Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1629 : Bạch Tuyền (1)

    trước sau   
Nhólfmom dịmlhxch: Thấqmmet Liêcjjbn Hoa

Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh cầaggem búzdpmt thécmwmp, viếnwipt lêcjjbn giấqmmey nólfmoi: “Thờexeei gian tiểqmmeu Báuopbt ra đfjggexeei, hơmuovi quáuopb trùfqqgng hợkmmop.... bấqmmet quáuopb, cũzdpmng khôwjxxng hoàmuovn toàmuovn chắltrcc chắltrcn, em ấqmmey cólfmo quan hệxdpg vớbxqri dìzdml Bạfqqgch Bìzdmlnh.”

fqqg Thiêcjjbn Mặzwdmc cũzdpmng biếnwipt Lăaulsng vi vàmuov Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh cốfxco ýfqqglfmoi nhưkjhu vậjtejy, cho nêcjjbn, anh khôwjxxng nólfmoi gìzdml.

Chỉmxvnlfmowjxxi Niểqmmeu Niểqmmeu khôwjxxng tim khôwjxxng phổcjjbi, côwjxx nhífxcou màmuovy nólfmoi: “Em cảstxtm giáuopbc, chắltrcc anh Táuopbm làmuov con củduoaa dìzdml Bạfqqgch Bìzdmlnh vàmuov chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen. Nếnwipu khôwjxxng, tạfqqgi sao Hạfqqg Bạfqqgch Mai lạfqqgi chúzdpm ýfqqg anh táuopbm nhưkjhu vậjtejy? Nólfmoi khôwjxxng chừfrapng, bàmuov ta còvcain muốfxcon hạfqqgi anh táuopbm đfjggâeosiu! Chỉmxvnmuov chỗbhnt anh Táuopbm ởduoa quáuopbfxco mậjtejt, nêcjjbn bàmuov ta khôwjxxng ra tay đfjggưkjhukmmoc!”

Mặzwdmc dùfqqg torng lòvcaing ba ngưkjhuexeei Lýfqqg Thiêcjjbn Mặzwdmc, Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh vàmuovaulsng Vi cũzdpmng nghĩduoa nhưkjhu vậjtejy, nhưkjhung màmuov, bọxzfdn họxzfd khôwjxxng đfjggàmuovnh lòvcaing nólfmoi ra. Tiểqmmeu Báuopbt, từfrap nhỏexee lớbxqrn lêcjjbn trong gia đfjggìzdmlnh hạfqqgnh phúzdpmc, đfjggkjhut nhiêcjjbn nólfmoi cho cậjteju, thâeosin thếnwiplfmo biếnwipn, bọxzfdn họxzfd sợkmmo cậjteju khôwjxxng tiếnwipp nhậjtejn nổcjjbi.

“A? Đzdmlúzdpmng rồzedoi....” Đzdmlkjhut nhiêcjjbn Lôwjxxi Niểqmmeu Niểqmmeu hỏexeei Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh: “Anh táuopbm củduoaa em.... khôwjxxng phảstxti họxzfdkjhuơmuovng sao? Chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen cũzdpmng họxzfdkjhuơmuovng....”


wjxxi Niểqmmeu Niểqmmeu nhìzdmln Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh hỏexeei: “Anh Đzdmlìzdmlnh, anh táuopbm củduoaa em têcjjbn làmuovzdml?”

Mặzwdmc dùfqqgwjxx vớbxqri anh táuopbm rấqmmet thâeosin, nhưkjhung vẫpchsn luôwjxxn kêcjjbu làmuov anh táuopbm, anh táuopbm, cho tớbxqri bâeosiy giờexeezdpmng khôwjxxng biếnwipt têcjjbn anh.

Diệxdpgp đfjggìzdmlnh nhífxcou màmuovy, anh cầaggem câeosiy vúzdpmt thécmwmp trêcjjbn bàmuovn viếnwipt ba chữgsfckjhuơmuovng Tửtavn 璌*

*Mộkjhut kýfqqg tựnqvv cổcjjb

璌 Đzdmlxzfdc ra hai âeosim.

Diệxdpgp đfjggìzdmlnh viếnwipt xong, cũzdpmng cảstxtm thấqmmey đfjggáuopbp áuopbn nàmuovy chífxconh xáuopbc khôwjxxng sai....

aulsng Vi nhífxcou màmuovy, Lýfqqg Thiêcjjbn Mặzwdmc cũzdpmng nhífxcou màmuovy.

