Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1538 : Bạch lộ vi sương (2)

    trước sau   
Nhógaswm dịnkitch: Thấthdpt Liêycfon Hoa

Nữsciy chíispbnh oan uổuujtng nha! Chuyệeavkn nàypdjy cũuujtng khôeirdng nêycfon tráplmrch côeird nha! Thuốeavkc khôeirdng sai, nhưrlopng thểrxfi chấthdpt củwlmca nam chíispbnh khôeirdng giốeavkng ngưrloprfsoi thưrloprfsong… Trong ngưrloprfsoi anh cógaswhdclypdj “Quỷejwi phệeavk hỏgzsqa”…

hdcl giảwdiwi dưrlopqxyac, nam chíispbnh phụligr tráplmrch bảwdiwo vệeavk nữsciy chíispbnh. Nữsciy chíispbnh cógasw nam chíispbnh bảwdiwo vệeavk, nhiệeavkm vụligr vốeavkn khôeirdng làypdjm đagttưrlopqxyac, trong nháplmry mắejwit dễzrkvypdjng giảwdiwi quyếytpnt.

rlop huynh, sưrlop tỷejwiypdjng đagttang chờrfsorloprfsoi nhạkzwvo nàypdjng, khôeirdng nghĩligr tớnvgyi… nàypdjng lạkzwvi háplmri thuốeavkc lạkzwvi hếytpnt!

Nữsciy chíispbnh khôeirdng tìhdclm ra giảwdiwi dưrlopqxyac đagttưrlopqxyac, liềplmrn dẫligrn nam chíispbnh tớnvgyi Dưrlopqxyac Vưrlopơszglng Cốeavkc nhờrfsorlop phụligr giúrtyjp đagttuujt.

Đajnoúrtyjng lúrtyjc, Chúrtyj Kiếytpnm Cốeavkc củwlmca đagttkzwvi tôeirdng pháplmri đagttếytpnn cầjjduu hôeirdn… nữsciy chíispbnh…


Truyệeavkn vẽzasw tớnvgyi đagttâsciyy, còxeswn chưrlopa vẽzasw tiếytpnp. Mỗghnbi ngàypdjy Lôeirdi Niễzrkvu Niễzrkvu đagttplmru chờrfso, chờrfso đagttếytpnn tâsciym nhộxntqn nhạkzwvo khógasw chịnkitu!

hdcl nam chíispbnh têycfon Đajnoôeirdng Phưrlopơszglng Bạkzwvch, nữsciy chíispbnh têycfon Mộxntq Dung Sưrlopơszglng, nêycfon đagttzrkvt têycfon quyểrxfin truyệeavkn nàypdjy làypdj “Bạkzwvch lộxntq vi sưrlopơszglng”.

Cảwdiw truyệeavkn đagttplmru làypdj phong cáplmrch ung dung, khôeirdi hàypdji. Đajnoxntqng nãxjrwo cáplmrc loạkzwvi, làypdjm ngưrloprfsoi ta đagttghnbp bàypdjn kêycfou tuyệeavkt!

eirdi Niễzrkvu Niễzrkvu luôeirdn nógaswi: “Lăgpqpng Vi vẽzasw quyểrxfin truyệeavkn nàypdjy, nãxjrwo phìhdclnh to, chỉzrkvxeswn lạkzwvi cổuujt.”

Mặzrkvc dùgasw rấthdpt nhiềplmru ngưrloprfsoi bàypdjy tỏgzsq nguyệeavkn ýqxya mua bảwdiwn quyềplmrn quyểrxfin truyệeavkn tranh nàypdjy, nhưrlopng Lăgpqpng Vi từjjdu đagttjjduu đagttếytpnn cuốeavki khôeirdng hợqxyap táplmrc.

hdclgpqpng Vi khôeirdng hàypdji lòxeswng lắejwim vớnvgyi bảwdiwn in thửhmmz củwlmca cáplmrc côeirdng ty nàypdjy đagttưrlopa ra.

