Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1543 : Mẹ của Lý Khắc Gia (1)

    trước sau   
Nhóoelbm dịfnmjch: Thấmtlot Liêadlzn Hoa

wlhr Thiêadlzn Mặxggyc nhắjmrtm mắjmrtt lạuevqi hônhbxn lêadlzn trêadlzn cổgpngnhbxmtloy, Lônhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu ônhbxm lấmtloy cổgpngnhbxmtloy, tìlbkbm mônhbxi củetkba anh, hônhbxn lêadlzn.

wavtc nàlbkby, hai ngưyyiyjhcsi bọsyern họsyer đpriemsztu ngồbftui, vừdpwpa vặxggyn xuấmtlot hiệnwqsn ởphkv trong ốigiing kílurjnh... Tấmtlot cảkcas mọsyeri ngưyyiyjhcsi trong nhàlbkb đpriemsztu thấmtloy hai ngưyyiyjhcsi đprieang hônhbxn nhau say đpriejmrtm!

“Ặycyoc ——” Lônhbxi lãilbmo gia che mắjmrtt.

ycyong Vi đprieưyyiya tay muốigiin nhấmtlon kếupbdt thúwavtc cuộfohmc tròufyj chuyệnwqsn, lạuevqi nghe thấmtloy Lônhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu hénqcdt lêadlzn: “Anh muốigiin ăycyon em hảkcas? Anh đpriexrrpng vàlbkbo răycyong em rồbftui!”

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu tứljwzc giậehqan hừdpwp hừdpwp che miệnwqsng lạuevqi: “Anh nhìlbkbn nàlbkby, đprieãilbm chảkcasy máprieu rồbftui nàlbkby!”


wlhr Thiêadlzn Mặxggyc trêadlzu ghẹupbwo nóoelbi: “Mau lấmtloy chậehqau hứljwzng đpriei. Mau mau, chảkcasy ra bao nhiêadlzu, em cứljwz uốigiing vềmszt bấmtloy nhiêadlzu, đprieoeqb cho em chảkcasy máprieu quáprie nhiềmsztu, lạuevqi thiếupbdu máprieu.”

“Ha ha ha ——” trong đprieiệnwqsn thoạuevqi di đpriefohmng, truyềmsztn tớphkvi tiếupbdng cưyyiyjhcsi pháprieadlzn nhưyyiy sấmtlom!

wlhr Thiêadlzn Mặxggyc vàlbkbnhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu nhấmtlot thờjhcsi bịfnmj dọsyera sợfohm hếupbdt hồbftun!

Ai đprieang cưyyiyjhcsi vậehqay? Đetkbãilbm xảkcasy ra chuyệnwqsn gìlbkb vậehqay?

wlhr Thiêadlzn Mặxggyc nghiêadlzng đpriemsztu... bỗfnmjng nhớphkv ra... anh ta chưyyiya tắjmrtt đprieiệnwqsn thoạuevqi di dộfohmng! Ôjucoi trờjhcsi ơmszti ——vừdpwpa rồbftui, anh ta vàlbkb Niểvsgdu Niểvsgdu... ônhbxi mẹupbw ơmszti... đprievsgd cho ngưyyiyjhcsi ta nhìlbkbn thấmtloy hếupbdt rồbftui?!

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu dựirbeng hếupbdt cảkcasoelbc gápriey lêadlzn, cônhbxmtloy nhảkcasy cỡoeqbn lêadlzn, chạuevqy đprieếupbdn trưyyiyphkvc mápriey vi tílurjnh, nhìlbkbn lêadlzn màlbkbn hìlbkbnh đprieiệnwqsn thoạuevqi di đpriefohmng, trong nhápriey mắjmrtt...

“Áehqh áprie áprie —— mấmtloy ngưyyiyjhcsi đpriemsztu làlbkb ngưyyiyjhcsi xấmtlou!” Cũuvsqng may cônhbxmtloy vàlbkbwlhr Thiêadlzn Mặxggyc khônhbxng làlbkbm chuyệnwqsn gìlbkb quáprie phậehqan, nếupbdu khônhbxng... thậehqat làlbkb xấmtlou hổgpng!

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu tứljwzc đprieếupbdn nỗfnmji muốigiin nổgpng tung, Lônhbxi lãilbmo gia nóoelbi: “Chúwavtng ta chẳjmowng nhìlbkbn thấmtloy gìlbkb cảkcas, khônhbxng đprieúwavtng khônhbxng đprieúwavtng... Đetkbãilbm nhìlbkbn thấmtloy mộfohmt chúwavtt xílurju.”

ycyong Vi lặxggyng lẽxggy bổgpng sung thêadlzm mộfohmt câhtwxu ởphkv trong lòufyjng, cũuvsqng đprieúwavtng màlbkb... chỉzzfp nghe thấmtloy tiếupbdng, quảkcas thậehqat khônhbxng nhìlbkbn thấmtloy bao nhiêadlzu...

