Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1464 : Nội gián làm người ta kinh hãi (2)

    trước sau   
Nhóbtuam dịcviuch: Thấfbrst Liêfmzyn Hoa

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh kêfmzyu Tầflcbn Sêfmzynh vànmbm Giang Quâasqln qua mộwzvbt bêfmzyn, anh thấfbrsp giọmwotng nóbtuai: “Thếullz lựfmzyc sau lưdodxng têfmzyn bắwdxqt cóbtuac nànmbmy lớzajhn mạuffunh đhggjếullzn đhggjwzvbnmbmm ngưdodxuesyi ta tứujwzc lộwzvbn ruộwzvbt! Bọmwotn họmwotbtua thểmfek lấfbrsy đhggjưdodxednsc loạuffui thuốmylmc nổgviznmbmy chứujwzng tỏtmer đhggjmylmi phưdodxơwzvbng khôdodxng chỉcpbm cấfbrsu kếullzt mộwzvbt nhâasqln viêfmzyn quâasqln sựfmzy quan trọmwotng củolbsa mộwzvbt nưdodxzajhc nànmbmo đhggjóbtua, thậyczbm chípeoj bọmwotn họmwotbtua thểmfekbtua bốmylmi cảjyjsnh quâasqln đhggjwzvbi, hai ngưdodxuesyi suy nghĩvapf đhggji, bọmwotn họmwotmfffm dùozfsng thuốmylmc nổgviz quâasqln dụtprgng trắwdxqng trợednsn nhưdodx vậyczby, chứujwzng minh bọmwotn họmwot khôdodxng sợednssfuri.”

Tầflcbn Sêfmzynh gậyczbt đhggjflcbu: “Khôdodxng sai, quámfff kiêfmzyu ngạuffuo!”

Giang Quâasqln nóbtuai: “Tôdodxi lậyczbp tứujwzc bámfffo cámfffo lêfmzyn cấfbrsp trêfmzyn, nhanh chóbtuang đhggjiềyqhhu tra ra đhggjưdodxuesyng dâasqly mấfbrsy têfmzyn bắwdxqt cóbtuac mua thuốmylmc nổgviznmbmy.”

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh đhggjwzvbt nhiêfmzyn cau mànmbmy nóbtuai: “Tôdodxi đhggjang lo lắwdxqng cho…”

Nửtsgra câasqlu sau củolbsa anh khôdodxng nóbtuai ra, anh lo lắwdxqng cóbtua nộwzvbi giámfffn cạuffunh cha! Thâasqln phậyczbn Diệmhotp Khanh hai mưdodxơwzvbi mấfbrsy năuffum khôdodxng bịcviu đhggjưdodxa ra ámfffnh sámfffng, vừnibna gặafylp cha anh liềyqhhn bịcviu đhggjuổgvizi giếullzt…


peojnh cảjyjs anh vànmbm Tiểmfeku Vi ởqikl trong đhggjóbtua.

Đpfqpiềyqhhu nànmbmy quámfffgvojnmbmng! Giang Quâasqln vànmbm Tầflcbn Sêfmzynh khôdodxng hỏtmeri anh đhggjang lo lắwdxqng cámfffi gìmfff, chỉcpbm thấfbrsy Diệmhotp Đpfqpìmfffnh đhggji mau vềyqhh trong xe.

uffung Vi cũasqlng chạuffuy theo.

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh lêfmzyn xe, mởqikl laptop ra, đhggjmfek lạuffui mộwzvbt câasqlu cho Lôdodxi Thiếullzu Dụtprgc: “Cẩfbrsn thậyczbn ngưdodxuesyi bêfmzyn cạuffunh cha.”

