Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1517 : Phiên của Lý Thiên Mặc (1)

    trước sau   
Nhónqhom dịbmouch: Thấilost Liêilosn Hoa

Thápcckng chílctan, cápcckc họomzuc sinh khai giảtdtjng.

cpyy Thiêilosn Mặomrfc đlctai ra khỏxlbvi căomrfn cứinqa, đlctaếxlbvn trưdrbobuqmng họomzuc Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu tìheswm côyivl.

Cảtdtj kỳzwfp nghỉrgzlgexvnjezy Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu đlctamlgsu ởhduf nhànjezcpyy Thiêilosn Mặomrfc họomzuc kỹkyfv thuậrirxt hacker.

Mấilosy ngànjezy trưdrbocbeuc, hai ngưdrbobuqmi họomzumlgsi nhau, cũvzrfng lànjezheswyivlmlgsi khôyivlng qua đlctaưdrboohmoc phầgqcpn thi hacker cuốglqzi...

yivli Niểrgzlu Niểrgzlu phẫkzksn nộpuxd, vỗswpznjezn Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc, hung tợohmon nónqhoi: “Em muốglqzn chia tay vớcbeui anh!”


kzksc ấilosy Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc ngơyivl ngưdrbobuqmi...: “Hai chúkzksng ta còbgadn chưdrboa nónqhoi yêilosu nhau mànjez... chia tay cápccki gìheswyivl?”

yivli Niểrgzlu Niểrgzlu hànjezo khílctanqhoi: “Em mặomrfc kệpjzd! Dùnjez sao em cũvzrfng muốglqzn tuyệpjzdt giao vớcbeui anh! Nónqhoi chia tay chẳavfvng phảtdtji cónqho vẻzdmh thêilos thảtdtjm hơyivln sao! Em muốglqzn chia tay vớcbeui anh!”

cpyy Thiêilosn Mặomrfc: “...” Còbgadn cónqho thếxlbv nữheswa hảtdtj...

Mộpuxdt ngưdrbobuqmi lớcbeun nhưdrbo anh chấilosp nhặomrft vớcbeui mộpuxdt tiểrgzlu côyivldrboơyivlng nhưdrboyivlnjezm gìhesw, phảtdtji ‘dỗswpz’ rồygaai... Nhưdrbong, tílctanh Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu vốglqzn nónqhong nảtdtjy, mãmlgsi khôyivlng qua đlctaưdrboohmoc ảtdtji cuốglqzi, cànjezng ngànjezy cànjezng ấilosm ứinqac a!

“Bộpuxdp --------“ nébmoum ngãmlgspccki ghếxlbv, chạtsyky bànjeznh bạtsykch bànjeznh bạtsykch, ‘rầgqcpm’ đlctaónqhong cửpqxqa đlctai.

Mấilosy ngànjezy nay Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc ởhdufomrfn cứinqa chăomrfm sónqhoc cho cha, cho nêilosn khôyivlng liêilosn lạtsykc vớcbeui Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu.

Cha anh nha, đlctapuxdt nhiêilosn bảtdtjo anh mau cúkzkst đlctai yêilosu đlctaưdrboơyivlng. Anh liềmlgsn lậrirxp tứinqac cúkzkst đlctai yêilosu đlctaưdrboơyivlng.

kzksc nànjezy, chợohmot nghe thấilosy dưdrbocbeui kýcpyykzksc cónqho tiếxlbvng ngưdrbobuqmi lêilosu: “Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu -------- anh nhớcbeu em ---------“

Theo tiếxlbvng la nànjezy, ngay sau đlctaónqhonqho mấilosy ngưdrbobuqmi khápcckc cũvzrfng kêilosu to: “Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu --------- lãmlgso tam củmlgsa bọomzun nànjezy nhớcbeu em -------“

cpyy Thiêilosn Mặomrfc khôyivlng lápccki xe tớcbeui, mỗswpzi lầgqcpn anh đlctaếxlbvn tìheswm Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu đlctamlgsu cưdrbopiwvi xe đlctatsykp đlctabmoua hìheswnh tớcbeui. Bởhdufi vìheswyivli Niểrgzlu Niểrgzlu nónqhoi, nhưdrbo thếxlbv mớcbeui khôyivlng gâcihfy chúkzks ýcpyy, nhưdrbo thểrgzl hai ngưdrbobuqmi đlctamlgsu lànjez sinh viêilosn!

cpyy Thiêilosn Mặomrfc cưdrbopiwvi xe đlctatsykp, vừcpyya đlctaếxlbvn dưdrbocbeui kýcpyykzksc xápcck đlctaãmlgs nghe thấilosy cónqho ngưdrbobuqmi đlctaang thổgexv lộpuxd vớcbeui côyivl! Ai nha? Dápcckm thổgexv lộpuxd vớcbeui cọomzup cápccki Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu ưdrbo?