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu tứljwzc giậehqan muốigiin đprieadlzn lêadlzn, nhanh tay nhấmtlon kếupbdt thúwavtc cuộfohmc tròufyj chuyệnwqsn!

“Lýwlhr Thiêadlzn Mặxggyc —— em muốigiin giếupbdt anh!” Lônhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu nhàlbkbo qua giốigiing nhưyyiy ápriec hổgpng.

Rốigiit cuộfohmc Lýwlhr Thiêadlzn Mặxggyc cũuvsqng đprieưyyiyfohmc trảkcasi nghiệnwqsm cápriei gìlbkb gọsyeri làlbkb “Sưyyiy tửilbmlbkb Đetkbônhbxng hốigiing “!

Nhưyyiyng anh ta cũuvsqng bốigiii rốigiii màlbkb!


Anh ta vàlbkbnhbx thâhtwxn thiếupbdt vớphkvi nhau nhưyyiy vậehqay tổgpngng cộfohmng hai lầmsztn... Lầmsztn thứljwz nhấmtlot bịfnmj mộfohmt nữtkon sinh quay lạuevqi; lầmsztn thứljwz hai, bịfnmj ngưyyiyjhcsi nhàlbkb nhìlbkbn thấmtloy...

Sau nàlbkby, anh ta còufyjn dápriem thâhtwxn thiếupbdt vớphkvi cônhbxmtloy sao?

Trong lòufyjng anh ta hìlbkbnh thàlbkbnh bóoelbng mờjhcs đpriemtloy, đprieưyyiyfohmc khônhbxng?

Anh ta đprieprien diệnwqsn tílurjch củetkba bóoelbng mờjhcs trong lòufyjng mìlbkbnh, chắjmrtc chắjmrtn phảkcasi lớphkvn hơmsztn hai chiếupbdc báprienh bao hấmtlop!

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu nhàlbkbo tớphkvi, cônhbxmtloy thậehqat sựirbe muốigiin liềmsztu mạuevqng vớphkvi anh ta. Lýwlhr Thiêadlzn Mặxggyc khônhbxng đprievsgd cho cônhbx thàlbkbnh cônhbxng, trựirbec tiếupbdp ápriep đpriekcaso cônhbxmtloy.

Anh ta ônhbxm chặxggyt lấmtloy cônhbx, thấmtlop giọsyerng nóoelbi: “Khônhbxng sao khônhbxng sao, nhìlbkbn thìlbkb nhìlbkbn, anh cũuvsqng chẳjmowng mấmtlot miếupbdng thịfnmjt nàlbkbo cảkcas. Bọsyern họsyer quan tâhtwxm đprieếupbdn em màlbkb thônhbxi, sợfohm anh bắjmrtt nạuevqt em.”

nhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu da mặxggyt mỏfnmjng, cônhbxmtloy tứljwzc giậehqan nóoelbi: “Anh đpriedpwpng cóoelbmszt, bọsyern họsyer khônhbxng quan tâhtwxm đprieếupbdn em đprieâhtwxu, bọsyern họsyer chỉzzfp muốigiin xem náprieo nhiệnwqst màlbkb thônhbxi!”

wlhr Thiêadlzn Mặxggyc ônhbxm cônhbxmtloy nóoelbi: “Bọsyern họsyer nhìlbkbn thấmtloy đprieưyyiyfohmc cápriei gìlbkb? Cứljwz đprievsgd cho bọsyern họsyer nhìlbkbn thấmtloy trưyyiyphkvc, chẳjmowng nhìlbkbn đprieưyyiyfohmc sau! Cho bọsyern họsyerufyjufyj đprieếupbdn chếupbdt!”

“Ha ha ——” Lônhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu nghe vậehqay cưyyiyjhcsi pháprieadlzn: “Đetkbúwavtng đprieúwavtng, đprievsgd bọsyern họsyer khong nhìlbkbn đprieưyyiyfohmc sau!” Cônhbxmtloy chợfohmt ngưyyiyphkvc mắjmrtt lêadlzn, nhìlbkbn thẳjmowng vàlbkbo mắjmrtt anh ta: “Phílurja sau còufyjn cóoelbpriei gìlbkb? Anh còufyjn muốigiin làlbkbm gìlbkb nữtkona?”

wlhr Thiêadlzn Mặxggyc cong mônhbxi cưyyiyjhcsi, mắjmrtt nhìlbkbn chằyvnkm chằyvnkm vàlbkbo cônhbxmtloy khônhbxng nóoelbi gìlbkb cảkcas, Lônhbxi Niểvsgdu Niểvsgdu hung dữtkon trợfohmn mắjmrtt nhìlbkbn anh ta.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.