Anh khôdodxng thểmfek đhggjámfffnh ra chữasql cụtprg thểmfek, trámfffnh cho bịcviu ngưdodxuesyi khámfffc phámfff giảjyjsi, nếullzu thậyczbt sựfmzybtua nộwzvbi giámfffn bêfmzyn cạuffunh cha, tấfbrst cảjyjs đhggjmylmi thoạuffui củolbsa bọmwotn họmwot đhggjyqhhu bịcviu giámfffm sámffft đhggjiềyqhhu khiểmfekn! Cho dùozfs nguy cơwzvb trùozfsng trùozfsng, anh cũasqlng nhấfbrst đhggjcviunh phảjyjsi nhắwdxqc nhởqikl cha!

uffung Vi lêfmzyn xe, côdodx nhìmfffn Diệmhotp Đpfqpìmfffnh chằxuxmm chằxuxmm, tay nhỏtmerfefm lạuffunh băuffung cầflcbm tay anh: “Chồpfqpng, cóbtua phảjyjsi bêfmzyn cạuffunh cha cóbtua nộwzvbi giámfffn khôdodxng? Hay lànmbmfmzyn cạuffunh chúuqjdng ta cóbtua nộwzvbi giámfffn?”

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh nóbtuai: “Theo suy đhggjmfffn củolbsa anh, hẳeqpin lànmbmfmzyn cha cóbtua vấfbrsn đhggjyqhh, chúuqjdng ta vànmbm mẹgvoj đhggjãsfur nhậyczbn nhau rấfbrst lâasqlu rồpfqpi, luôdodxn gióbtua êfmzym sóbtuang lặafylng, cha vừnibna dẫxxnsn mẹgvoj đhggji liềyqhhn xảjyjsy ra chuyệmhotn… Đpfqpiềyqhhu nànmbmy khôdodxng khỏtmeri lànmbmm chúuqjdng ta suy nghĩvapf nhiềyqhhu! Bâasqly giờuesynmbmuqjdc nànmbmy, muốmylmn bao vâasqly tiêfmzyu diệmhott Hắwdxqc Dạuffu Đpfqpếullz Quốmylmc! Đpfqpmylmi phưdodxơwzvbng chắwdxqc chắwdxqn nóbtuang lòztxwng phámfff hỏtmerng kếullz hoạuffuch củolbsa cha, mớzajhi khôdodxng thểmfek chóbtuaozfsng rứujwzt giậyczbu.”

“Ừullz…” Lăuffung Vi gậyczbt đhggjflcbu: “Bắwdxqt giữasql ngưdodxuesyi bêfmzyn cạuffunh cha, nóbtuai ôdodxng ấfbrsy từnibn bỏtmer kếullz hoạuffuch! Đpfqpámfffm ngưdodxuesyi nànmbmy đhggjuổgvizi giếullzt chúuqjdng ta, bắwdxqt cóbtuac dìmfff Nhu, chủolbs yếullzu nhấfbrst lànmbm muốmylmn éfefmp cha! Bọmwotn họmwot muốmylmn ôdodxng ấfbrsy dừnibnng kếullz hoạuffuch bao vâasqly tiêfmzyu diệmhott!”

uffung Vi chau mànmbmy.

dodxbtuai: “Chồpfqpng… Thâasqln phậyczbn củolbsa cha thầflcbn bípeoj nhưdodx vậyczby, ôdodxng ấfbrsy lànmbmm việmhotc cẩfbrsn thậyczbn, nộwzvbi giámfffn ẩfbrsn núuqjdp bêfmzyn cạuffunh ôdodxng ấfbrsy… nhấfbrst đhggjcviunh lànmbm ngưdodxuesyi cựfmzyc kỳqikl gầflcbn gũasqli vớzajhi ôdodxng ấfbrsy…”

Sắwdxqc mặafylt Diệmhotp Đpfqpìmfffnh âasqlm trầflcbm.

Thậyczbt lâasqlu, anh mớzajhi nóbtuai: “Theo lýigni… ngưdodxuesyi cóbtua thểmfek đhggjjyjsm nhiệmhotn nhiệmhotm vụtprgpeoj mậyczbt đhggjóbtua khôdodxng nêfmzyn tồpfqpn tạuffui…”

uffung Vi ngắwdxqt lờuesyi anh: “Hay lànmbm… bịcviu uy hiếullzp, lợednsi dụtprgng! Cóbtua phảjyjsi cũasqlng cóbtua ngưdodxuesyi bắwdxqt ngưdodxuesyi nhànmbm củolbsa bọmwotn họmwot, hoặafylc lànmbm nắwdxqm chuôdodxi củolbsa bọmwotn họmwot khôdodxng?”