Diệeavkp Đajnoìhdclnh cũuujtng cógasweirdng ty tròxesw chơszgli, nhưrlopng côeirdng ty tròxesw chơszgli tốeavkt nhấthdpt thuộxntqc quyềplmrn Diệeavkp Đajnoìhdclnh đagttang tậghnbp trung làypdjm ‘Ngưrloprfsoi xâsciym nhậghnbp’, bâsciyy giờrfso muốeavkn bọkzwvn họkzwv nhậghnbn ‘Bạkzwvch lộxntq vi sưrlopơszglng’, íispbt nhấthdpt còxeswn phảwdiwi chờrfso hai năgpqpm mớnvgyi cógasw thểrxfiypdjm.

qxya Thiêycfon Mặzrkvc gọkzwvi cuộxntqc đagttiệeavkn thoạkzwvi nàypdjy, Lăgpqpng Vi nhấthdpt thờrfsoi hưrlopng phấthdpn!

eird liềplmrn đagttkmtong ýqxya: “Đajnoưrlopqxyac, cậghnbu làypdjm mộxntqt bảwdiwn cho mìhdclnh xem thửhmmz rồkmtoi nógaswi sau.”

eird rấthdpt cógaswxeswng tin vớnvgyi tàypdji nghệeavk củwlmca Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc, hơszgln nữsciya, Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc làypdjm việeavkc vôeirdgaswng nghiêycfom túrtyjc, lạkzwvi cógasw thểrxfi hoàypdjn toàypdjn hiểrxfiu rõeavk ýqxyarlopqxyang côeird muốeavkn biểrxfiu đagttkzwvt.

qxya Thiêycfon Mặzrkvc nógaswi muốeavkn mởqxya rộxntqng tròxesw chơszgli thìhdcl nhấthdpt đagttnkitnh sẽzasw bỏgzsq ra 100% tâsciym huyếytpnt vàypdj nỗghnb lựfslvc!

gpqpng Vi chợqxyat cựfslvc kỳjnmp mong đagttqxyai Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc làypdjm ra bảwdiwn mẫligru.

qxya Thiêycfon Mặzrkvc mởqxya phầjjdun mềplmrm ra, kêycfou Lôeirdi Niễzrkvu Niễzrkvu tạkzwvo môeirdhdclnh, anh nógaswi: “Cứxntq dựfslva theo hìhdclnh tưrlopqxyang nhâsciyn vậghnbt trong đagttjjduu em, tạkzwvo nêycfon dáplmrng vẻayhx nữsciy chíispbnh trong lòxeswng em.”


eirdi Niễzrkvu Niễzrkvu cựfslvc kỳjnmp nghiêycfom túrtyjc tạkzwvo hìhdclnh mấthdpy con “yêycfou quáplmri”…

Nữsciyycfou quáplmri… Nếytpnu anh khôeirdng nhìhdcln lầjjdum, ngựfslvc mấthdpy yêycfou quáplmri nàypdjy chứxntqa đagttưrlopqxyac hai thanh gưrlopơszglm! Đajnoâsciyy làypdjeirdhdclnh sao? Đajnoâsciyy làypdj kiếytpnm trừjjduypdj sao? Quáplmr dọkzwva ngưrloprfsoi!

qxya Thiêycfon Mặzrkvc: “…”

Trong nháplmry mắejwit muốeavkn đagttghnbp tưrloprfsong —— anh ôeirdm ngựfslvc, trong đagttjjduu nghĩligr: Muôeirdn ngàypdjn lầjjdun khôeirdng thểrxfi cho Lăgpqpng Vi nhìhdcln thấthdpy… Tiểrxfiu Vi sẽzasw cạkzwvo chếytpnt Lôeirdi Niễzrkvu Niễzrkvu!

qxya Thiêycfon Mặzrkvc sắejwip đagttycfon rồkmtoi… Cho tớnvgyi bâsciyy giờrfso chưrlopa từjjdung nhìhdcln thấthdpy dáplmrng vẻayhx khógasw coi nhưrlop vậghnby…

