâfeqay lànwiu ýjppkqrbw.

Nếfsehu nhưligq kẻraei đutcrrmjbch nhậjppkn đutcrưligqlibyc thìqrbw bọhgvnn chungs ẽntuj hoànwiun toànwiun khômghxng hiểikzcu, chỉsxzc cho rằqrncng nhậjppkn nhầidftm tin tứligqc.

Cho dùszbeobrk hoànwiui nghi nhưligqng bọhgvnn chúfspgng cũligqng sẽntuj khômghxng biếfseht lànwiu chuyệnwiun gìqrbw xảjppky ra. Hơfvwkn nữikzca tin nànwiuy cũligqng khômghxng phảjppki tấrhhjt cảjppk mọhgvni ngưligqeaeci đutcrvmmfu nhậjppkn đutcrưligqlibyc, cóobrk tầidftm hai, ba ngưligqeaeci nhậjppkn đutcrưligqlibyc cũligqng coi nhưligq khômghxng tồraeii rồraeii!

“Túfspgt ——” đutcraatqt nhiêfrxdn cóobrk mộaatqt ngưligqeaeci nhắojdxn lạolysi cho anh ta mộaatqt tin: “A1”!

A1, thànwiunh viêfrxdn sốacml 1 tổfoul A tiểikzcu tổfoul Ászbem Ảlibynh! Quávmmf tốacmlt!

Tiểikzcu bávmmft kífeqach đutcraatqng, vộaatqi vànwiung kếfseht nốacmli vớspmgi anh ta: “A1, gầidftn chỗutcrvmmfc anh, hưligqspmgng 9 giờeaec, vịrmjb trífeqavmmfch 103 thưligqspmgc bọhgvnn chúfspgng cóobrk mộaatqt trạolysm hìqrbwnh tam giávmmfc, bâfeqay giờeaecobrk mộaatqt kẻraei rờeaeci khỏmushi tiểikzcu tổfoul đutcrang di chuyểikzcn vềvmmf chỗutcrvmmfc anh, tômghxi đutcrvmmfn gãrgei muốacmln đutcri tiểikzcu. Cávmmfc anh nhanh chóobrkng hànwiunh đutcraatqng, ba kẻraeinwiuy, hẳidftn lànwiuvmmfc anh đutcracmli phóobrk rấrhhjt dễimpy!”


“A1 nhậjppkn đutcrưligqlibyc!”

A1 dẫlmaun thànwiunh viêfrxdn trong tổfoulqrbwnh nhanh chóobrkng đutcrávmmfnh bấrhhjt ngờeaec vềvmmfligqspmgng 9 giờeaec, giữikzca đutcrưligqeaecng gặgcqrp cávmmfi têfrxdn lâfeqau la đutcrãrgei rờeaeci khỏmushi đutcraatqi.

ligqspmgi cơfvwkn mưligqa nhưligq trúfspgt nưligqspmgc, bọhgvnn họhgvnnwiunh đutcraatqng cựjuirc nhanh xửisnljppk xong kẻraeinwiuy, sau đutcróobrk, tiếfsehp tụgoiqc đutcrávmmfnh bấrhhjt ngờeaec vềvmmfligqspmgng 9 giờeaec.

“Khựjuirc khựjuirc” hai phávmmft liềvmmfn quậjppkt ngãrgei nốacmlt hai kẻraei trong tổfoul, tiểikzcu bávmmft nóobrki: “Cávmmfc anh thay ávmmfo mưligqa củligqa bọhgvnn chúfspgng! Cóobrkfeqau la binh đutcrếfsehn, cávmmfch chỗutcrvmmfc anh chừckpqng 120 thưligqspmgc!”

Thànwiunh viêfrxdn tiểikzcu tổfoul A1 nhanh chóobrkng đutcrfouli sang ávmmfo mưligqa củligqa đutcracmli phưligqơfvwkng, đutcrếfsehn lúfspgc đutcrávmmfm lífeqanh lâfeqau la kia nhìqrbwn thấrhhjy bọhgvnn họhgvn, A1 liềvmmfn ra dấrhhju OK vớspmgi đutcracmli phưligqơfvwkng.

Tỏmush ýjppkfrxdn nànwiuy khômghxng cóobrk vấrhhjn đutcrvmmf.

Nhóobrkm lífeqanh lâfeqau la cũligqng ra dấrhhju OK, tỏmush ýjppk chúfspgng đutcrang chờeaec lệnwiunh.

Tiểikzcu bávmmft chỉsxzc huy tiểikzcu tổfoul A1 nhanh chóobrkng kífeqach phávmmf đutcrưligqlibyc ba tiểikzcu đutcraatqi củligqa kẻraei đutcrrmjbch.

Mặgcqrc dùszbe tốacmlc đutcraatq củligqa bọhgvnn họhgvn rấrhhjt nhanh nhưligqng thờeaeci gian khômghxng chờeaec đutcrlibyi ngưligqeaeci! Thờeaeci gian vẫlmaun đutcrang nhífeqach từckpqng chúfspgt mộaatqt ——

Nếfsehu nhưligqfspgc nay Lãrgeio Hắojdxc đutcraatqt nhiêfrxdn ra lệnwiunh cho đutcrávmmfm đutcrànwiun em phávmmft đutcraatqng tổfoulng tấrhhjn cômghxng thìqrbw Đspmgìqrbwnh ca bọhgvnn họhgvn liềvmmfn gặgcqrp nguy hiểikzcm!

Tiểikzcu bávmmft nhìqrbwn thờeaeci gian, 5 giờeaec 05 phúfspgt, đutcracmli phưligqơfvwkng còpqaon 24 ngưligqeaeci, bởwpqwi vìqrbw trưligqspmgc đutcróobrk tiểikzcu tổfoul Ászbem Ảlibynh đutcrãrgei thu thậjppkp mấrhhjy nhóobrkm lạolysc đutcrànwiun.

obrk tiểikzcu bávmmft chỉsxzc huy, quávmmf trìqrbwnh dọhgvnn dẹvmmfp vômghxszbeng thuậjppkn lợlibyi, mặgcqrc dùszbe đutcrrmjba đutcriểikzcm mai phụgoiqc củligqa họhgvn rấrhhjt gầidftn đutcróobrk nhưligqng khômghxng cóobrk ai chỉsxzc huy, ai cũligqng khômghxng dávmmfm hànwiunh đutcraatqng thiếfsehu suy nghĩlbgj.

obrk tiểikzcu bávmmft chỉsxzc huy rồraeii, tiểikzcu tổfoul Ászbem Ảlibynh chẳidftng khávmmfc nànwiuo cóobrk thêfrxdm mộaatqt đutcrômghxi mắojdxt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.