Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1467 : Tìm ra manh mối! (1)

    trước sau   
Nhóecjkm dịnjbuch: Thấridbt Liênizln Hoa

iltki Thiếrpsgu Dụwqhzc trong nháhzhgy mắbohvt cảbohvm thấridby cảbohv sựotcg việislnc khôiltkng đjhhyơwfzun giảbohvn nhưecjk vậrnnsy… Xem ra lầpcknn hàimntnh đjhhysbvxng bao vâpqciy tiênizlu diệislnt Hắbohvc Dạynqa Đgvfeếrpsg Quốyqfcc khôiltkng thuậrnnsn lợpckni!

Nộsbvxi giáhzhgn nàimnty, chắbohvc chắbohvn cóecjk! Khôiltkng phảbohvi bênizln cạynqanh ôiltkng thìvors nhấridbt đjhhynjbunh làimntnizln cạynqanh Diệislnp Đgvfeìvorsnh…

Diệislnp Đgvfeìvorsnh sẽcbca đjhhywxof phòoojcng ngưecjktoeyi bênizln cạynqanh chứazxx?

iltki Thiếrpsgu Dụwqhzc nhắbohvn cho Diệislnp Đgvfeìvorsnh: “Cẩyqfcn thậrnnsn ngưecjktoeyi bênizln cạynqanh con.”

Chữbieg giốyqfcng nhau! Diệislnp Đgvfeìvorsnh nhíumdou màimnty, tim Lăalnkng Vi đjhhyrnnsp loạynqan, côiltk nắbohvm chặhzhgt tay Diệislnp Đgvfeìvorsnh, nóecjki: “Ýnarv củwtcxa cha làimntnizln cạynqanh ôiltkng tuyệislnt đjhhyyqfci khôiltkng cóecjk nộsbvxi giáhzhgn, ngưecjkpcknc lạynqai ôiltkng ấridby đjhhyang lo lắbohvng cho chúumdong ta. Sợpcknnizln chúumdong ta cóecjk nộsbvxi giáhzhgn…”


Diệislnp Đgvfeìvorsnh vàimntalnkng Vi bốyqfcn mắbohvt nhìvorsn nhau…

Chợpcknt cảbohvm thấridby khóecjk bềwxof phâpqcin biệislnt. Nhưecjkng Diệislnp Đgvfeìvorsnh vẫwqhzn cảbohvm thấridby anh em củwtcxa anh đjhhywxofu tuyệislnt đjhhyyqfci đjhhyáhzhgng tin!

Giốyqfcng nhưecjk tiếrpsgn vàimnto vòoojcng tuầpcknn hoàimntn chếrpsgt, Lăalnkng Vi nóecjki: “Bấridbt kểsbvx thếrpsgimnto, chúumdong ta cẩyqfcn thậrnnsn hơwfzun đjhhyi.”

umdoc nàimnty, Giang Quâpqcin tớfemgi gõtbiu cửrnnsa kíumdonh xe bọebqwn họebqw, Diệislnp Đgvfeìvorsnh vàimntalnkng Vi xuốyqfcng xe, Giang Quâpqcin nóecjki: “Đgvfeãxxmm chặhzhgn toàimntn bộsbvx giao lộsbvx, nhưecjkng đjhhyyqfci phưecjkơwfzung lạynqai thầpcknn khôiltkng biếrpsgt quỷnizl khôiltkng hay biếrpsgn mấridbt. Quáhzhg kỳnaph lạynqa, mưecjktoeyi mấridby giao lộsbvx củwtcxa đjhhyynqai lộsbvx 201 đjhhywxofu khôiltkng chặhzhgn chiếrpsgc xe nàimnto khảbohv nghi.”

alnkng Vi suy nghĩwfzu mộsbvxt láhzhgt, nóecjki: “Khôiltkng pháhzhgt hiệislnn xe khảbohv nghi... Hoặhzhgc làimnt bọebqwn họebqw trốyqfcn đjhhyi, hoặhzhgc làimnt… bọebqwn họebqw đjhhycoiii phưecjkơwfzung tiệislnn giao thôiltkng.”

Giang Quâpqcin khôiltkng chắbohvc chắbohvn hỏvorsi: “Trựotcgc thăalnkng?” Anh ta lạynqai lắbohvc đjhhypcknu: “Trựotcgc thăalnkng rấridbt thu húumdot áhzhgnh mắbohvt ngưecjktoeyi kháhzhgc, khôiltkng kháhzhgc gìvors tấridbm bia. Nếrpsgu bọebqwn họebqw đjhhycoiii đjhhyi bằotcgng trựotcgc thăalnkng thìvors đjhhyãxxmm sớfemgm bịnjbu đjhhysbvxi tuầpcknn tra củwtcxa chúumdong ta pháhzhgt hiệislnn.”

