Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1662 : Trong ứng ngoài hợp (2)

    trước sau   
Nhóuubum dịwkmych: Thấahfet Liêwcscn Hoa.

pjebc nàwcscy, mưeeeua to trúpjebt nưeeeueedjc đergsãuctv bắergst đergsmirmu xốempji xảamoo! Lãuctvo Hắergsc nhìnfwxn xung quanh mộvonkt vòhbdjng, cáylfbc huynh đergshxem củhtbka gãuctvpjebp trong rừmfdpng câaovvy đergsylfbu ưeeeueedjt nhưeeeu chuộvonkt lộvonkt.

Nhìnfwxn ngưeeeubaayc lạvijqi đergswcscn ngưeeeuhcczi Diệhxemp Đtsyeìnfwxnh, bưeeeueedjc châaovvn nhẹwpgn nhàwcscng chui vàwcsco đergsvonkng núpjebi, vừmfdpa nóuubui vừmfdpa cưeeeuhcczi, đergsúpjebng làwcsc tứbxlcc chếxykwt ngưeeeuhcczi!

Diệhxemp Đtsyeìnfwxnh bọaovvn họaovv chui vàwcsco đergsvonkng tráylfbnh mưeeeua, diệhxemn títzhuch chỗbxlcwcscy cũergsng khôznjvng nhỏhbdj.

Đtsyewcscn ngưeeeuhcczi tháylfbo hếxykwt túpjebi đergseo trêwcscn lưeeeung xuốempjng, đergsempjt đergsuốempjc, Vinh Phỉkuxlwcscznjvi Tuấahfen sợbaay trong đergsvonkng cóuubu rắergsn nêwcscn cầmirmm đergsuốempjc soi chiếxykwu khắergsp mộvonkt vòhbdjng.

“Nơbxlci nàwcscy rấahfet an toàwcscn, mọaovvi ngưeeeuhcczi nghỉkuxl ngơbxlci đergsi.”


eeeuhcczi mấahfet phúpjebt trưeeeueedjc đergsáylfbm lâaovvu la kia đergsylfbu trốempjn tạvijqi đergsâaovvy, cho nêwcscn mấahfey thứbxlcznjvn trùcfrang rắergsn rếxykwt bêwcscn trong đergsvonkng đergsylfbu đergsãuctv bịwkmy chúpjebng đergsuổwjjci hếxykwt ra ngoàwcsci.

amoong Vi cờhcczi áylfbo mưeeeua, tháylfbo túpjebi đergseo lưeeeung nébxlcm xuốempjng đergsahfet. Côznjvcfray tiệhxemn ngồgvysi xuốempjng dựwkdsa vàwcsco túpjebi đergseo lưeeeung, ha ha… tựwkds nhiêwcscn kiếxykwm đergsưeeeubaayc mộvonkt cáylfbi đergsvonkng thậwpgnt tiệhxemn nghi, phảamooi hưeeeuemkqng thụeedj cho tốempjt mộvonkt chúpjebt. Cóuubu tiệhxemn nghi màwcsc khôznjvng chiếxykwm thìnfwxwcsc quáylfb ngu ấahfey! Trong đergsvonkng rấahfet tốempji, mặulbcc dùcfrauubu đergsempjt đergsuốempjc, nhưeeeung cũergsng khôznjvng thấahfey rõzoip đergsưeeeubaayc cáylfbi gìnfwx.

znjvi Tuấahfen phụeedjc tráylfbch tìnfwxm đergsgvys ăamoon cho đergswcscn ngưeeeuhcczi.

npjq Thiêwcscn Mặulbcc vãuctvn đergsang cầmirmm súpjebng chĩpdkta vàwcsco Lãuctvo Hắergsc, lúpjebc nàwcscy, Vinh Phỉkuxl đergsếxykwn thay ca cho anh. Cáylfbch tay Lýnpjq Thiêwcscn Mặulbcc cũergsng mỏhbdji lắergsm rồgvysi, nóuubui thậwpgnt, bảamooo anh chàwcscng nổwjjcpjebng thìnfwx chưeeeua chắergsc anh ta đergsãuctv biếxykwt ấahfey, còhbdjn lấahfey thứbxlc đergsgvys chơbxlci nàwcscy hùcfra dọaovva ngưeeeuhcczi ấahfey àwcsc, thìnfwx anh chàwcscng vẫeeeun cóuubu thểtijh thítzhuch ứbxlcng…

An Kỳhbij Nhi ngồgvysi cạvijqnh Vinh Phỉkuxl, Vinh Phỉkuxl đergsvonkt nhiêwcscn nóuubui: “Lầmirmn tớeedji đergsmfdpng cóuubuwcsc ngốempjc nghếxykwch nhưeeeu vậwpgny?”

“???” An Kỳhbij Nhi khôznjvng biếxykwt anh đergsang nóuubui gìnfwx, nhấahfet thờhcczi khôznjvng phảamoon ứbxlcng kịwkmyp.

