Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1599 : Một trăm điểm, đổi được cái gì? (1)

    trước sau   
Nhóvgadm dịaafych: Thấyhost Liêjejrn Hoa

Anh nóvgadi khônlyrng ngừbtubng miệplujng chíhbwhnh làolfv khônlyrng ngừbtubng miệplujng. Gặtfqum miệplujng cônlyr đnfvuếicqvn sưmrxyng lêjejrn, anh còupyan khônlyrng chịaafyu buônlyrng.

nlyri Niểatpku Niểatpku khônlyrng chịaafyu nổjejri nữewona, cưmrxyggnqi đnfvuau bụhbwhng.... Cônlyr đnfvuvyssy anh nóvgadi: “Em thưmrxylbfnng thứxsbcc nhấyhost đnfvuiểatpkm nàolfvy củbtuba anh, cho dùnjlf chuyệplujn gìevoc, anh cũcagjng cóvgad thểatpkvgadi đnfvuưmrxygjfjc làolfvolfvm đnfvuưmrxygjfjc. Tuyệplujt đnfvuxsbci khônlyrng thấyhost hứxsbca.”

ppmj Thiêjejrn Mặtfquc ônlyrm cônlyr, cảugtmm thấyhosy hơcvqli thởlbfn củbtuba cônlyrolfvng ngàolfvy càolfvng nặtfqung, phâsnlen tửugtm trong thâsnlen thểatpk chạiqwcy loạiqwcn khắrjvlp nơcvqli, cảugtm ngưmrxyggnqi nóvgadng đnfvuếicqvn sắrjvlp pháosrot nổjejr!

Nhấyhost làolfv đnfvuajbwu, nóvgadng bừbtubng bừbtubng, trêjejrn tráosron cũcagjng thấyhosm đnfvuajbwy mồhobrnlyri.

nlyr quáosro ngọsnlet ngàolfvo, thậmeuwt giốxsbcng nhưmrxy mộupyat móvgadn báosronh ngọsnlet ngon miệplujng, ălbfnn nhưmrxy thếicqvolfvo cũcagjng khônlyrng ngàolfvn.


Anh cắrjvln mônlyri cônlyr, đnfvuupyat nhiêjejrn hơcvqli khônlyr. Anh nhìevocn áosronh mắrjvlt cônlyr chằupyam chằupyam giọsnleng trầajbwm thấyhosp nóvgadi: “Đahvxóvgadolfv đnfvuưmrxyơcvqlng nhiêjejrn, anh khônlyrng chỉggnqvgadi đnfvuưmrxygjfjc làolfvolfvm đnfvuưmrxygjfjc, anh còupyan đnfvuưmrxygjfjc voi đnfvuòupyai tiêjejrn đnfvuâsnleu.”

Nháosroy mắrjvlt Lônlyri Niểatpku Niểatpku cảugtmm thấyhosy ngựnlyrc nóvgadng lêjejrn, lòupyang bàolfvn tay anh nóvgadng bỏrjvlng. Cônlyr nắrjvlm tay anh lạiqwci: “Làolfvm gìevoc?”

Anh nhìevocn cônlyr chằupyam chằupyam, thâsnlem trầajbwm nóvgadi: “Trừbtub đnfvuiểatpkm, 15 đnfvuiểatpkm.”

cvqli thởlbfn củbtuba anh phun lêjejrn mặtfqut cônlyr, làolfvm cho mặtfqut cônlyrcagjng nhưmrxy pháosrot sốxsbct. Cônlyr nghe đnfvuưmrxygjfjc anh trầajbwm giogn5 nóvgadi: “Anh muốxsbcn hỏrjvli, mộupyat trălbfnm đnfvuiểatpkm cóvgad thểatpk đnfvujejri cáosroi gìevoc...”

nlyri Niểatpku Niểatpku nổjejri giậmeuwn “Oanh”!

Đahvxupyat nhiêjejrn cảugtm ngưmrxyggnqi chợgjfjt lạiqwcnh, cônlyr mớrpxzi pháosrot hiệplujn anh đnfvuang cởlbfni quầajbwn áosroo củbtuba cônlyr.

nlyrcagjng nãyrbzo rúfjhbt khônlyrng ohan3 kháosrong, mặtfquc anh cởlbfni quầajbwn áosroo cônlyr xuốxsbcng. Anh đnfvuưmrxya tay cầajbwm chălbfnn, từbtubupyang bàolfvn châsnlen dắrjvlp đnfvuếicqvn đnfvuggnqnh đnfvuajbwu cônlyr, hai ngưmrxyggnqi buồhobrn bựnlyrc ởlbfn trong chălbfnn.

Tháosrong mưmrxyggnqi, thậmeuwt lạiqwcnh.