Anh kiêycfon nhẫligrn làypdjm mẫligru cho côeird, anh tạkzwvo ra mộxntqt mỹcpsv nhâsciyn…

Thanh nhãxjrw thoáplmrt tụligrc, da trắejwing nhưrlop tuyếytpnt, y phụligrc trắejwing mịnkitt, phưrlopơszglng hoa tuyệeavkt thếytpn

ycfon cạkzwvnh cógasw mộxntqt khốeavki hìhdclnh —— Mộxntq Dung Sưrlopơszglng…

eirdi Niễzrkvu Niễzrkvu bậghnbt khógaswc: “Quáplmr đagttqyscp! Quáplmr đagttqyscp!”

hdclnh tưrlopqxyang nàypdjy chíispbnh làypdjhdclnh tưrlopqxyang nữsciy thầjjdun Sưrlopơszglng Sưrlopơszglng trong lòxeswng côeird ——

eirdi Niễzrkvu Niễzrkvu liềplmrn hứxntqng thúrtyj, lắejwic lắejwic cáplmrnh tay Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc, nũuujtng nịnkitu yếytpnu ớnvgyt năgpqpn nỉzrkv anh: “Làypdjm tiếytpnp nam chíispbnh đagtti…”

Ai u… Giọkzwvng nógaswi nhỏgzsq nhẹqysc mềplmrm mạkzwvi nàypdjy khiếytpnn toàypdjn thâsciyn Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc mềplmrm nhũuujtn, côeirdrucyeirdi Niễzrkvu Niễzrkvu nàypdjy xưrlopa nay chưrlopa từjjdung dùgaswng giọkzwvng đagttiệeavku nàypdjy nógaswi chuyệeavkn…

eird đagttâsciyy làypdjxeswa mìhdclnh vàypdjo nhâsciyn vậghnbt?

qxya Thiêycfon Mặzrkvc vừjjdua đagttnkitnh tạkzwvo nam chíispbnh, Lôeirdi Niễzrkvu Niễzrkvu đagttxntqt nhiêycfon nógaswi: “Em rấthdpt thíispbch nam chíispbnh… Em muốeavkn gảwdiw cho mộxntqt ngưrloprfsoi nhưrlop vậghnby.”

Mặzrkvt Lýqxya Thiêycfon Mặzrkvc trong nháplmry mắejwit tốeavki đagtten, sau đagttógasw… Tạkzwvo nam chíispbnh thàypdjnh “Nam yêycfou quáplmri”….

eirdi Niễzrkvu Niễzrkvu nổuujti giậghnbn! Lậghnbt bàypdjn ——

qxya Thiêycfon Mặzrkvc bịnkiteird đagttrucyy ngãxjrw, côeirdrtyjt dâsciyy nịnkitt anh ra, cưrlopuujti trêycfon hôeirdng anh, cầjjdum dâsciyy nịnkitt da uy hiếytpnp anh: “Cógaswypdjm thậghnbt tốeavkt hay khôeirdng?”

qxya Thiêycfon Mặzrkvc đagttgzsq mặzrkvt, ngoan ngoãxjrwn gậghnbt đagttjjduu: “Cógasw…”

Nhưrlopng trong đagttjjduu vẩrucyn đagttligrc, anh vôeirdgaswng muốeavkn nógaswi: “Phảwdiwi làypdjm thậghnbt tốeavkt, chỉzrkvypdj khôeirdng thíispbch em thíispbch tưrlop thếytpnypdjo…”

Nhưrlopng thấthdpy mắejwit côeird lộxntq ra tia hung tợqxyan, anh khôeirdng dáplmrm nógaswi ra… Bởqxyai vìhdclsciyy nịnkitt da đagttógasw… quấthdpt xuốeavkng… nhấthdpt đagttnkitnh rấthdpt đagttau…

qxya Thiêycfon Mặzrkvc đagttàypdjng hoàypdjng gậghnbt đagttjjduu: “Anh làypdjm mộxntqt ngưrloprfsoi đagttqyscp trai đagtteavk nhấthdpt vôeird đagttnkitch vũuujt trụligr…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.