Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1662 : Trong ứng ngoài hợp (2)
Nhóuubu m dịwkmy ch: Thấahfe t Liêwcsc n Hoa.
Lúpjeb c nàwcsc y, mưeeeu a to trúpjeb t nưeeeu ớeedj c đergs ãuctv bắergs t đergs ầmirm u xốempj i xảamoo ! Lãuctv o Hắergs c nhìnfwx n xung quanh mộvonk t vòhbdj ng, cáylfb c huynh đergs ệhxem củhtbk a gãuctv núpjeb p trong rừmfdp ng câaovv y đergs ềylfb u ưeeeu ớeedj t nhưeeeu chuộvonk t lộvonk t.
Nhìnfwx n ngưeeeu ợbaay c lạvijq i đergs oàwcsc n ngưeeeu ờhccz i Diệhxem p Đtsye ìnfwx nh, bưeeeu ớeedj c châaovv n nhẹwpgn nhàwcsc ng chui vàwcsc o đergs ộvonk ng núpjeb i, vừmfdp a nóuubu i vừmfdp a cưeeeu ờhccz i, đergs úpjeb ng làwcsc tứbxlc c chếxykw t ngưeeeu ờhccz i!
Diệhxem p Đtsye ìnfwx nh bọaovv n họaovv chui vàwcsc o đergs ộvonk ng tráylfb nh mưeeeu a, diệhxem n títzhu ch chỗbxlc nàwcsc y cũergs ng khôznjv ng nhỏhbdj .
Đtsye oàwcsc n ngưeeeu ờhccz i tháylfb o hếxykw t túpjeb i đergs eo trêwcsc n lưeeeu ng xuốempj ng, đergs ốempj t đergs uốempj c, Vinh Phỉkuxl vàwcsc Lôznjv i Tuấahfe n sợbaay trong đergs ộvonk ng cóuubu rắergs n nêwcsc n cầmirm m đergs uốempj c soi chiếxykw u khắergs p mộvonk t vòhbdj ng.
“Nơbxlc i nàwcsc y rấahfe t an toàwcsc n, mọaovv i ngưeeeu ờhccz i nghỉkuxl ngơbxlc i đergs i.”
Mưeeeu ờhccz i mấahfe t phúpjeb t trưeeeu ớeedj c đergs áylfb m lâaovv u la kia đergs ềylfb u trốempj n tạvijq i đergs âaovv y, cho nêwcsc n mấahfe y thứbxlc côznjv n trùcfra ng rắergs n rếxykw t bêwcsc n trong đergs ộvonk ng đergs ềylfb u đergs ãuctv bịwkmy chúpjeb ng đergs uổwjjc i hếxykw t ra ngoàwcsc i.
Lăamoo ng Vi cờhccz i áylfb o mưeeeu a, tháylfb o túpjeb i đergs eo lưeeeu ng nébxlc m xuốempj ng đergs ấahfe t. Côznjv tùcfra y tiệhxem n ngồgvys i xuốempj ng dựwkds a vàwcsc o túpjeb i đergs eo lưeeeu ng, ha ha… tựwkds nhiêwcsc n kiếxykw m đergs ưeeeu ợbaay c mộvonk t cáylfb i đergs ộvonk ng thậwpgn t tiệhxem n nghi, phảamoo i hưeeeu ởemkq ng thụeedj cho tốempj t mộvonk t chúpjeb t. Cóuubu tiệhxem n nghi màwcsc khôznjv ng chiếxykw m thìnfwx làwcsc quáylfb ngu ấahfe y! Trong đergs ộvonk ng rấahfe t tốempj i, mặulbc c dùcfra cóuubu đergs ốempj t đergs uốempj c, nhưeeeu ng cũergs ng khôznjv ng thấahfe y rõzoip đergs ưeeeu ợbaay c cáylfb i gìnfwx .
Lôznjv i Tuấahfe n phụeedj c tráylfb ch tìnfwx m đergs ồgvys ăamoo n cho đergs oàwcsc n ngưeeeu ờhccz i.
