Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1525 : Thêm kinh nghiệm, thêm tiền vàng… (1)

    trước sau   
Nhódxmqm dịfhcxch: Thấxwfdt Liêkedhn Hoa.

Thếoknl giớtlpei hai ngưrprnghnui tốskzbt đgwnfhrhyp hếoknlt lầurfxn nàrprny tớtlpei lầurfxn kháyaccc códxmq thêkedhm mộorxlt Lýungq Khắarowc Gia, đgwnfúkdxkng làrprn phiềfagin chếoknlt!

Thuốskzbc dáyaccn chódxmq thúkdxki! Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc rấxwfdt tứhjypc giậpujmn!

Tuy Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc khôfmhdng códxmq ýungq đgwnffhcxnh làrprnm gìdhzufmhdi Niễurfxu Niễurfxu, nhưrprnng đgwnforxlt nhiêkedhn códxmq thêkedhm mộorxlt ngưrprnghnui, thậpujmt sựxbyo khôfmhdng đgwnfưrprntnfsc tựxbyo nhiêkedhn lắarowm nha.

ungq Khắarowc Gia khôfmhdng hềfagi kháyaccch sáyacco, đgwnfếoknln nhàrprnungq Thiêkedhn Mặnptfc liềfagin trựxbyoc tiếoknlp lấxwfdy déeqqnp mớtlpei mua ởkrrc siêkedhu thịfhcx ra thay, xáyaccch đgwnfgwlz ăwuzan vàrprno phòocerng bếoknlp.

ungq Thiêkedhn Mặnptfc códxmq mộorxlt thódxmqi quen, chuyệldyln đgwnfurfxu tiêkedhn khi vềfagi đgwnfếoknln nhàrprnrprn… tắarowm, thay quầurfxn áyacco, sau đgwnfódxmq sẽvyua nấxwfdu chúkdxkt đgwnfgwlz ăwuzan, ăwuzan xong, lêkedh lếoknlt dưrprntlpei đgwnfxwfdt lau bụayari, dọfkqgn nhàrprn.


fmhdi Niễurfxu Niễurfxu ởkrrc nhàrprn anh kỳpipy nghỉntctghnu, biếoknlt anh códxmq thódxmqi quen nàrprny, côfmhdfmhdjvczng tựxbyo giáyaccc ngồgwlzi xuốskzbng trưrprntlpec máyaccy vi tíorxlnh, mởkrrcyaccy, chơgkjvi game …

Đmjcetnfsi nửrflja ngàrprny khôfmhdng nghe tiếoknlng mởkrrcrprntlpec, côfmhd quay đgwnfurfxu, thấxwfdy Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc trầurfxm mặnptft đgwnfhjypng cạfaginh sofa.

“Sao thếoknl?” Lôfmhdi Niễurfxu Niễurfxu hỏhnzvi anh.

ungq Thiêkedhn Mặnptfc buồgwlzn bựxbyoc: “Códxmq ngưrprnghnui ngoàrprni, tôfmhdi khôfmhdng quen.”

fmhdi Niễurfxu Niễurfxu nódxmqi: “Khôfmhdng phảgdbbi chứhjyp? Tôfmhdi cũanghng làrprn ngưrprnghnui ngoàrprni sao? Tôfmhdi ởkrrc nhàrprn mộorxlt kỳpipy nghỉntctghnu, tôfmhdi thấxwfdy anh rấxwfdt quen màrprn.”

ungq Thiêkedhn Mặnptfc híorxlp mắarowt, liếoknlc côfmhd, trong lòocerng nódxmqi: Khôfmhdng phảgdbbi tôfmhdi khôfmhdng xem em làrprn ngưrprnghnui ngoàrprni sao?

anghng khôfmhdng biếoknlt Lôfmhdi Niễurfxu Niễurfxu nghĩejab tớtlpei đgwnfiềfagiu gìdhzu, khuôfmhdn mặnptft nhỏhnzv nhắarown chợtnfst đgwnfhnzv. Hôfmhdm nay côfmhd mặnptfc áyacco thun len màrprnu hồgwlzng, hơgkjvi nódxmqng…

Đmjcei bêkedhn ngoàrprni hơgkjvn nửrflja ngàrprny, đgwnforxlt nhiêkedhn ngồgwlzi xuốskzbng, cảgdbbm thấxwfdy hơgkjvi khódxmq chịfhcxu. Bìdhzunh thưrprnghnung, Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc vềfagi nhàrprn liềfagin tắarowm, côfmhd mởkrrcyaccy đgwnfiềfagiu hòocera, sau đgwnfódxmq thay áyacco ởkrrc nhàrprnyacct mẻpdpn.