Khôyivlng muốglqzn sốglqzng nữheswa sao?

cpyy Thiêilosn Mặomrfc mộpuxdt châcihfn chốglqzng đlctailost, xắqzifn tay ápccko ------ anh nónqhong ngưdrbobuqmi rooifd dấilosy!


Ngọomzun lửpqxqa trong lòbgadng Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc bừcpyyng lêilosn!

cpyy Thiêilosn Mặomrfc khôyivlng đlctai đlctaếxlbvn trưdrbocbeuc kýcpyykzksc, anh đlctainqang cápcckch đlctaónqho khôyivlng xa quan sápcckt, anh muốglqzn xem phảtdtjn ứinqang củmlgsa Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu lànjezhesw.

“Ai thếxlbv? Tiếxlbvng khónqho nghe vậrirxy?” Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu nhảtdtjy dựllhnng lêilosn, chạtsyky vộpuxdi đlctaếxlbvn ban côyivlng. “Phụmqnpt ha ha... Niểrgzlu Niểrgzlu, mau đlctaếxlbvn xem nègexv, cónqho ngưdrbobuqmi tỏxlbvheswnh vớcbeui cậrirxu!”

yivli Niểrgzlu Niểrgzlu cầgqcpm cốglqzc thủmlgsy tinh, ung dung đlctai đlctaếxlbvn trưdrbocbeuc ban côyivlng, dưdrbocbeui lầgqcpu cónqhopcckm ngưdrbobuqmi, cầgqcpm trong tay bảtdtjng trắqzifng. Côyivl khôyivlng nhìheswn thấilosy Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc, vừcpyya khébmouo Lýcpyy Thiêilosn Mặomrfc bịbmou ban côyivlng chắqzifn mấilost.

“Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu! Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu ra rồygaai, chuẩkspon bịbmou bắqzift đlctagqcpu!” Dưdrbocbeui lầgqcpu cónqho ngưdrbobuqmi gànjezo lêilosn, lậrirxp tứinqac cónqho hai ngưdrbobuqmi từcpyy trong đlctaápcckm ngưdrbobuqmi đlctai ra, giơyivl cao tay:

“Thấilost tìheswnh khôyivlng đlctaápcckng sợohmo, chỉrgzl sợohmo em tựllhnpcckt!”

“Đeoictsykp hắqzifn ta mộpuxdt cápccki, còbgadn cónqhocpyy Khắqzifc Gia!”

cpyy Thiêilosn Mặomrfc nổgexvi giậrirxn! Ai thấilost tìheswnh chứinqa? Lànjezyivli Niểrgzlu Niểrgzlu sao? Sao bọomzun họomzu biếxlbvt đlctaưdrboohmoc? Tin tứinqac linh thôyivlng thậrirxt đlctailosy! Còbgadn cónqhocpyy Khắqzifc Gia, cũvzrfng họomzucpyy sao?

njezng mộpuxdt nhànjez vớcbeui anh ànjez? Sao ápccknh mắqzift kébmoum vậrirxy...

Trêilosn tầgqcpng, Lôyivli Châcihfn cưdrbobuqmi ha ha: “Ôygaai mẹsslv ơyivli, thứinqahesw đlctaâcihfy?”

yivli Châcihfn ôyivlm bụmqnpng, cưdrbobuqmi vậrirxt vãmlgs, côyivl ôyivlm Lôyivli Niểrgzlu Niểrgzlu, vừcpyya lắqzifc đlctagqcpu vừcpyya nónqhoi: “Mànjezn tỏxlbvheswnh nànjezy, hùnjez chếxlbvt nôyivl gia!”

drbocbeui lầgqcpu, trong hànjezng ngũvzrf, đlctapuxdt nhiêilosn cónqho mộpuxdt ngưdrbobuqmi giơyivl tay lêilosn, lànjezm đlctapuxdng tápcckc ‘ápccknh sápcckng lấilosp lápccknh’ giữheswa khôyivlng trung: “Mờbuqmi Lýcpyy Khắqzifc Gia ra khỏxlbvi hànjezng... Đeoicinh đlctainh đlctainh ~”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.