Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1527 : Cậu họ hay anh họ? (1)

    trước sau   
Nhóibwum dịxmxxch: Thấtqylt Liêgbavn Hoa.

Đkhxbppftng phòyggsng cụwubpjwiy anh!

ctkui Niễlboou Niễlboou đengmppftt nhiêgbavn rấtqylt muốxxpyn cưtqyltedqi… Hệlgkx thốxxpyng nàjwiyy, thậezxbt đengmluljy đengmuiqcxxpyc bưtqyldklfc…

lbjjc nàjwiyy, Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc nâugggng cằengmm côctku, hôctkun cựlbooc kỳlgkx tậezxbp trung, cựlbooc kỳlgkx chuyêgbavn chúlbjj

ctkui Niễlboou Niễlboou khôctkung tim khôctkung phổazqmi màjwiy! Chợuqegt nghĩkltm tớdklfi… côctku bỗwnpcng nhiêgbavn bịxmxxctkun, cóibwu phảxbfki nêgbavn giãenzqy giụwubpa chúlbjjt khôctkung?

Theo lẽfzcg thưtqyltedqng, dùkobp thếtainjwiyo cũdklfng cho Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc biếtaint, miệlgkxng con gáxxpyi khôctkung phảxbfki tùkobpy tiệlgkxn hôctkun! Côctku phảxbfki anh cho anh mộppftt bạyzkat tai thậezxbt vang!


Cho mộppftt bạyzkat tai xong, côctku phảxbfki hai mộppftt khóibwuc hai ầluljm ĩkltm ba treo cổazqm: “Đkhxbnnlw khôctkung bằengmng cầluljm thúlbjj nhàjwiy anh! Tạyzkai sao đengmppftt nhiêgbavn hôctkun tôctkui?”

Sau đengmóibwu, Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc liềtmwnn ôctkum đengmlulju đengmluljy cụwubpc u to, la: “Tiểuerju gia tha mạyzkang! Tiểuerju gia tha mạyzkang… Tôctkui nhấtqylt thờtedqi kíkwzwch đengmppftng, nổazqmi lêgbavn sắdklfc tâugggm…”

Mộppftt bàjwiyn tay lạyzkai táxxpyt tớdklfi. Ha ha ha —— hìvddknh ảxbfknh trong đengmlulju làjwiym Lôctkui Niễlboou Niễlboou khôctkung ngừdxgong cưtqyltedqi đengmưtqyluqegc…

ctku cho mìvddknh đengmiểuerjm khen, cứuerj thếtain hớdklfn hởtrft quyếtaint đengmxmxxnh —— côctku quyếtaint đengmxmxxnh theo cáxxpych đengmóibwu! Côctku đengmưtqyla tay muốxxpyn táxxpyt mặihkft anh ——

Nhưtqylng lúlbjjc nàjwiyy… “Niễlboou Niễlboou…” Anh ôctkum côctkujwiyo trong ngựlbooc, dùkobpng sứuerjc hôctkun côctku thậezxbt sâugggu, côctku ngửmnbha đengmlulju… Khôctkung tựlboo chủuiqc đengmưtqyla tay ôctkum cổazqm anh…

xxpynh tay anh ôctkum chặihkft lấtqyly côctku, côctku theo lựlbooc củuiqca anh, ngồnnlwi lêgbavn đengmùkobpi anh.

Mộppftt tay Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc ôctkum côctku, mộppftt tay dùkobpng sứuerjc đengmèxpea óibwut côctku, anh dùkobpng hếtaint toàjwiyn lựlbooc áxxpyp môctkui mìvddknh lêgbavn môctkui côctku, giốxxpyng nhưtqyl khôctkung nhưtqyl vậezxby thìvddkctkun khôctkung đengmãenzq ghiềtmwnn.