Chờghnuungq Thiêkedhn Mặnptfc tắarowm xong đgwnfi ra làrprnm cơgkjvm, côfmhd lạfagii đgwnfi tắarowm, lắarowm tắarowm xong, cơgkjvm cũanghng nấxwfdu xong.

Nhưrprnng hôfmhdm nay Lýungq Khắarowc Gia tớtlpei, pháyacc vỡfmhd quy luậpujmt cuộorxlc sốskzbng củarowa bọfkqgn họfkqg.

ungq Thiêkedhn Mặnptfc khôfmhdng phảgdbbi ngưrprnghnui thíorxlch thay đgwnfcnobi, mộorxlt thódxmqi quen nho nhỏhnzv, anh códxmq thểbhyn giữhrcn rấxwfdt nhiềfagiu năwuzam.

kdxkc nàrprny, Lýungq Khắarowc Gia bỗymbtng nhiêkedhn từgwnf phòocerng bếoknlp đgwnfi ra, mặnptft đgwnfurfxy mờghnu mịfhcxt hỏhnzvi Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc: “Thầurfxy Lýungq, dầurfxu nhàrprn thầurfxy đgwnfbhyn chỗymbtrprno? Trong chai dầurfxu khôfmhdng còocern dầurfxu.”

ungq Thiêkedhn Mặnptfc nódxmqi: “Tủarow thứhjyp hai phíorxla trêkedhn.”


“Àpyht àrprn.” Lýungq Khắarowc Gia lạfagii vàrprno bếoknlp, sau đgwnfódxmq liềfagin nghe tiếoknlng xàrprno đgwnfgwlz ăwuzan.

ungq Thiêkedhn Mặnptfc cảgdbbm thấxwfdy khôfmhdng đgwnfưrprntnfsc tựxbyo nhiêkedhn… Giốskzbng nhưrprn anh đgwnfang làrprnm kháyaccch ởkrrc nhàrprn ngưrprnghnui kháyaccc.

Ba ngưrprnghnui cùjvczng ăwuzan cơgkjvm, Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc tứhjypc giậpujmn! Tạfagii sao têkedhn nhódxmqc nàrprny nấxwfdu ăwuzan khôfmhdng tệldyl? Muốskzbn kéeqqno anh xuốskzbng sao?

Khôfmhdng, vui, vẻpdpn!

Ărwapn xong, Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc lậpujmp tứhjypc giảgdbbng bàrprni. Năwuzang lựxbyoc họfkqgc tậpujmp củarowa hai ngưrprnghnui cũanghng rấxwfdt tốskzbt, giảgdbbng hai giờghnu, hai bọfkqgn họfkqg rốskzbt cuộorxlc hiểbhynu căwuzan bảgdbbn.

ungq Khắarowc Gia vôfmhdjvczng biếoknlt ơgkjvn, nódxmqi: “Thầurfxy Lýungq, thầurfxy quảgdbb thựxbyoc rấxwfdt lợtnfsi hạfagii! Làrprnm phiềfagin thầurfxy lâkdxku nhưrprn vậpujmy, thậpujmt ngạfagii! Hôfmhdm nay cũanghng đgwnfãymbt muộorxln, em vàrprn Niễurfxu Niễurfxu vềfagi trưrprnghnung trưrprntlpec. Chúkdxkng em códxmqdhzu khôfmhdng hiểbhynu, ngàrprny mai vàrprno lớtlpep hỏhnzvi.”

“…” Lýungq Thiêkedhn Mặnptfc khôfmhdng vui, cậpujmu muốskzbn đgwnfi thìdhzu đgwnfi đgwnfi! Tạfagii sao phảgdbbi kéeqqno Lôfmhdi Niễurfxu Niễurfxu đgwnfi cùjvczng?

ungq Thiêkedhn mặnptfc nhìdhzun lôfmhdi Niễurfxu Niễurfxu, chỉntct thấxwfdy côfmhdyacci nàrprny nghiêkedhm túkdxkc suy nghĩejab

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.