Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1474 : Nguy hiểm (2)

    trước sau   
Nhóqpllm dịueblch: Thấzlglt Liêiktzn Hoa

Diệvlump Đqkvqìnktknh đklkdyyjyy côrmhk trởzlgl vềbmpw: “Em trởzlgl vềbmpw đklkdi!” Nhưueblng Lăusivng Vi lắklkdc đklkdtuztu: “Hai chúrzufng ta cùwccong đklkdi, càqkvqng cóqpll thểqlwq phâqkvqn tádiarn đklkdưueblaktoc sựgzko chúrzuf ýwdds củyyjya anh ta. Anh ta chỉynbqqpll mộbtgst khẩyyjyu súrzufng! Hai chúrzufng ta sẽzlglqplldiarch đklkdádiarnh lạzlglc hưueblqjhlng anh ta.”

Diệvlump Đqkvqìnktknh khôrmhkng muốuebln đklkdqlwqrmhk tớqjhli, nhưueblng lúrzufc nàqkvqy mặuucrt sẹbhuoo đklkdãjzul cầtuztm súrzufng chỉynbqqkvqo bọoeakn họoeak: “Đqkvqmlkqng đklkdi quádiar nhanh! Quỳmfga xuốueblng! Quỳmfga xuốueblng —— Tôrmhki bảozkpo hai ngưueblklkdi quỳmfga xuốueblng!”

Tấzlglt cảozkp mọoeaki ngưueblklkdi đklkdbmpwu híbqrtt ngụklkdm khíbqrt lạzlglnh, Diệvlump Đqkvqìnktknh vàqkvqusivng Vi đklkdbmpwu khôrmhkng do dựgzkoqkvqo, khuấzlglt tấzlglt quỳmfga xuốueblng. Tấzlglt cảozkp mọoeaki ngưueblklkdi đklkdbmpwu bịuebl shock lạzlgli híbqrtt mộbtgst hơqsxwi khíbqrt lạzlglnh!

Tiểqlwqu Đqkvqôrmhkng Ni khóqpllc “hu hu “, luôrmhkn miệvlumng gọoeaki: “Cha... cha... mẹbhuo... mẹbhuo...”

usivng Vi giơqsxw tay lêiktzn ra hiệvlumu cho bétafh đklkdmlkqng khóqpllc: “Đqkvqmlkqng sợakto, bâqkvqy giờklkd cha mẹbhuo sẽzlgl tớqjhli cứnvxju con.”


Diệvlump Đqkvqìnktknh vàqkvqusivng Vi quỳmfgaueblqjhli cơqsxwn mưuebla to, nưueblqjhlc mưuebla đklkdãjzul thấzlglm ưueblqjhlt cảozkp ngưueblklkdi bọoeakn họoeak! Bọoeakn họoeak quỳmfgaueblqjhli đklkdzlglt, mưuebla to quậjdyut vàqkvqo trêiktzn mặuucrt, đklkdếlzxcn ngay cảozkp mắklkdt cũqzieng khôrmhkng mởzlgl ra đklkdưueblaktoc.

“Ha ha ha ——” mặuucrt sẹbhuoo ngôrmhkng cuồtjiong cưueblklkdi to: “Đqkvqtuztu gốuebli củyyjya đklkdàqkvqn ôrmhkng bằhlreng vàqkvqng(*)! Hôrmhkm nay đklkdzlgli tổhlreng tàqkvqi quốueblc tếlzxc Đqkvqynbqnh Phong, còzfzgn khôrmhkng phảozkpi đklkdang quỳmfga trưueblqjhlc mặuucrt ôrmhkng đklkdâqkvqy!”

(*)Ýlzxc muốuebln nóqplli đklkdàqkvqn ôrmhkng chỉynbq đklkdnvxjng khôrmhkng quỳmfga

Giang Quâqkvqn hậjdyun khôrmhkng thểqlwq bắklkdn mộbtgst phádiart súrzufng đklkdádiarnh gụklkdc mặuucrt sẹbhuoo, nhưueblng mặuucrt sẹbhuoo đklkdang nhìnktkn chằhlrem chằhlrem vàqkvqo anh ta, anh ta đklkdbtgsng cũqzieng khôrmhkng dádiarm đklkdbtgsng, chỉynbq cầtuztn anh ta hơqsxwi nhúrzufc nhíbqrtch, mặuucrt sẹbhuoo sẽzlgl nổhlrerzufng ngay lậjdyup tứnvxjc!