Chỉmxvnlfmowjxxi Niểqmmeu Niểqmmeu chỉmxvnuopbi chữgsfc 璌 nàmuovy nólfmoi: “Cáuopbi chữgsfcmuovy, khôwjxxng phảstxti làmuov mộkjhut chữgsfckjhuơmuovng, thêcjjbm mộkjhut chữgsfc Dầaggen sao? Vưkjhuơmuovng Tửtavn 璌... Tửtavn 璌.... Tửtavn 璌... Chífxconh làmuov con củduoaa chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen màmuov! Cáuopbc ngưkjhuexeei nólfmoi cólfmo đfjggúzdpmng khôwjxxng?”

“...”

Sao Lăaulsng Vi, Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh vàmuovfqqg Thiêcjjbn Mặzwdmc khôwjxxng nhìzdmln ra chứagge. đfjggkjhut nhiêcjjbn cảstxtm thấqmmey mọxzfdi chuyệxdpgn thậjtejt nghiêcjjbm trọxzfdng.

aulsng Vi nólfmoi: “Chuyệxdpgn nàmuovy, nếnwipu khôwjxxng nólfmoi cho tiểqmmeu Báuopbt, sợkmmo em ấqmmey khôwjxxng cólfmo phòvcaing bịmlhx. Lỡzyrj nhưkjhu xảstxty ra nguy hiểqmmem gìzdml rồzedoi sao? Bâeosiy giờexee quan trọxzfdng nhấqmmet làmuov, phảstxti đfjggqmme cho em ấqmmey cảstxtnh giáuopbc.”

Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh gậjtejt đfjggaggeu táuopbn đfjggzedong: “Bâeosiy giờexee anh gọxzfdi đfjggiệxdpgn thoạfqqgi cho tiểqmmeu Báuopbt, anh nólfmoi trưkjhubxqrc bêcjjbn anh xảstxty ra chúzdpmy tìzdmlnh trạfqqgng, cólfmo thểqmme sẽmlhx liêcjjbn lụmlhxy đfjggếnwipn em ấqmmey, bảstxto em ấqmmey cẩtgogn thậjtejn chúzdpmt.”

“Cólfmo thểqmme.” Lăaulsng Vi vàmuovfqqg Thiêcjjbn Mặzwdmc tưkjhuơmuovng đfjggfxcoi đfjggzedong ýfqqg ýfqqg kiếnwipn nàmuovy. Trưkjhubxqrc khi chưkjhua chắltrcc chắltrcn quan hệxdpg củduoaa tiểqmmeu Báuopbt vàmuov chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen, bọxzfdn họxzfd khôwjxxng tífxconh nólfmoi cho cậjteju nhanh nhưkjhu vậjtejy.

aulsng Vi còvcain nólfmoi: “Chuyệxdpgn nàmuovy, chúzdpmng ta nghe ýfqqg kiếnwipn củduoaa chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen trưkjhubxqrc. Nếnwipu nhưkjhulfmo cầaggen thiếnwipt chúzdpmng ta làmuovm giáuopbm đfjggmlhxnh ADN cho chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen vàmuov tiểqmmeu Báuopbt. Nếnwipu nhưkjhu bọxzfdn họxzfd thậjtejt làmuov cha con, cha ta hãaycly suy nghĩduoauopbch nólfmoi sựnqvv thậjtejt cho tiểqmmeu Báuopbt.”

Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh gậjtejt đfjggaggeu nólfmoi: “Đzdmlưkjhukmmoc, anh đfjggi gọxzfdi đfjggiệxdpgn thoạfqqgi.”

Sau khi Diệxdpgp Đzdmlìzdmlnh đfjggi ra ngoàmuovi, Lôwjxxi Niểqmmeu Niểqmmeu càmuovng nghĩduoamuovng hưkjhung phấqmmen, đfjggkjhut nhiêcjjbn cảstxtm thấqmmey mìzdmlnh mởduoa ra mộkjhut bífxco mậjtejt lớbxqrn, mìzdmlnh thậjtejt làmuov lợkmmoi hạfqqgi.”

wjxx lạfqqgi cùfqqgng anh Đzdmlmlhxnh bọxzfdn họxzfdzdmlm lạfqqgi đfjggaggea bécmwm giúzdpmp chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen! Đzdmlưkjhuơmuovng nhiêcjjbn, chưkjhua chắltrcc anh Táuopbm làmuov con củduoaa chúzdpmkjhuơmuovng Dầaggen, nhưkjhung màmuov, xem đfjggaggeu mớbxqri bâeosiy giờexee, cũzdpmng đfjggãaycl chắltrcc chắltrcn đfjggưkjhukmmoc táuopbm, chífxcon phầaggen mưkjhuexeei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.