Lýnpjq Thiêwcsc n Mặulbc c vãuctv n đergs ang cầmirm m súpjeb ng chĩpdkt a vàwcsc o Lãuctv o Hắergs c, lúpjeb c nàwcsc y, Vinh Phỉkuxl đergs ếxykw n thay ca cho anh. Cáylfb ch tay Lýnpjq Thiêwcsc n Mặulbc c cũergs ng mỏhbdj i lắergs m rồgvys i, nóuubu i thậwpgn t, bảamoo o anh chàwcsc ng nổwjjc súpjeb ng thìnfwx chưeeeu a chắergs c anh ta đergs ãuctv biếxykw t ấahfe y, còhbdj n lấahfe y thứbxlc đergs ồgvys chơbxlc i nàwcsc y hùcfra dọaovv a ngưeeeu ờhccz i ấahfe y àwcsc , thìnfwx anh chàwcsc ng vẫeeeu n cóuubu thểtijh thítzhu ch ứbxlc ng…
An Kỳhbij Nhi ngồgvys i cạvijq nh Vinh Phỉkuxl , Vinh Phỉkuxl đergs ộvonk t nhiêwcsc n nóuubu i: “Lầmirm n tớeedj i đergs ừmfdp ng cóuubu màwcsc ngốempj c nghếxykw ch nhưeeeu vậwpgn y?”
“???” An Kỳhbij Nhi khôznjv ng biếxykw t anh đergs ang nóuubu i gìnfwx , nhấahfe t thờhccz i khôznjv ng phảamoo n ứbxlc ng kịwkmy p.
Vinh Phỉkuxl dáylfb n sáylfb t vàwcsc o lỗbxlc tai côznjv : “vừmfdp a nãuctv y, lúpjeb c Thiêwcsc n Mặulbc c bịwkmy dítzhu nh vàwcsc o vũergs ng nưeeeu ớeedj c, em chạvijq y đergs ếxykw n làwcsc m cáylfb i gìnfwx ? Anh kébxlc o cậwpgn u ấahfe y làwcsc bởemkq i cậwpgn u ấahfe y làwcsc anh em củhtbk a anh, anh khôznjv ng thểtijh nhìnfwx n thấahfe y cậwpgn u ấahfe y bịwkmy rơbxlc i vàwcsc o đergs óuubu đergs ưeeeu ợbaay c.”
Lúpjeb c đergs ấahfe y quảamoo thựwkds c anh ta còhbdj n nghĩpdkt rằhwht ng đergs ấahfe y làwcsc đergs ầmirm m lầmirm y nữhqzs a kìnfwx a. Khôznjv ng nghĩpdkt tớeedj i An Kỳhbij Nhi cũergs ng chạvijq y đergs ếxykw n!
Thậwpgn t may mắergs n đergs óuubu cũergs ng chỉkuxl làwcsc mộvonk t vũergs ng nưeeeu ơbxlc c, nếxykw u nhưeeeu thậwpgn t sựwkds làwcsc đergs ầmirm m lầmirm y thìnfwx chắergs c chắergs n ba ngưeeeu ờhccz i họaovv sẽqaoi đergs ềylfb u mấahfe t mạvijq ng!
An Kỳhbij Nhi trợbaay n mắergs t nhìnfwx n Vinh Phỉkuxl mộvonk t cáylfb i, côznjv vưeeeu ơbxlc n tay dùcfra ng sứbxlc c ôznjv m lấahfe y cổwjjc anh, kébxlc o anh vềylfb phítzhu a mìnfwx nh.
Côznjv nhìnfwx n chăamoo m chúpjeb vàwcsc o mắergs t anh, nóuubu i: “Cậwpgn u ấahfe y làwcsc anh em củhtbk a anh, cho nêwcsc n anh mớeedj i giơbxlc tay cứbxlc u. Chẳmirm ng nhẽqaoi khôznjv ng phảamoo i làwcsc anh em củhtbk a em sao? Anh khôznjv ng phảamoo i làwcsc chồgvys ng em sao? Anh khôznjv ng đergs àwcsc nh lòhbdj ng nhìnfwx n anh em minh bịwkmy vùcfra i lấahfe p trong đergs ầmirm m lầmirm y, còhbdj n em nhìnfwx n đergs àwcsc nh lòhbdj ng nhìnfwx n hai ngưeeeu ờhccz i ngãuctv xuốempj ng đergs óuubu chắergs c? Trong lòhbdj ng anh em máylfb u lạvijq nh nhưeeeu thếxykw àwcsc ?”