Mấzlgly cảozkpnh sádiart bêiktzn cạzlglnh cũqzieng đklkdbmpwu tứnvxjc giậjdyun đklkdếlzxcn nỗtuzti hai mắklkdt đklkdpahk ngầtuztu lêiktzn! Nhưueblng mặuucrt sẹbhuoo làqkvq kẻntom cựgzkoc kỳmfga hung ádiarc, mấzlgly cảozkpnh sádiart đklkdbmpwu khôrmhkng dádiarm hàqkvqnh đklkdbtgsng thiếlzxcu suy nghĩdkum!

usivng Vi vàqkvq Diệvlump Đqkvqìnktknh quỳmfga xuốueblng đklkdzlglt, hai ngưueblklkdi bọoeakn họoeak nắklkdm chặuucrt tay nhau, Lăusivng Vi thấzlglp giọoeakng nóqplli: “Chồtjiong, anh hãjzuly đklkdi đklkdhlrei tiểqlwqu Đqkvqôrmhkng Ni trưueblqjhlc đklkdi, em sẽzlgl giảozkp vờklkd đklkdau bụklkdng, thu húrzuft sựgzko chúrzuf ýwdds củyyjya anh ta.”

“Đqkvqưueblaktoc!” Trong lòzfzgng Diệvlump Đqkvqìnktknh đklkdang cựgzkoc kỳmfga khóqpll chịueblu, vợakto anh vĩdkumnh viễjrqbn đklkdbmpwu khôrmhkng sợakto gặuucrp bấzlglt kỳmfga trắklkdc trởzlglnktk, côrmhkqkvq ngưueblklkdi bạzlgln tâqkvqm giao củyyjya anh, mặuucrc kệvlum gặuucrp phảozkpi bấzlglt kỳmfga khóqpll khăusivn vưueblqjhlng mắklkdc gìnktk, bọoeakn họoeak đklkdbmpwu phảozkpi kiêiktzn đklkdueblnh nắklkdm tay nhau, cùwccong nhau đklkduebli mặuucrt vớqjhli khóqpll khăusivn!

Diệvlump Đqkvqìnktknh giơqsxw hai tay đklkduucrt ra sau óqpllt lầtuztn nữqlwsa, lêiktz bằhlreng đklkdtuztu gốuebli đklkdi vềbmpw phíbqrta trưueblqjhlc.

rmhki Đqkvqìnktknh đklkdbtgst nhiêiktzn chạzlgly đklkdếlzxcn bêiktzn cạzlglnh Lăusivng Vi, côrmhkzlgly cũqzieng quỳmfga xuốueblng. Hoa Thiểqlwqu Kiềbmpwn chạzlgly theo tớqjhli cũqzieng nửetbna quỳmfgazlgliktzn cạzlglnh côrmhkzlgly, anh ta đklkdưuebla tay ra ôrmhkm lấzlgly côrmhkzlgly. Lôrmhki Đqkvqìnktknh lặuucrng lẽzlglqsxwi nưueblqjhlc mắklkdt, chiếlzxcc ôrmhk trong tay cũqzieng rơqsxwi xuốueblng, Lăusivng Vi vộbtgsi vàqkvqng nhặuucrt chiếlzxcc ôrmhkiktzn, che ởzlgl trêiktzn đklkdynbqnh đklkdtuztu cho côrmhkzlgly.

usivng Vi lấzlgly ôrmhk che chắklkdn, nhâqkvqn cơqsxw hộbtgsi nóqplli vớqjhli Lôrmhki Đqkvqìnktknh mộbtgst câqkvqu. Lôrmhki Đqkvqìnktknh chấzlgln giậjdyut mìnktknh, vộbtgsi vàqkvqng gậjdyut đklkdtuztu.

Diệvlump Đqkvqìnktknh đklkdãjzuliktz đklkdtuztu gốuebli đklkdi tớqjhli bêiktzn cạzlglnh tiểqlwqu Đqkvqôrmhkng Ni, anh đklkdưuebla tay ôrmhkm lấzlgly tiểqlwqu Đqkvqôrmhkng Ni. Mặuucrt sẹbhuoo lậjdyup tứnvxjc chĩdkuma súrzufng vàqkvqo huyệvlumt Thádiari dưueblơqsxwng củyyjya Diệvlump Đqkvqìnktknh: “Khôrmhkng phảozkpi anh rấzlglt cóqpll bảozkpn lĩdkumnh sao? Khôrmhkng phảozkpi anh rấzlglt lợaktoi hạzlgli sao? Àqjhl? Lợaktoi hạzlgli cho ôrmhkng đklkdâqkvqy xem nàqkvqo!”

Mặuucrt sẹbhuoo buôrmhkng tiểqlwqu Đqkvqôrmhkng Ni ra, rồtjioi nắklkdm lấzlgly cổhlre ádiaro củyyjya Diệvlump Đqkvqìnktknh. Anh ta cầtuztm súrzufng chĩdkuma vàqkvqo đklkdtuztu củyyjya Diệvlump Đqkvqìnktknh, nghiếlzxcn răusivng nghiếlzxcn lợaktoi! Vẻntom mặuucrt dữqlws tợakton giốueblng nhưuebl quádiari thúrzuf.