Vinh Phỉkuxlylfbn sáylfbt vàwcsco lỗbxlc tai côznjv: “vừmfdpa nãuctvy, lúpjebc Thiêwcscn Mặulbcc bịwkmytzhunh vàwcsco vũergsng nưeeeueedjc, em chạvijqy đergsếxykwn làwcscm cáylfbi gìnfwx? Anh kébxlco cậwpgnu ấahfey làwcsc bởemkqi cậwpgnu ấahfey làwcsc anh em củhtbka anh, anh khôznjvng thểtijh nhìnfwxn thấahfey cậwpgnu ấahfey bịwkmybxlci vàwcsco đergsóuubu đergsưeeeubaayc.”

pjebc đergsahfey quảamoo thựwkdsc anh ta còhbdjn nghĩpdkt rằhwhtng đergsahfey làwcsc đergsmirmm lầmirmy nữhqzsa kìnfwxa. Khôznjvng nghĩpdkt tớeedji An Kỳhbij Nhi cũergsng chạvijqy đergsếxykwn!

Thậwpgnt may mắergsn đergsóuubuergsng chỉkuxlwcsc mộvonkt vũergsng nưeeeuơbxlcc, nếxykwu nhưeeeu thậwpgnt sựwkdswcsc đergsmirmm lầmirmy thìnfwx chắergsc chắergsn ba ngưeeeuhcczi họaovv sẽqaoi đergsylfbu mấahfet mạvijqng!

An Kỳhbij Nhi trợbaayn mắergst nhìnfwxn Vinh Phỉkuxl mộvonkt cáylfbi, côznjveeeuơbxlcn tay dùcfrang sứbxlcc ôznjvm lấahfey cổwjjc anh, kébxlco anh vềylfb phítzhua mìnfwxnh.

znjv nhìnfwxn chăamoom chúpjebwcsco mắergst anh, nóuubui: “Cậwpgnu ấahfey làwcsc anh em củhtbka anh, cho nêwcscn anh mớeedji giơbxlc tay cứbxlcu. Chẳmirmng nhẽqaoi khôznjvng phảamooi làwcsc anh em củhtbka em sao? Anh khôznjvng phảamooi làwcsc chồgvysng em sao? Anh khôznjvng đergsàwcscnh lòhbdjng nhìnfwxn anh em minh bịwkmycfrai lấahfep trong đergsmirmm lầmirmy, còhbdjn em nhìnfwxn đergsàwcscnh lòhbdjng nhìnfwxn hai ngưeeeuhcczi ngãuctv xuốempjng đergsóuubu chắergsc? Trong lòhbdjng anh em máylfbu lạvijqnh nhưeeeu thếxykw àwcsc?”

Álavjnh mắergst Vinh Phỉkuxlbxlci thẫeeeum lạvijqi, anh cưeeeuhcczi cưeeeuhcczi ôznjvm côznjvwcsco ngựwkdsc mìnfwxnh, dùcfrang sứbxlcc hôznjvn mộvonkt cáylfbi trêwcscn mặulbct côznjv: “Anh khôznjvng cóuubuylfbi ýnpjq kia…” Anh cắergsn cắergsn môznjvi côznjv, nóuubui: “Anh chếxykwt, anh khôznjvng sợbaay. Anh chỉkuxl sợbaay em sẽqaoi chếxykwt theo anh thôznjvi.”

An Kỳhbij Nhi trợbaayn mắergst nhìnfwxn Vinh Phỉkuxl: “Cùcfrang chếxykwt thìnfwxuubunfwxwcsc phảamooi sợbaay? Ngưeeeubaayc lạvijqi em chỉkuxl sợbaay cảamoonh anh chếxykwt rồgvysi màwcschbdjn mỗbxlci mìnfwxnh em sốempjng…”


“Đtsyeưeeeubaayc rồgvysi đergsưeeeubaayc rồgvysi, khôznjvng nóuubui nữhqzsa.” Vinh Phỉkuxl ôznjvm côznjv, đergsvonkng tìnfwxnh hôznjvn côznjv.

“Đtsyehccz mờhccz! Ôbaayng đergsâaovvy xui xẻnpjqo vãuctvi!” Lãuctvo Hắergsc ởemkqwcscn cạvijqnh tứbxlcc đergsếxykwn mứbxlcc trợbaayn trắergsng mắergst.

Vinh Phỉkuxl nhítzhuu màwcscy mộvonkt cáylfbi, tay phảamooi cầmirmm súpjebng, đergsulbct trêwcscn cằhwhtm Lãuctvo Hắergsc: “Cho màwcscy lêwcscn tiếxykwng đergsahfey àwcsc?”

uctvo Hắergsc liếxykwc nhìnfwxn anh ta.

“Ngưeeeuhcczi anh em, màwcscy khôznjvng đergsbxlcng đergsergsn màwcsc!” Vinh Phỉkuxl cong khóuubue miệhxemng cưeeeuhcczi mộvonkt tiếxykwng lạvijqnh lùcfrang, Lãuctvo Hắergsc chợbaayt thấahfey run lậwpgnp cậwpgnp.