“Vậrnnsy bọebqwn họebqw khôiltkng đjhhyi…” Lăalnkng Vi nóecjki: “Nhàimntwtcx, siênizlu thịnjbu đjhhyynqai lộsbvx 201 đjhhywxofu cóecjk thểsbvximntwfzui ẩyqfcn núumdop củwtcxa bọebqwn họebqw.”

Giang Quâpqcin nóecjki: “Phíumdoa anh đjhhyãxxmm đjhhyhzhgt trạynqam gáhzhgc trênizln đjhhyưecjktoeyng, trăalnkm thưecjkfemgc cóecjk mộsbvxt cảbohvnh sáhzhgt viênizln, mộsbvxt khi bọebqwn họebqw xuốyqfcng xe liềwxofn bịnjbu pháhzhgt hiệislnn.”

alnkng Vi kinh ngạynqac nóecjki: “Đgvfeãxxmm vậrnnsy vẫwqhzn khôiltkng pháhzhgt hiệislnn bọebqwn họebqw?”

“Khôiltkng cóecjk.” Giang Quâpqcin lắbohvc đjhhypcknu.

“…” Đgvfeáhzhgm ngưecjktoeyi nàimnty cũnqjmng quáhzhg xảbohvo quyệislnt, quáhzhg đjhhyáhzhgng sợpckn rồtodai!

“Anh Đgvfeìvorsnh —— Chịnjbupqciu!” Lôiltki Đgvfeìvorsnh vàimntiltki Tuấridbn chạynqay tớfemgi bọebqwn họebqw, bụwqhzng Lôiltki Đgvfeìvorsnh lớfemgn, chạynqay rấridbt tốyqfcn sứazxxc, Lăalnkng Vi vàimnt Diệislnp Đgvfeìvorsnh lậrnnsp tứazxxc đjhhyi tớfemgi côiltk.

iltki Tuấridbn chạynqay tớfemgi cạynqanh bọebqwn họebqw trưecjkfemgc, sốyqfct ruộsbvxt hỏvorsi: “Mẹcshe em bịnjbu bắbohvt cóecjkc?”


iltki Tuấridbn hơwfzui mờtoey mịnjbut, anh vàimnt Kỷnizl Nhu mớfemgi đjhhyimntn tụwqhzimnt… còoojcn chưecjka ấridbm đjhhyãxxmm lạynqanh!

iltki Đgvfeìvorsnh ôiltkm bụwqhzng chạynqay tớfemgi: “Xảbohvy ra chuyệislnn gìvors? Mẹcsheimnt Tiểsbvxu Tony, Lăalnkng Tiênizlu bịnjbu bắbohvt cóecjkc? Còoojcn nữbiega, hai ngưecjktoeyi bịnjbu tậrnnsp kíumdoch?”

iltki Đgvfeìvorsnh quan sáhzhgt Lăalnkng Vi vàimnt Diệislnp Đgvfeìvorsnh từsbvx trênizln xuốyqfcng dưecjkfemgi, hai ngưecjktoeyi bọebqwn họebqw đjhhywxofu bịnjbu thưecjkơwfzung, mặhzhgc dùpqci khôiltkng quáhzhg nghiênizlm trọebqwng, nhưecjkng vảbohvi thưecjka còoojcn rỉasamhzhgu.

“Hai ngưecjktoeyi khôiltkng sao chứazxx? Cóecjk nghiênizlm trọebqwng khôiltkng?”

alnkng Vi nóecjki: “Anh chịnjbu khôiltkng sao, bâpqciy giờtoey… đjhhyáhzhgng hậrnnsn nhấridbt chíumdonh làimnt sau khi tênizln bắbohvt cóecjkc tróecjki ngưecjktoeyi đjhhyi, biếrpsgn mấridbt vôiltkalnkn cứazxx, làimntm thếrpsgimnto cũnqjmng khôiltkng tìvorsm ra!”

iltki Tuấridbn nóecjki: “Lụwqhzc soáhzhgt toàimntn diệislnn! Em lậrnnsp tứazxxc pháhzhgi ngưecjktoeyi đjhhyi lụwqhzc soáhzhgt!”

alnkng Vi késbvxo anh: “Anh Đgvfeìvorsnh củwtcxa cậrnnsu đjhhyãxxmm cho ngưecjktoeyi đjhhyi lụwqhzc soáhzhgt, cậrnnsu chăalnkm sóecjkc tốyqfct cho Tiểsbvxu Đgvfeìvorsnh làimnt đjhhyưecjkpcknc.”

iltki Đgvfeìvorsnh nóecjki: “Em khôiltkng cầpcknn chăalnkm sóecjkc, em khôiltkng cầpcknn! Em vẫwqhzn khỏvorse, mọebqwi ngưecjktoeyi mau đjhhyi thăalnkm dòoojc đjhhyi, khôiltkng cầpcknn phảbohvi đjhhysbvx ýnwuh đjhhyếrpsgn em!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.