Nhưmrxyng màolfv, cônlyr khônlyrng lạiqwcnh chúfjhbt nàolfvo cảugtm. Cho dùnjlfsnley giờggnqppmjm mộupyat cụhbwhc nưmrxyrpxzc đnfvuáosroolfvo ngựnlyrc cônlyrnlyrcagjng cóvgad thểatpk biếicqvn nóvgad thàolfvnh nưmrxyrpxzc trong nháosroy mắrjvlt.

ppmj Thiêjejrn Mặtfquc cởlbfni quầajbwn áosroo củbtuba mìevocnh ởlbfn trong chălbfnn. Đahvxupyang táosroc củbtuba anh vônlyrnjlfng thuầajbwn thụhbwhc, báosro đnfvuiqwco, cóvgad lựnlyrc đnfvuupya, áosronh mắrjvlt tràolfvn đnfvuajbwy dãyrbzhbwhnh, đnfvuatpk cho áosronh mắrjvlt cônlyr tràolfvn đnfvuajbwy bong bóvgadng tìevocnh yêjejru.... Anh néppmjm quầajbwn áosroo, từbtubng khốxsbci từbtubng khốxsbci bắrjvlp thịaafyt trêjejrn tay vàolfvcvql bụhbwhng vônlyrnjlfng co dãyrbzn.

Áytbunh mắrjvlt Lônlyri Niểatpku Niểatpku sáosrong ngờggnqi. Ngưmrxyggnqi ngưmrxyggnqi đnfvubnolu thíhbwhch, áosroi mộupya thầajbwy Lýppmj, lạiqwci làolfv bạiqwcn trai củbtuba cônlyr nha! Anh đnfvuhcbnp trai nhưmrxy vậmeuwy, tàolfvi giỏrjvli nhưmrxy vậmeuwy, thônlyrng minh nhưmrxy vậmeuwy, lạiqwci làolfv bạiqwcn trai cônlyr!

nlyrmrxyggnqi hìevocevoc, trong lòupyang tràolfvn đnfvuajbwy vui mừbtubng theo bảugtmn nălbfnng giơcvql ngóvgadn tay đnfvuâsnlem đnfvuâsnlem cơcvql bụhbwhng củbtuba anh. Thậmeuwt giốxsbcng nhưmrxy mộupyat thỏrjvli socola.

ppmj Thiêjejrn Mặtfquc híhbwht sâsnleu mộupyat hơcvqli, cầajbwm lấyhosy bàolfvn tay nhỏrjvlppmj đnfvuang gâsnley loạiqwcn củbtuba cônlyr đnfvutfqut lêjejrn ngựnlyrc mìevocnh. Tay cônlyr thậmeuwt ấyhosm áosrop hơcvqli cóvgad chúfjhbt nóvgadng.


Anh nhìevocn áosronh mắrjvlt cônlyr chằupyam chằupyam, mắrjvlt anh vônlyrnjlfng thâsnlem trầajbwm, nhỏrjvl giọsnleng hỏrjvli cônlyr: “Em khônlyrng biếicqvt anh muốxsbcn làolfvm gìevoc sao?”

vgad lẽsswbnlyri Niểatpku Niểatpku biếicqvt anh muốxsbcn làolfvm gìevoc, nhưmrxyng màolfv, cônlyr đnfvuơcvqln thuầajbwn từbtub nhỏrjvl đnfvuếicqvn lớrpxzn chưmrxya từbtubng trảugtmi qua việplujc nàolfvy, lạiqwci cóvgad chúfjhbt mơcvql hồhobr.

nlyr phun hơcvqli nóvgadng nóvgadi: “Anh phảugtmi trùnjlfm em đnfvujejr mồhobrnlyri, sau đnfvuóvgad, bảugtmo chíhbwhnh em cởlbfni quầajbwn áosroo xuốxsbcng.”

ppmj Thiêjejrn Mặtfquc nhìevocn cônlyr tỉggnqnh tỉggnqnh mêjejrjejr, áosronh mắrjvlt ti híhbwhnlyrnjlfng khảugtm áosroi, đnfvuupyat nhiêjejrn cưmrxyggnqi, kềbnolm chếicqvevocnh tĩatpknh táosroo lạiqwci.

Anh nhỏrjvlm dậmeuwy, cưmrxyggnqi nóvgadi: “Trảugtm lờggnqi sai, trừbtub đnfvuiểatpkm. Anh chỉggnqolfv muốxsbcn khoe dáosrong ngưmrxyggnqi.”

Anh cúfjhbi ngưmrxyggnqi xuốxsbcng, nằupyam càolfvm ônlyrn nhu hônlyrn cônlyr.

Bảugtmo bốxsbci đnfvuáosrong yêjejru, khi nàolfvo em mớrpxzi cóvgad thểatpk trưmrxylbfnng thàolfvnh, thàolfvnh thụhbwhc nha? Em khônlyrng ràolfvnh thếicqv sựnlyr, làolfvm cho anh khônlyrng nỡlbfn ra tay.... làolfvm sao đnfvuâsnley?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.