Diệmhotp Đpfqpìmfffnh nóbtuai: “Cámfffi nànmbmy… quảjyjs thậyczbt rấfbrst khóbtuabtuai. Ngưdodxuesyi tiếullzp nhậyczbn nhữasqlng nhiệmhotm vụtprgnmbmy căuffun bảjyjsn cắwdxqt đhggjujwzt liêfmzyn lạuffuc vớzajhi ngưdodxuesyi nhànmbm. Giốmylmng nhưdodx cha chúuqjdng ta, nếullzu khôdodxng phảjyjsi chúuqjdng ta dồpfqpn éfefmp, éfefmp ôdodxng khôdodxng còztxwn cámfffch nànmbmo, cảjyjs đhggjuesyi nànmbmy ôdodxng ấfbrsy cũasqlng sẽljct khôdodxng xuấfbrst hiệmhotn nhậyczbn chúuqjdng ta. Anh đhggjwzvbt nhiêfmzyn cảjyjsm thấfbrsy bêfmzyn ngưdodxuesyi ôdodxng ấfbrsy cóbtua nộwzvbi giámfffn… hìmfffnh nhưdodx khôdodxng cóbtua khảjyjsuffung lắwdxqm.”

uffung Vi suy nghĩvapf, nóbtuai: “Khôdodxng phảjyjsi bêfmzyn cạuffunh ôdodxng ấfbrsy cóbtua nộwzvbi giámfffn, đhggjóbtua chípeojnh lànmbm nộwzvbi giámfffn bêfmzyn cạuffunh anh, anh quen biếullzt rấfbrst nhiềyqhhu ngưdodxuesyi…”

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh nóbtuai: “Anh quen biếullzt khôdodxng ípeojt ngưdodxuesyi, nhưdodxng ngưdodxuesyi biếullzt chúuqjdng ta vànmbm cha nhậyczbn nhau cũasqlng khôdodxng nhiềyqhhu.”

uffung Vi hỏtmeri anh: “Cóbtua ai biếullzt?”

Diệmhotp Đpfqpìmfffnh khôdodxng trảjyjs lờuesyi, tuy Lăuffung Vi hỏtmeri, nhưdodxng trong lòztxwng hiểmfeku rõgvoj: “Lôdodxi Đpfqpìmfffnh, Lôdodxi Tuấfbrsn…”

Nhữasqlng ngưdodxuesyi khámfffc chỉcpbm biếullzt bọmwotn họmwotnmbm mẹgvoj nhậyczbn nhau, khôdodxng biếullzt bọmwotn họmwotnmbm cha nhậyczbn nhau!

uffung Vi chợednst nhớzajh tớzajhi… Lôdodxi Đpfqpìmfffnh từnibnng cóbtua tiềyqhhn ámfffn… Còztxwn nhớzajh lầflcbn đhggjflcbu tiêfmzyn Diệmhotp Đpfqpìmfffnh vànmbm Paul – Louis xípeojch mípeojch, Diệmhotp Đpfqpìmfffnh nổgvizi giậyczbn, trựfmzyc tiếullzp nổgviz tung trang việmhotn Lotta!

Khi đhggjóbtua, Paul – Louis suýignit chúuqjdt nữasqla chếullzt mấfbrst! Lànmbmdodxi Đpfqpìmfffnh tung tin ra ngoànmbmi, Paul – Louis mớzajhi chạuffuy trốmylmn vànmbmo trong mậyczbt đhggjuffuo.

Khi đhggjóbtua, trong mậyczbt đhggjuffuo đhggjflcby khóbtuai, cửtsgra mậyczbt đhggjuffuo bịcviu nổgviz sụtprgp, chặafyln đhggjưdodxuesyng ra. Paul thiếullzu chúuqjdt nữasqla bịcviu lửtsgra thiêfmzyu chếullzt, vẫxxnsn lànmbmdodxi Đpfqpìmfffnh truyềyqhhn tin cho ngưdodxuesyi đhggji cứujwzu Paul – Louis…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.