“Màwcscy muốempjn làwcscm gìnfwx? Muốempjn tựwkdsnfwxnh tìnfwxm chếxykwt àwcsc?” đergsáylfbm đergsàwcscn em củhtbka Lãuctvo Hắergsc lậwpgnp tứbxlcc rúpjebt súpjebng nhắergsm vàwcsco đergsmirmu Vinh Phỉkuxl.

Tròhbdjng mắergst đergsen củhtbka Vinh Phỉkuxl trừmfdpng gãuctv kia, họaovvng súpjebng gõzoipzoipwcsco cằhwhtm Lãuctvo Hắergsc.

uctvo Hắergsc vộvonki vàwcscng giơbxlc tay nóuubui vớeedji đergsáylfbm đergsàwcscn em: “Tấahfet cảamoo chớeedj đergsvonkng! Tấahfet cảamoo ngồgvysi xuốempjng!”

uctv sợbaayuctvi dòhbdjm Vinh Phỉkuxl: “Lãuctvo huynh àwcsc, cóuubunfwx từmfdp từmfdpuubui… súpjebng đergsvijqn khôznjvng cóuubu mắergst màwcsc…”

Vinh Phỉkuxl bậwpgnt cưeeeuhcczi, nóuubui: “Đtsyemfdpng sợbaay, câaovvy súpjebng trong tay tao tổwjjcng cộvonkng mớeedji cóuubuylfbu viêwcscn, bắergsn vàwcsco đergsmirmu màwcscy còhbdjn thiếxykwu mộvonkt viêwcscn.”

Anh chàwcscng phiêwcscn dịwkmych khôznjvng ngừmfdpng khoa tay múpjeba châaovvn phiêwcscn dịwkmych cho Lãuctvo Hắergsc: “Anh ta nóuubui, đergsmirmu anh cóuubu bảamooy cáylfbi lỗbxlc, màwcsc anh ta chỉkuxluubu bảamooy viêwcscn đergsvijqn, anh ta đergsang suy nghĩpdkt hay làwcsc trưeeeueedjc tiêwcscn nêwcscn làwcscm mắergst anh mùcfra, hay làwcsc cho mũergsi tịwkmyt bâaovvy giờhccz.”

uctvo Hắergsc nghe xong, sắergsc mặulbct lạvijqi tốempji thêwcscm.

uctvo Hắergsc tứbxlcc giậwpgnn khôznjvng ngừmfdpng nghiếxykwn răamoong, khóuubue miệhxemng lãuctvo co rúpjebt giậwpgnt giậwpgnt. Bọaovvn đergsàwcscn em trợbaayn tròhbdjn mắergst: “Lãuctvo đergsvijqi! Chiếxykwn luôznjvn vớeedji bọaovvn nóuubu!”

uctvwcscy nóuubui xong liềylfbn trừmfdpng mắergst vớeedji anh chàwcscng phiêwcscn dịwkmych, anh chàwcscng phiêwcscn dịwkmych hơbxlci rụeedjt cổwjjc, khôznjvng dịwkmych lạvijqi lờhcczi nàwcscy cho Vinh Phỉkuxl.

uctvo Hắergsc làwcscm bộvonk tứbxlcc giậwpgnn lầmirmm bầmirmm, nóuubui vớeedji đergsáylfbm đergsàwcscn em củhtbka gãuctv: “Trưeeeueedjc cứbxlc chờhccz chúpjebt đergsãuctv, thạvijqt ra thìnfwxylfbi đergsvonkng nàwcscy cũergsng làwcsc mộvonkt đergsaovva đergsiểtijhm phụeedjc kítzhuch kháylfb tốempjt. chờhcczylfbt nữhqzsa màwcscy liêwcscn lạvijqc vớeedji cáylfbc anh em, bảamooo bọaovvn nóuubu bao vâaovvy cáylfbi sơbxlcn đergsvonkng nàwcscy lạvijqi, đergsếxykwn lúpjebc đergsóuubu chúpjebng ta sẽqaoi trong ứbxlcng ngoàwcsci hợbaayp!”

ergs đergsàwcscn em củhtbka Lãuctvo Hắergsc gậwpgnt đergsmirmu mộvonkt cáylfbi: “Vâaovvng, giờhccz em sẽqaoi sắergsp xếxykwp nhiệhxemm vụeedj cho bọaovvn nóuubu.”

uctvo Hắergsc nóuubui: “Màwcscy con mẹwpgnuubu ngu thếxykw? Giờhcczwcscy liêwcscn lạvijqc vớeedji cáylfbc anh em, đergsáylfbm ngưeeeuhcczi nàwcscy cũergsng còhbdjn cóuubu phòhbdjng bịwkmy, chờhccz bọaovvn chúpjebng ăamoon uốempjng no đergshtbk, thấahfey uểtijh oảamooi rồgvysi, thìnfwxwcscy hãuctvy gửwpgni títzhun hiệhxemu cho anh em. Nhưeeeu vậwpgny mớeedji cóuubu thểtijh đergsamoom bảamooo khôznjvng đergstijh lọaovvt lưeeeueedji!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.