Álavj nh mắergs t Vinh Phỉkuxl hơbxlc i thẫeeeu m lạvijq i, anh cưeeeu ờhccz i cưeeeu ờhccz i ôznjv m côznjv vàwcsc o ngựwkds c mìnfwx nh, dùcfra ng sứbxlc c hôznjv n mộvonk t cáylfb i trêwcsc n mặulbc t côznjv : “Anh khôznjv ng cóuubu cáylfb i ýnpjq kia…” Anh cắergs n cắergs n môznjv i côznjv , nóuubu i: “Anh chếxykw t, anh khôznjv ng sợbaay . Anh chỉkuxl sợbaay em sẽqaoi chếxykw t theo anh thôznjv i.”
An Kỳhbij Nhi trợbaay n mắergs t nhìnfwx n Vinh Phỉkuxl : “Cùcfra ng chếxykw t thìnfwx cóuubu gìnfwx màwcsc phảamoo i sợbaay ? Ngưeeeu ợbaay c lạvijq i em chỉkuxl sợbaay cảamoo nh anh chếxykw t rồgvys i màwcsc còhbdj n mỗbxlc i mìnfwx nh em sốempj ng…”
“Đtsye ưeeeu ợbaay c rồgvys i đergs ưeeeu ợbaay c rồgvys i, khôznjv ng nóuubu i nữhqzs a.” Vinh Phỉkuxl ôznjv m côznjv , đergs ộvonk ng tìnfwx nh hôznjv n côznjv .
“Đtsye ờhccz mờhccz ! Ôbaay ng đergs âaovv y xui xẻnpjq o vãuctv i!” Lãuctv o Hắergs c ởemkq bêwcsc n cạvijq nh tứbxlc c đergs ếxykw n mứbxlc c trợbaay n trắergs ng mắergs t.
Vinh Phỉkuxl nhítzhu u màwcsc y mộvonk t cáylfb i, tay phảamoo i cầmirm m súpjeb ng, đergs ặulbc t trêwcsc n cằhwht m Lãuctv o Hắergs c: “Cho màwcsc y lêwcsc n tiếxykw ng đergs ấahfe y àwcsc ?”
Lãuctv o Hắergs c liếxykw c nhìnfwx n anh ta.
“Ngưeeeu ờhccz i anh em, màwcsc y khôznjv ng đergs ứbxlc ng đergs ắergs n màwcsc !” Vinh Phỉkuxl cong khóuubu e miệhxem ng cưeeeu ờhccz i mộvonk t tiếxykw ng lạvijq nh lùcfra ng, Lãuctv o Hắergs c chợbaay t thấahfe y run lậwpgn p cậwpgn p.
“Màwcsc y muốempj n làwcsc m gìnfwx ? Muốempj n tựwkds mìnfwx nh tìnfwx m chếxykw t àwcsc ?” đergs áylfb m đergs àwcsc n em củhtbk a Lãuctv o Hắergs c lậwpgn p tứbxlc c rúpjeb t súpjeb ng nhắergs m vàwcsc o đergs ầmirm u Vinh Phỉkuxl .
Tròhbdj ng mắergs t đergs en củhtbk a Vinh Phỉkuxl trừmfdp ng gãuctv kia, họaovv ng súpjeb ng gõzoip gõzoip vàwcsc o cằhwht m Lãuctv o Hắergs c.
Lãuctv o Hắergs c vộvonk i vàwcsc ng giơbxlc tay nóuubu i vớeedj i đergs áylfb m đergs àwcsc n em: “Tấahfe t cảamoo chớeedj đergs ộvonk ng! Tấahfe t cảamoo ngồgvys i xuốempj ng!”
Gãuctv sợbaay hãuctv i dòhbdj m Vinh Phỉkuxl : “Lãuctv o huynh àwcsc , cóuubu gìnfwx từmfdp từmfdp nóuubu i… súpjeb ng đergs ạvijq n khôznjv ng cóuubu mắergs t màwcsc …”
Vinh Phỉkuxl bậwpgn t cưeeeu ờhccz i, nóuubu i: “Đtsye ừmfdp ng sợbaay , câaovv y súpjeb ng trong tay tao tổwjjc ng cộvonk ng mớeedj i cóuubu sáylfb u viêwcsc n, bắergs n vàwcsc o đergs ầmirm u màwcsc y còhbdj n thiếxykw u mộvonk t viêwcsc n.”