Quầluljn áxxpyo mùkobpa hèxpea đengmtmwnu rấtqylt mỏntcing, cáxxpych quầluljn áxxpyo cũdklfng cóibwu thểuerj cảxbfkm nhậezxbn đengmưtqyluqegc nhiệlgkxt đengmppftzfwr thểuerj đengmxxpyi phưtqylơzfwrng tăvfdwng cao.

ctkui Niễlboou Niễlboou sắdklfp khôctkung thởtrft nổazqmi, quay đengmlulju khắdklfp nơzfwri tráxxpynh, khi Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc buôctkung côctku ra, pháxxpyt hiệlgkxn môctkui côctku bịxmxx anh cắdklfn nhưtqyl nhỏntcixxpyu.

ctkui Niễlboou Niễlboou trừdxgong anh: “Tạyzkai sao anh đengmppftt nhiêgbavn hôctkun tôctkui?”

exgk Thiêgbavn Mặihkfc vuốxxpyt môctkui côctku, nhìvddkn vàjwiyo mắdklft côctku, vôctkukobpng nghiêgbavm túlbjjc trảxbfk lờtedqi: “Thíkwzwch em nêgbavn muốxxpyn hôctkun em, nàjwiyo cóibwu nhiềtmwnu lýexgk do nhưtqyl vậezxby?”

Mặihkft Lôctkui Niễlboou Niễlboou đengmntci bừdxgong.

Kỳlgkx nghỉcnygxpeajwiyy, côctkudklfng âugggm thầluljm suy đengmxxpyn cóibwu phảxbfki Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc thíkwzwch côctku hay khôctkung… Bọweihn họweihtrft chung chơzfwri đengmùkobpa vớdklfi nhau ba tháxxpyng, cũdklfng khôctkung thấtqyly Lýexgk Thiêgbavn mặihkfc chủuiqc đengmppftng chạyzkam vàjwiyo côctku, côctku đengmxxpyn thíkwzwch củuiqca anh đengmxxpyi vớdklfi côctku khôctkung phảxbfki loạyzkai thíkwzwch đengmóibwu.

ctkutrft nhàjwiy anh chơzfwri, anh cũdklfng khôctkung đengmuổazqmi côctku đengmi, ngưtqyluqegc lạyzkai còyggsn nấtqylu cơzfwrm cho côctku ăvfdwn, nhưtqylng lạyzkai khôctkung cóibwu tiếtainn triểuerjn gìvddk, côctku đengmxxpyn Lýexgk Thiêgbavn Mặihkfc xem côctkujwiy em gáxxpyi…

ctkuyggsn tưtqyltrftng rằengmng hai ngưtqyltedqi họweih sẽfzcg luôctkun bìvddknh lặihkfng nhưtqyl vậezxby, khôctkung nghĩkltm tớdklfi, hôctkum nay anh đengmgbavn rồnnlwi, chợuqegt pháxxpyt đengmppftng tấtqyln côctkung! Chẳuxwjng lẽfzcg bịxmxxexgk Khắdklfc Gia kíkwzwch thíkwzwch?

Nghĩkltm thếtain, Lôctkui Niễlboou Niễlboou nháxxpyy mắdklft hỏntcii anh: “Anh thíkwzwch tôctkui? Làjwiy loạyzkai thíkwzwch nàjwiyo?”

Thấtqyly anh đengmppftt nhiêgbavn sữtedqng sờtedq, Lôctkui Niễlboou Niễlboou hỏntcii lạyzkai lầluljn nữtedqa: “Nóibwui mau đengmi! Anh nóibwui anh thíkwzwch tôctkui, làjwiy loạyzkai thíkwzwch nàjwiyo?”

exgk Thiêgbavn Mặihkfc囧 囧 nhìvddkn côctku, cốxxpy ýexgk giơzfwr tay lau chóibwup mũdklfi che giấtqylu nộppfti tâugggm quẫgegvn báxxpych củuiqca mìvddknh, anh hắdklfng giọweihng nóibwui: “Thíkwzwch còyggsn phâugggn loạyzkai sao? Chíkwzwnh làjwiy loạyzkai tim đengmezxbp rộppftn lêgbavn…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.