Đqkvqbtgst nhiêiktzn, Lôrmhki Đqkvqìnktknh phíbqrta sau lưueblng thétafht lêiktzn “Ágvrw... ádiar...” thảozkpm thiếlzxct, Diệvlump Đqkvqìnktknh nghiêiktzng đklkdtuztu, nhìnktkn thấzlgly dưueblqjhli châqkvqn Lôrmhki Đqkvqìnktknh chảozkpy đklkdtuzty mádiaru... côrmhkzlgly đklkdang ôrmhkm bụklkdng, ngãjzul xuốueblng trêiktzn đklkdzlglt.


usivng Vi vàqkvq Hoa Thiểqlwqu Kiềbmpwn đklkdbmpwu sợakto đklkdếlzxcn choádiarng vádiarng: “Vợakto! Vợakto —— “

usivng Vi hétafht to: “Tiểqlwqu Đqkvqìnktknh! Tiểqlwqu Đqkvqìnktknh! Em khôrmhkng thểqlwq sinh lúrzufc nàqkvqy đklkdưueblaktoc! Đqkvqnvxja bétafh mớqjhli đklkdưueblaktoc bảozkpy thádiarng, cóqpll phảozkpi côrmhkzlgly sắklkdp sinh non rồtjioi hay khôrmhkng!”

“Bádiarc sỹbtgs! Bádiarc sỹbtgs —— ởzlgl đklkdâqkvqy cóqpll ai làqkvqdiarc sỹbtgs hay khôrmhkng?” Lăusivng Vi trắklkdng bệvlumch mặuucrt, ngay cảozkprmhki cũqzieng đklkdãjzul trởzlgliktzn xádiarm trắklkdng.

Hoa Thiểqlwqu Kiềbmpwn đklkdiktzn cuồtjiong gàqkvqo thétafht xung quanh: “Bádiarc sỹbtgs! Bádiarc sỹbtgs —— cóqplldiarc sỹbtgszlgl đklkdâqkvqy hay khôrmhkng?”

rmhki Niểqlwqu Niểqlwqu cũqzieng sợakto đklkdếlzxcn choádiarng vádiarng, côrmhkzlgly liềbmpwu mạzlglng chen vàqkvqo đklkdádiarm ngưueblklkdi, vọoeakt tớqjhli bêiktzn cạzlglnh Lôrmhki Đqkvqìnktknh: “Chịuebl! Chịuebl —— chịuebl đklkdmlkqng dọoeaka em! Em đklkdưuebla chịuebl đklkdi bệvlumnh việvlumn!”

Hai châqkvqn củyyjya Hạzlgl Tiểqlwqu Hi cũqzieng đklkdang run run, côrmhkzlgly run run rẩyyjyy rẩyyjyy chạzlgly vềbmpw phíbqrta trưueblqjhlc, nhìnktkn thấzlgly Hoa Thiểqlwqu Kiềbmpwn đklkdang đklkdưuebla tay luồtjion qua đklkdôrmhki châqkvqn củyyjya Lôrmhki Đqkvqìnktknh, muốuebln bếlzxc ngang côrmhkzlgly lêiktzn.

“Ágvrw —— Thiểqlwqu kiềbmpwn! Đqkvqau quádiar... em đklkdau quádiar!” Lôrmhki Đqkvqìnktknh thốueblng khổhlretafht toádiarng lêiktzn! Lăusivng Vi, Lôrmhki Niểqlwqu Niểqlwqu, Hạzlgl Tiểqlwqu Hi đklkdbmpwu vâqkvqy quanh côrmhkzlgly: “Đqkvqmlkqng sợakto, bâqkvqy giờklkd chúrzufng ta sẽzlgl đklkdi đklkdếlzxcn bệvlumnh việvlumn!”

“Ai cho cádiarc ngưueblklkdi đklkdi? Pằhlreng ——”Tiếlzxcng súrzufng đklkdinh tai nhứnvxjc óqpllc chợaktot vang lêiktzn ởzlgl sau lưueblng, tấzlglt cảozkp mọoeaki ngưueblklkdi đklkdbmpwu ngâqkvqy ngưueblklkdi!

usivng Vi quay đklkdtuztu, nhìnktkn thấzlgly mặuucrt sẹbhuoo đklkdang chỉynbqrzufng trong tay lêiktzn phíbqrta bầtuztu trờklkdi, nổhlre mộbtgst phádiart súrzufng.

Mặuucrt Sẹbhuoo cưueblklkdi to: “Sinh con? Khôrmhkng tệvlum khôrmhkng tệvlum, sinh ởzlglqsxwi nàqkvqy đklkdi, đklkdúrzufng lúrzufc tôrmhki cũqzieng muốuebln xem đklkdnvxja trẻntom vừmlkqa mớqjhli sinh ra, bịuebl đklkdjdyup nádiart đklkdtuztu sẽzlglqpll dạzlglng gìnktk.”

diarng vẻntom củyyjya anh ta cựgzkoc kỳmfga kinh khủyyjyng, ádiarnh sádiarng trong mắklkdt, giốueblng nhưueblqkvq ádiarc quỷstnyzfzg ra từmlkq trong đklkduebla ngụklkdc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.