Anh chàwcsc ng phiêwcsc n dịwkmy ch khôznjv ng ngừmfdp ng khoa tay múpjeb a châaovv n phiêwcsc n dịwkmy ch cho Lãuctv o Hắergs c: “Anh ta nóuubu i, đergs ầmirm u anh cóuubu bảamoo y cáylfb i lỗbxlc , màwcsc anh ta chỉkuxl cóuubu bảamoo y viêwcsc n đergs ạvijq n, anh ta đergs ang suy nghĩpdkt hay làwcsc trưeeeu ớeedj c tiêwcsc n nêwcsc n làwcsc m mắergs t anh mùcfra , hay làwcsc cho mũergs i tịwkmy t bâaovv y giờhccz .”
Lãuctv o Hắergs c nghe xong, sắergs c mặulbc t lạvijq i tốempj i thêwcsc m.
Lãuctv o Hắergs c tứbxlc c giậwpgn n khôznjv ng ngừmfdp ng nghiếxykw n răamoo ng, khóuubu e miệhxem ng lãuctv o co rúpjeb t giậwpgn t giậwpgn t. Bọaovv n đergs àwcsc n em trợbaay n tròhbdj n mắergs t: “Lãuctv o đergs ạvijq i! Chiếxykw n luôznjv n vớeedj i bọaovv n nóuubu !”
Gãuctv nàwcsc y nóuubu i xong liềylfb n trừmfdp ng mắergs t vớeedj i anh chàwcsc ng phiêwcsc n dịwkmy ch, anh chàwcsc ng phiêwcsc n dịwkmy ch hơbxlc i rụeedj t cổwjjc , khôznjv ng dịwkmy ch lạvijq i lờhccz i nàwcsc y cho Vinh Phỉkuxl .
Lãuctv o Hắergs c làwcsc m bộvonk tứbxlc c giậwpgn n lầmirm m bầmirm m, nóuubu i vớeedj i đergs áylfb m đergs àwcsc n em củhtbk a gãuctv : “Trưeeeu ớeedj c cứbxlc chờhccz chúpjeb t đergs ãuctv , thạvijq t ra thìnfwx cáylfb i đergs ộvonk ng nàwcsc y cũergs ng làwcsc mộvonk t đergs ọaovv a đergs iểtijh m phụeedj c kítzhu ch kháylfb tốempj t. chờhccz láylfb t nữhqzs a màwcsc y liêwcsc n lạvijq c vớeedj i cáylfb c anh em, bảamoo o bọaovv n nóuubu bao vâaovv y cáylfb i sơbxlc n đergs ộvonk ng nàwcsc y lạvijq i, đergs ếxykw n lúpjeb c đergs óuubu chúpjeb ng ta sẽqaoi trong ứbxlc ng ngoàwcsc i hợbaay p!”
Lũergs đergs àwcsc n em củhtbk a Lãuctv o Hắergs c gậwpgn t đergs ầmirm u mộvonk t cáylfb i: “Vâaovv ng, giờhccz em sẽqaoi sắergs p xếxykw p nhiệhxem m vụeedj cho bọaovv n nóuubu .”
Lãuctv o Hắergs c nóuubu i: “Màwcsc y con mẹwpgn nóuubu ngu thếxykw ? Giờhccz màwcsc y liêwcsc n lạvijq c vớeedj i cáylfb c anh em, đergs áylfb m ngưeeeu ờhccz i nàwcsc y cũergs ng còhbdj n cóuubu phòhbdj ng bịwkmy , chờhccz bọaovv n chúpjeb ng ăamoo n uốempj ng no đergs ủhtbk , thấahfe y uểtijh oảamoo i rồgvys i, thìnfwx màwcsc y hãuctv y gửwpgn i títzhu n hiệhxem u cho anh em. Nhưeeeu vậwpgn y mớeedj i cóuubu thểtijh đergs ảamoo m bảamoo o khôznjv ng đergs ểtijh lọaovv t lưeeeu ớeedj i!”
Lú
Nhì
Diệ
Đ
“Nơ
Mư
Lă
Lô
Lý
An Kỳ
“???” An Kỳ
Vinh Phỉ
Lú
Thậ
An Kỳ
Cô
Á
An Kỳ
“Đ
“Đ
Vinh Phỉ
Lã
“Ngư
“Mà
Trò
Lã
Gã
Vinh Phỉ
Anh chà
Lã
Lã
Gã
Lã
Lũ
Lã
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.